quyền này là vì mày mà tao phải đứng đây, một quyền vì mày đã khiến cho anh Cường tàn phế, một quyền vì...
Tên kia định đánh Quốc Việt thêm vài cái nữa thì ở đằng xa xuất hiện mấy người đàn ông chạy xe nhanh tới, vừa chạy vừa hô lớn:
- Anh kia, mau dừng lại, không được làm bậy.
Tên đó vừa nghe thế thì lập tức xoay người bỏ chạy rất nhanh. Nhưng “xe chân” làm sao nhanh hơn xe máy, nên chẳng mấy chốc hắn đã bị bao vây.Việt thấy quần áo mấy người đấy mặc trên người thì hình như họ là cảnh sát thì phải. Một người trong số đó nói lớn:
- Còn muốn chạy đâu, anh đã bị chúng tôi bao vây, đừng ngoan cố chống cự nữa.
“Thôi đi mấy chú, mấy chú đừng nói những câu như vậy nữa. Mấy chú có gần chục người, còn hắn chỉ một mình, nếu có muốn chống lại người đang thi hành công vụ thì hắn cũng phải xem xét tình thế của mình như thế nào đã chứ.” Quốc Việt muốn cười lớn khi nghe câu nói của người đó. Đáng tiếc không thể làm được vì hai cú đấm lúc nãy đã làm rách miệng anh. Hơn nữa, mỗi khi cười, các cơ co rút khiến lưng và ngực đều đau nhức.
Người đàn ông nói lúc nãy tiếp tục mở miệng hỏi:
- Những người đi cùng anh đâu rồi? Sao chỉ có một mình anh ở đây?
Tên kia tỏ vẻ ngạc nhiên, đáp lại:
- Các người đang nói gì vậy, làm gì còn ai ngoài tôi ở đây chứ.
Vị cảnh sát đó tiếp tục truy vấn:
- Thế tại sao tôi được thông báo là có người tụ tập đánh nhau ở đây.
Tên đó nói dối mà sắc mặt không hề có thay đổi gì:
- Các anh đã bị người đó lừa rồi, ở đây nãy giờ cũng chỉ có mình tôi mà thôi.
Một nhân viên cảnh sát chen nào:
- Sếp, anh cần gì phải đôi co với tên này, chúng ta làm việc theo nguyên tắc là được.
- Ừm, cậu nói đúng, các cậu bắt hắn ta lại, tôi đi qua chỗ nạn nhân xem thử thương thế cậu ta như thế nào.
- Vâng thưa sếp.
Nhân viên cảnh sát lôi ra còng số tám bắt đầu làm việc. Người được gọi là sếp đi đến chỗ Quốc Việt. Ở đấy có một cô gái đang nói chuyện với anh:
- Bạn có sao không Việt?
Cô gái này không ai khác ngoài Hằng. Cô ấy đã gọi cảnh sát đến cứu anh. Vừa chạy tới nơi, cô lập tức đã hỏi thăm anh. Anh lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười, đáp lại:
- Mình không sao, mình chỉ bị bầm dập vài chỗ mà thôi, tổn thương ngoài da ấy mà, hoàn toàn không có chuyện gì đâu.
- Sao lại không sao, người bạn đã bầm dập như vậy rồi mà còn nói không sao. Xin lỗi bạn, vì mình mà bạn mới bị đánh như thế này.
Hằng nghẹn ngào, đôi mặt đẹp đã ngấn lệ.
Quốc Việt gượng cười làm Hằng yên tâm:
- Chúng đến bởi vì mình chứ có phải vì bạn đâu, bạn đâu có lỗi gì trong chuyện này.
Hằng cuống quýt giải thích:
- Sao lại không, mình đi một đoạn thì xe cán phải đinh, mất một lúc vá xe. Điện thoại lại hết tiền không thể gọi được. Lúc đấy đầu óc mình cũng rối tung, chẳng nghĩ ra được cách gì, mình chỉ nghĩ đến việc tìm cảnh sát.
“AAA! Không phải như vậy chứ! Sao số mình xui xẻo quá vậy! Mình bị đập cho bầm dập vì những nguyên nhân lãng xẹt như vậy sao! AAAAA!” Việt nghe thế thì sinh ra uất ức trong lòng, cộng thêm thương thế trên người đang không ngừng đau nhức, rốt cuộc không chịu nổi mà lịm đi. Hằng thấy anh vẫn đang nói bình thường, đột nhiên lịm đi thì cực kỳ hoảng sợ. Cô lay anh gọi liên tục:
- Việt... Việt... bạn bị sao vậy, bạn đừng dọa mình, các chú cảnh sát ơi, bạn cháu có chuyện rồi...
Cô gọi anh năm sáu lần không được, lập tức quay sang chú cảnh sát đang đi về phía mình hô lên Tri giác của Quốc Việt dần dần hồi phục trở lại. Anh cảm thấy hai mắt nặng trĩu, toàn thân thì nhức nhối, khó chịu vô cùng. Đồng thời, anh thấy lưng mình đè lên một vật gì đấy mềm mềm, êm ái, dường như anh đang nằm trên giường.
Một mùi không thơm, đơn giản là một loại mùi bay vào mũi anh. Mùi này rất quen thuộc, nghĩ mãi mới nhớ ra nó là mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện. Thì ra sau khi anh ngất xỉu thì đã được cảnh sát đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Anh khẽ cử động thân thể để kiểm tra chân tay mình có bị tổn hại gì không. Chiếc giường phát ra tiếng kẽo kẹt, tức thì giọng nói trong trẻo của một cô gái vang lên:
- A, Việt tỉnh lại rồi, chú Phương ơi, bạn ấy đã tỉnh lại rồi.
Giọng nói mang theo sự mừng rỡ của cô gái đấy. Động tác ban nãy của anh đã tạo ra tiếng động gây chú ý cho người đang ngồi ở bên cạnh giường anh nằm. Lại có thêm tiếng ồm ồm của người đàn ông:
- Quốc Việt đã tỉnh rồi sao, tốt rồi. Hùng, cậu đi báo với bác sĩ là cậu bé đã tỉnh lại.
- Vâng ạ!
Việt nghe mà ngạc nhiên. Anh biết mình đang nằm trong bệnh viện nhưng anh không nghĩ rằng sẽ có nhiều người bên cạnh như thế. Mà tất cả giọng nói đều lạ, chỉ có mỗi giọng cô gái là hơi quen một chút thôi. Anh thử nhớ lại đó là ai, rồi anh đã đoán đúng, cô gái đó là Hằng.
Đầu óc của anh hiện tại trống rỗng, mọi sự việc trước đó hầu như đã quên sạch. Anh chỉ nhớ mỗi một cảnh là Hằng ngồi cạnh anh với vẻ mặt hoảng sợ. Cho nên nhất thời anh không biết phản ứng thế nào.
Thế rồi chợt anh cảm thấy buồn cười. Anh nhập viện, thế mà cả đống người không quen không biết đến thăm, ngoại trừ Hắng là bạn cùng lớp. Hơn nữa khi anh tỉnh lại thì ai nấy vui mừng giống như với người thân của mình vậy. Lẽ nào bọn du