oại món ăn ngon. Ta uể oải cầm đũa chọc đông chọc tây, cảm khái ăn cơm một mình thật là cô độc, thì nha hoàn giáp ất bính đinh đều mở miệng nói: "Tô cô nương, đại công tử đến."
Đã hai ngày ta không gặp đầu gỗ, vừa nâng mắt đã nhìn thấy Giang Hằng, trong lòng cũng chẳng thấy vui mừng gì hết. Nha hoàn xung quanh rất hiểu chuyện tự mình lui xuống, ta nhìn Giang Hằng một lúc, rồi thu lại ánh mắt tiếp tục ăn cơm.
Giang Hằng ngồi xuống bên cạnh ta, khẽ gọi: "Quán Quán."
Ta không thèm để ý tới hắn, múc một muỗng đậu hủ minh châu chậm rãi đưa vào miệng. Giang Hằng lại gọi "Quán Quán", ta vẫn không để ý đến hắn.
(*Đậu hủ minh châu*)
Qua một lúc lâu, hắn múc cho ta một chén canh, nhỏ giọng nói: "Quán Quán, nàng đang trách ta hai ngày nay không ở cạnh nàng?"
Ta không phải người hẹp hòi như vậy, Giang Hằng vừa cùng người nhà nhận nhau, tất nhiên phải ở cạnh mẫu thân hắn. Chỉ có điều nói là thế, nhưng ta vừa tưởng tượng đầu gỗ có mẫu thân lập tức quên luôn tức phụ (*nàng dâu*),trong lòng chẳng thấy chuyển biến tốt lên.
Ta nghĩ ngợi, cuối cùng mở miệng: "... Không phải."
"Quán Quán, nếu nàng không muốn ở lại Giang gia, ta sẽ đi cùng nàng. Nàng đi đâu ta sẽ đi đó, ta không muốn nàng không vui."
Nghe đầu gỗ nói thế, ta cũng không giận nổi nữa. Ta hỏi: "Chàng không cần phụ thân mẫu thân sao?"
"Ta đã từng đáp ứng Quán Quán, thà phụ người trong thiên hạ cũng không phụ nàng." Giang Hằng như đang lập lời thề, "Quán Quán, ta đã nói với nàng thì chắc chắn sẽ làm được, nàng đừng lo lắng."
"Chàng thật sự nguyện ý đi cùng ta?" Ta khẽ nói.
Giang Hằng trầm ngâm một lát, rồi mới nói: "Chúng ta thừa dịp ban đêm rời đi, Giang Nam không thể lưu lại nữa. Trước tiên chúng ta rời khỏi Giang Nam rồi bàn tiếp. Đợi ta viết một phong thư để lại, hành động này tuy không tuân theo hiếu đạo, nhưng..." Giang Hằng dừng lại, nhỏ giọng nói: "Sự vui vẻ của Quán Quán rất quan trọng."
Lời này nếu bị mẫu thân đầu gỗ nghe thấy, khẳng định ta sẽ trở thành tội nhân Giang gia. Ta nhìn ra được Giang Hằng muốn ở lại Giang gia, đêm đó khi nghe chủ mẫu Giang gia kia gọi một tiếng "Con của ta", ta thấy mắt hắn đỏ lên.
Đầu gỗ lúc còn là Ninh Hằng thì là một cô nhi, chưa bao giờ được cảm nhận tình cảm gia đình. Hiện giờ là Giang Hằng, hắn có phụ thân mẫu thân, hắn mới nếm trải tình cảm gia đình, lẽ ra không thể rời đi nữa, nhưng hắn lại nguyện vì ta mà bỏ đi.
Ta nhìn Giang Hằng, trong lòng cân nhắc, nói: "Thật ra không phải ta chán ghét Giang gia, chỉ là Giang gia trước kia có nhiều khúc mắc rắc rối. Những khúc mắc trước kia không đề cập tới nữa, nay chàng đã là trưởng tử Giang gia, Giang gia có chàng, cũng là nơi ta không dứt ra được."
Tương tâm bỉ tâm (*đặt mình trong hoàn cảnh của người khác*), đầu gỗ đã nguyện ý vì ta mà quên đi người nhà hắn, thì ta cũng có thể vì hắn ở lại Giang gia.
"Quán Quán nguyện ý ở lại Giang gia?"
Ta gật đầu.
Giang Hằng mừng rỡ, hắn ôm lấy ta, nói: "Quán Quán, nàng thật tốt."
Ta nhớ lại trước đó không lâu Nhạn Nhi mới ôm lấy ta nói một câu y hệt, thì bật cười. Giang Hằng buông ta ra, hắn nói: "Quán Quán, hai ngày nay bận rộn, bận đến nửa đêm mới có thời gian nghỉ ngơi. Ta biết nàng trách ta hai ngày nay không ở cạnh nàng, đến lúc ngủ nàng cũng rầu rĩ không vui mắng ta đầu gỗ hư..."
Ta sửng sốt, "Nửa đêm chàng tới phòng ta?"
Hắn gật đầu, nói: "Một ngày không nhìn thấy Quán Quán, trong lòng ta sẽ không thoải mái. Nhưng nàng đang ngủ, ta cũng không làm phiền nàng nên không đanh thức."
Ta nghĩ thầm lão gia tử Giang gia bắt đầu để đầu gỗ quen thuộc với người cùng gia nghiệp Giang gia, vừa mới bắt đầu tiếp nhận đã bận rộn đến thời gian ăn cơm cũng không có. Ta uể oải, đến sau này đầu gỗ thật sự tiếp quản gia sản Giang gia, vậy chẳng phải không có thời gian ở cạnh ta sao?
Lúc này Giang Hằng cầm tay ta, hắn nói: "Quán Quán, nếu nàng không vui thì cứ nói ra đừng một mình hờn dỗi. Ta muốn ở lại Giang gia, thứ nhất là vì chữ hiếu, thứ hai là vì Quán Quán. Ta không muốn Quán Quán đi theo ta chịu khổ, Giang gia có thể cho Quán Quán một cuộc sống đầy đủ. Nếu nàng trở thành người Giang gia mà không vui, thì cũng không theo ước nguyện ban đầu của ta." Dừng một chút, hắn lại nói: "Sau này ta đều ở cạnh nàng, mãi cho đến già."
Ta bật cười, "Hai ngày không gặp, chàng biến thành miệng nói trơn tru rồi."
Đầu gỗ vội nói: "Đây đều là lời nói thật lòng của ta."
Ta nhìn hắn, khẽ cười nói: "Ừ, ta tin chàng."
Đầu gỗ nói phụ thân mẫu thân hắn đã biết quan hệ giữa chúng ta, chờ thân thể phụ thân hắn tốt hơn một chút thì sẽ gặp ta. Tuy nói con dâu xấu chung quy vẫn phải gặp nhà chồng, nhưng lần đầu gặp chính thức, trong lòng vẫn có chút khẩn trương.
Lúc căng thẳng ta thường nghĩ lung tung, mà khó hoà hợp nhất trong thiên hạ này chính là quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Mẫu thân đầu gỗ bất luận nhìn thế nào cũng thấy là người khó chung sống, cũng chẳng biết sẽ đối phó ta thế nào.
Sau đó ta nói phiền não này với đầu gỗ, đầu gỗ dở khóc dở cười nói: "Mẫu thân sẽ không làm khó nàng đâu."
Có lẽ là thấy ta vẫn mặt nhăn mày nhíu, đầu gỗ mới nghiêm tú
