các thân vương vào kinh, đều phải tới bái kiến
Hoàng đế và ta.
Chắc bọn họ đều đã nghe nói tới chuyện phong lưu của
ta, nên lúc tiến vào ai cũng giả bộ lơ đãng nhìn lên bụng của ta vài lần. Thái
y nói ta mới chỉ mang thai hai tháng, hơn nữa là lần đầu mang thai, tất nhiên
không lộ ra nhanh như vậy.
Lúc này, bọn họ đều hậm hực thu hồi ánh mắt. Duy có
Bình Trữ Vương nhìn ta thật sâu, làm ta không khỏi sởn gai ốc. Nhưng nghĩ kĩ
ra, Bình Trữ Vương cũng là người thân ruột thịt của tiên đế, cảm tình rất tốt,
nay biết ta hồng hạnh ra tường, hận ta oán ta cũng là chuyện đương nhiên.
Hôm ngày giỗ tiên đế, ta cùng với các vương phi, hoàng
thân chậm rãi đi tới Thái Miếu.
Ta với Thường Trữ ngồi cùng xe ngựa, phu xe rất có
nghề, dọc đường cảm giác nảy xóc cũng không có. Ta lười nhác nằm trên đệm êm,
nói với Thường Trữ: "Đêm hôm đó, Phò mã nhà ngươi sau khi đưa được ngươi
về thì làm những gì?"
Thường Trữ thần sắc thản nhiên , "Có thể làm cái
gì chứ? Y như trước kia thôi."
Ta nói: "Đêm hôm đó, vẻ mặt Phò mã thật rất kiên
quyết, có lẽ ít nhiều gì cũng có tình cảm với ngươi."
Thường Trữ thần sắc như trước thản nhiên , nàng mở hộp
đồ ăn lấy ra một khay đồ điểm tâm, lấy một miếng bánh Phù Dung bỏ vào trong
miệng, "Ngươi muốn nếm thử không? Tỳ nữ trong phủ ta làm điểm tâm còn ngon
hơn Ngự trù phòng đấy."
"Không ăn, gần nhất chỉ thích ăn đồ chua
thôi."
Thường Trữ cười nói: "Nghe nói muốn ăn chua là
nam, ăn cay là nữ, hay là hài tử trong bụng ngươi là nam oa nhi?"
Ta sửng sốt, sau đó lại thản nhiên nói: "Ta thích
nữ oa nhi hơn."
Thường Trữ cảm khái nói: "Cũng đúng, nếu thật
đúng là nam oa nhi..." Nàng có thâm ý nhìn ta, sau đó nhanh nhạy rời mắt
đi.
Ta tất nhiên hiểu nửa câu sau của nàng muốn nói cái
gì, nếu đúng là nam oa nhi, thì Hoàng đế lại càng kiêng kị ta hơn. Trước khi ta
có hỉ mạch, Hoàng đế đã kiêng kị ta lâu rồi, vốn tưởng rằng tiện thể lấy lý do
có oa nhi, Hoàng đế diệt trừ ta luôn thể, không ngờ lại cho ta giữ lại oa nhi.
Hoàng đế tuy năm nay mới chỉ mười sáu, nhưng tâm cơ
như này thật làm lòng người sợ hãi.
Ta nói với Thường Trữ: "Hoàng đệ của ngươi quả
thật không giống một thiếu niên."
Thường Trữ vén mành lên, nhẹ nói: "Ta có ba Hoàng
đệ, Thừa Văn là nhỏ tuổi nhất. Thừa Anh tuy là lớn hơn Thừa Văn mấy tuổi, nhưng
ham bài bạc, vài ngày trước suýt nữa thua luôn cả đất phong, cuối cùng không
giải quyết được phải tới vay mượn ta. Thừa Võ thì kém Thừa Văn hai tuổi, nhưng
lại phong lưu đa tình, Trong Vương phủ Nhữ Nam thê thiếp nhiều hơn Thừa Văn gấp
mấy lần. Hắn ngồi ở vị trí kia, tính tình tất nhiên phải trầm ổn ít nói, đường
đường là một đế vương, làm sao lại có thể giống một thiếu niên được?"
Không thể không nói, Thường Trữ dám ở Đại Vinh dưỡng
nam sủng làm bậy như thế, chỗ dựa của nàng ngoại trừ ta còn có Hoàng đế. Thường
Trữ từ nhỏ cảm tình với Hoàng đế rất tốt, lúc trong cung tình cảm tỷ đệ cũng
rất thân mật.
Mặc dù ta với Thường Trữ là tri kỷ, nhưng có chuyện
không thể nói ra với nàng. Ta cười cười, không nói tới vấn đề này nữa. Lúc đến
Thái Miếu, ta cùng với ba vị vương phi và Thường Trữ trước tiên đi tắm rửa sạch
sẽ.
Ngày giỗ tiên đế quá trình tất nhiên là phải rườm rà,
ta giữ chức vị này, tuy nói ta làm Thái hậu thanh danh không tốt, nhưng chuyện
này vẫn phải tuân thủ đầy đủ.
Tắm rửa xong xuôi vẫn chưa đến giờ tụng kinh ở Thái
Miếu nên đi dạo xung quanh một lúc, ta không cho Như Ca Như Họa các nàng đi
theo, một mình khoan thai đi trên hành lang sơn đỏ đi dạo.
Hôm nay ta cũng xui xẻo, không mang theo người nào,
vừa đi được một lúc, phú chốc trong bụi cỏ mấy hắc y nhân nhảy ra, ta không kịp
kêu cứu, đã bị hắc y nhân lấy cán dao làm cho hôn mê bất tỉnh.
Tới khi tỉnh lại, cảm thấy cổ đau nhức, ta nhìn chung
quanh, một gian phòng gỗ bình thường. Ta đang nằm trên một giường gỗ, bên cạnh
có một tiểu cô nương tóc tết hai bím chống cằm ngủ gà ngủ gật.
Trong lòng ta có một cảm giác không thể giải thích
nổi, ta chọc nhẹ cô nương bên cạnh một cái, nàng gật gù một lúc rồi nhảy dựng
lên, thấy ta mắt tròn xoe nhìn nàng, thì hét lên một tiếng, sau đó nhanh nhẹn
chạy ra ngoài.
Chỉ chốc lát sau, một người đi vào trong phòng, người nọ
trán rộng mày dài, một đôi mắt sáng ngời linh động, không ai khác mà chính là
Bình Trữ Vương, tính theo bối phận hắn phải kêu ta một tiếng Hoàng tẩu.
Hắn chắp tay hướng ta nói: "Mong Thái hậu tha
tội, thằng nhóc con Lý Nhân này canh giữ nghiêm ngặt, bổn vương đành phải ra hạ
sách này."
Ta bước xuống, mỉm cười nói: "Không sao."
Kỳ thật ta với Bình Trữ Vương ngoài quan hệ thúc tẩu,
còn có quan hệ đồng minh không thể để người khác biết. Về phần đồng minh gì,
việc này cũng rõ ràng rồi.
Gặp gỡ bí mật, ăn nói lỗ mãng với Hoàng đế, rất rõ
ràng , ta cùng Trữ hoàng thúc chuẩn bị làm phản.
Về phần vì sao muốn làm phản, chuyện này nói ra cũng
dài dòng.
Lại nói tới ta năm ấy mười hai tuổi, Tô gia chịu tội
diệt môn, ta lúc này ở trong Quang Sơn dưỡng bệnh mới thoát được một kiếp. Tô
gia là một trong tứ đại danh môn vọng tộc