Pair of Vintage Old School Fru
Ai Gia, Có Hỉ

Ai Gia, Có Hỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323823

Bình chọn: 8.5.00/10/382 lượt.



lời đáng xấu hổ này làm sao ta dám nói ra miệng được, ta ấp úng nửa ngày, nói

quanh co cuối cùng cũng chẳng nói được cái nguyên do.

Đúng là tương tư khó diễn giải thành lời.

Nhìn thấy sắc mặt Thẩm Khinh Ngôn càng lúc càng trầm

xuống, Ninh Hằng lúc này lại thư thái bước tới, hành lễ với ta.

Ta thấy hai người bọn họ đều ở đây, mới chợt nhớ ra

hôm nay là ngày Hưu Mộc. (theo lệ cũ, người làm quan, cứ

mười ngày được nghỉ một ngày gọi là ngày Hưu Mộc)


Ta giả bộ lơ đãng nói: "Cảnh Chi, Trí Viễn, các

ngươi đã ăn sáng chưa?" Lời này vừa ra, trong lòng lệ rơi ầm ầm. Trời biết

hai chữ Cảnh Chi này, ta đã giữ trong lòng bao nhiêu năm.

Mắt Thẩm Khinh Ngôn sáng rực lên, lập tức tràn đầy ý

cười, ta nhìn thấy trong lòng lại nhộn nhạo hết cả lên.

Ninh Hằng hình như cảm thấy được, tiến lên trước vài

bước, đứng chắn ngay tầm mắt Thẩm Khinh Ngôn với ta, "Trí Viễn chưa

ăn."

Cũng may Thẩm Khinh Ngôn lại bước ra một bước, một lần

nữa nhìn thấy ánh mắt tình cảm của ta, "Cảnh Chi cũng chưa ăn."

Ta vui vẻ, nói: "Ai gia cũng chưa, đã như vậy, thì

ăn cùng nhau luôn đi."

Thường ngày ta đều dùng bữa trong Thiên Các của Phúc

Cung, nhìn ra cửa sổ hình bán nguyệt có thể thấy cây hoa Phù Tang trắng muốt,

Như Ca nói với ta, hoa Phù Tang này chu kỳ sống rất lâu, quanh năm suốt tháng

vẫn trắng muốt như thế.

Về sau mỗi lần ăn đều nhìn thấy nó, lâu ngày lại sinh

cảm tình. Mỗi khi chu kỳ sống của hoa qua đi, cành lá trơ trọi, ta thật mong nó

sớm nở hoa.

Thẩm Khinh Ngôn đột nhiên nói: "Cảnh Chi nhớ rõ

Tô phủ cũng có một cây Phù Tang già."

Ta cảm khái nói: "Đúng vậy, chỉ tiếc..." Ta

lại quay người nhìn cây Phù Tang ngoài cửa sổ, chỉ tiếc cây này không phải cây

đấy, Tô gia cũng chẳng còn tồn tại nữa. Ta ngẩng đầu cười cười, "Ăn sáng

đi thôi."

Thẩm Khinh Ngôn vừa nhắc tới, lại khiến cho ta thương

cảm. Trong cuộc đời của ta điều thống khổ nhất, chính là Tô gia chịu tội diệt

môn, ba mươi sáu mạng người, chỉ trong một đêm tất cả đều chết. Về sau, tiên đế

thấy ta đau khổ liền cho xây Thiên Các theo hình dáng Tô phủ, chỉ tiếc là cây

Phù Tang ở Thiên Các vẫn khác cây Phù Tang trong Tô phủ.

Hồi tưởng lại chuyện cũ, ta nhất thời không vui nổi.

Lúc này Thẩm Khinh Ngôn múc một bát cháo lá sen cho ta, nhẹ giọng nói:

"Chuyện cũ đã qua lâu rồi, Thái hậu chớ đau buồn nữa."

Ninh Hằng lúc này lại trầm mặc, hắn bỗng buông bát cơm

đang cầm trong tay, ngẩng đầu nói với ta: "Trí Viễn tuy không hiểu nhạc

lý, nhưng tinh thông kiếm thuật, Trí Viễn nguyện múa kiếm để đổi lấy nụ cười

của Thái hậu."

Ta sửng sốt, thật sự không ngờ Ninh Hằng lại nghĩ ra

việc này. Cũng thật hay, vừa dùng đồ ăn sáng vừa được thưởng thức một đại tướng

quân lãng tử múa kiếm, ta rất là chờ mong.

Vì thế, Ninh Hằng liền tới mượn kiếm của thị vệ Phúc

Cung, ta chống cằm, hứng thú chờ đợi biểu diễn. Thẩm Khinh Ngôn cũng nhẹ nhàng

nói: "Ninh đại tướng quân vì sự vui vẻ của Thái hậu, thật là vất vả

rồi."

Lời này ta nghe không rõ ý từ hàm xúc lắm, ngẩng đầu

lên hỏi, "Cảnh Chi có vấn đề gì sao?"

Thẩm Khinh Ngôn nhìn thật sâu vào mắt ta, lại nói:

"Cảnh Chi chỉ không thấy ngon miệng nữa thôi."

Lời này làm ta cả kinh, ta có chết cũng không đoán

được người trong tim của ta sẽ nói như thế. Thẩm Khinh Ngôn rót một cốc nước

cho ta, "Thái hậu sao lại kinh ngạc thế? Tâm tư của Cảnh Chi đối với Thái

hậu, Thái hậu còn chưa rõ sao?"

Thẩm Khinh Ngôn năm lần bảy lượt bày tỏ tâm ý, làm ta

cực kỳ thương cảm. Ta thật sự không nghĩ ra, hài tử trong bụng lại có mị lực

lớn như thế, làm Thẩm Khinh Ngôn cất dấu tâm tư phải nói lời yêu thương hết lần

này tới lần khác.

Ta vì sao phủ định tâm ý của Thẩm Khinh Ngôn, đó là

bởi vì ta biết trong tim Thẩm Khinh Ngôn đã có một hình bóng rồi. Người đó là

Triệu gia tam tiểu thư. Thẩm Khinh Ngôn nghĩ ta không biết, nhưng ta lại rất rõ

ràng. Lúc hắn còn chưa làm quan, đã kết vòng hoa tặng Triệu tam tiểu thư, chỉ

tiếc rằng Triệu tam tiểu thư năm ấy tới tuổi cập kê lại hương tiêu ngọc vẫn.

Ngay năm sau đó, Thẩm Khinh Ngôn tức giận quyết phấn đấu, từ đó con đường làm

quan cũng một bước lên mây.

Lúc này Thẩm Khinh Ngôn nói tình cảm với ta trời đất

chứng giám, ta tuyệt đối không tin tưởng. Đoán chừng vì đêm mùng mười tháng sáu

đấy, hắn chạm đến ta ta, lại bận tâm tới thể diện của ta, nên mới phải thực

hiện hạ sách này.

Ta tránh ánh mắt của Thẩm Khinh Ngôn, bắt đầu chuyên

chú thưởng thức Ninh Hằng múa kiếm.

Ninh Hằng múa kiếm thật không tầm thường, hắn mặc áo

khoác màu xanh nhạt, tay cầm một thanh trường kiếm bình thường, nhưng khi bắt

đầu múa, thì sắc thái như là một bức tranh thuỷ mặc, nói là cảnh đẹp ý vui cũng

không quá đáng.

Kỳ thật nếu đơn thuần chỉ nhìn tướng mạo Ninh Hằng,

thì Ninh Hằng không giống võ tướng. Nếu để Ninh Hằng mặc một bộ trường bào thư

sinh đơn giản, ta khẳng định mọi người đều nghĩ là một thư sinh nho nhã tới

kinh thành ứng thi. Khi múa kiếm, còn có năm sáu phần anh dũng tiêu sái. Ta

thấy Hoàng đế cũng thật là tinh mắt, liếc một cái đã nhìn ra được mị lực của

tướng quân nghiêm tran