khuyên bảo:
- Tôi đã nói rồi, cậu còn cần học hỏi thêm nhiều nữa. Có nhiều thứ cậu chưa hiểu đâu. Được rồi, cậu nhanh đi làm chuyện tôi giao đi.
- Vâng thưa sếp. Em đi ngay đây
- À, tôi quên cái này, cậu nhớ tăng cường theo dõi nghi phạm chuyên án bên kia luôn. Sắp tới đây có thể chúng sẽ hành động, theo tôi nghĩ chúng làm thêm một vụ qua biên giới nữa đấy.
- Rõ thưa sếp.
Cảnh sát Tùng nhận lệnh rồi xoay người bước ra khỏi phòng. Một mình chú Phương ngồi trầm ngâm suy nghĩ trong phòng. "Lẽ nào vụ gây rối trật tự này liên quan đến chuyên án kia, không chỉ xảy ra đúng vào thời điểm này, mà những kẻ làm ra vụ này lại chính là chúng."
Rồi ông lại nhớ đến chuyện anh từng đánh nhau với đám du côn "Chung ruồi". Mà trước đây nhóm "Chung ruồi" vẫn thường gây hấn với đám người tên Thiên. "Đây chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên hay có uẩn khúc gì phía sau. Cậu nhóc Quốc Việt đóng vai trò gì trong chuyện này."
Chú Phương cau mày bóp trán suy luận dựa trên những chứng cứ ông thu thập được. Là một cảnh sát lâu năm giàu kinh nghiệm, ông biết không được bỏ qua bất kỳ nghi vấn nào.
Sau một hồi ngẫm nghĩ rất lâu, rốt cuộc ông đưa ra một nhận định: "Có thể cậu nhóc đã biết được bí mật gì đó của chúng, bị phát hiện nên chúng tiến hành bịt miệng." Cảnh sát Phương càng suy nghĩ càng cảm thấy có lý. Vì vậy ông nhấc điện thoại lên gọi cho cấp dưới:
- Alo, tôi có một nhiệm vụ cho các cậu đây, mau chóng điều động vài người quan sát động tĩnh của đám người Nguyễn Văn Thiên, nếu có gì bất thường, báo ngay cho tôi.
- Vâng thưa sếp.
Cảnh sát Phương đưa tay tới cái gạt tàn dập điếu thuốc. Ông ngửa người ra sau ngồi dựa vào ghế. Ông lại nghĩ đến chuyên án buôn lậu xuyên biên giới kia. Đầu ông hiện lên khuôn mặt bí ẩn của một người đàn ông, là kẻ đứng sau phi vụ này. Chú Phương trầm ngâm: "Bạch Hổ, người này quả thật quá thần bí. Nếu hai vụ này có liên quan với nhau, thì có thể khám pha ra được hắn là ai không đây?"
Nếu Quốc Việt biết được suy luận của vị cảnh sát Phương này, anh lập tức sẽ đưa tay lau mồ hôi trên trán, than thở: "Ôi! Bệnh Nghề Nghiệp. Bệnh quá nặng, đã vô phương cứu chữa rồi."
Việt ngồi trong phòng bệnh nghĩ về thù hận giữa anh và Đình Hiếu; rồi nghĩ tiếp đến thảm cảnh của mình, phải ngậm bồ hòn làm ngọt, không thể làm gì được bọn chúng, lòng anh lại bừng bừng lửa giận. Anh vung tay giận dữ đấm mạnh lên giường. Một tiếng động rất lớn vang lên khắp cả phòng.
"M* nó, đau quá, đúng là chơi ngu nghịch dại mà." Việt nhăn nhó, xoa xoa lưng bàn tay đã đỏ tấy lên, đồng thời anh cũng rất ngạc nhiên, không ngờ cú đấm vừa rồi lại tạo ra tiếng nổ to đến như thế.
Cơn đau làm anh tỉnh táo lại. Anh hiểu nguyên nhân anh không thể thắng được bọn chúng là do anh không có thế lực mạnh để chống lại. Muốn thắng được chúng, điều đầu tiên lá phải gây dựng thế lực cho riêng mình. Để được như thế, anh phải không ngừng rèn luyện thần công thật giỏi; đồng thời gây nguồn tài chính mạnh; có như vậy mới đủ khả năng thu phục kẻ khác.
Anh đang dần dần hình thành nên con đường cho mình, con đường xã hội đen. Mục tiêu là thế, nhưng anh vẫn biết mỗi bước đi đều gặp muôn vàn khó khăn. Đột nhiên lúc này một giọng nói dễ nghe lọt vào tai anh:
- Đã có chuyện gì xảy ra vậy Việt?
Hằng mở cửa phòng hớt ha hớt hải chạy vào, trên gương mặt cô hiện lên vẻ lo lắng. Khi cô vừa tới trước cửa phòng bệnh, cô nghe được tiếng động lớn từ bên trong phát ra, tưởng anh xảy ra chuyện gì không hay nên vội vã chạy vào. Cô vừa vào phòng đã lập tức hỏi ngay khiến Việt giật mình. Việt cười cười, lắc đầu đáp:
- Là Hằng hả? Phù, bạn làm mình hết hồn. Hà hà, không có chuyện gì cả đâu, lúc nãy mình chỉ thử tay mà thôi.
- Thử tay? Mình không hiểu.
- À à, mình muốn kiểm tra xem tay mình đã đỡ chút nào hay chưa nên mình đánh xuống giường ấy mà.
Quốc Việt đưa bàn tay đã đỏ của mình lên cho Hằng xem. Hằng cầm tay hắn nhìn nhìn rồi mắng anh:
- Bạn có bị điên không đấy, sao tự dưng lại làm như vậy chứ.
- Không có gì cả đâu, tay mình vẫn như bình thường thôi. Ủa, mà hôm nay bạn không đi học à?
Việt chợt nhớ lại chiều nay Hằng có ba tiết học Anh Văn cơ mà, sao có thể đến thăm anh được nhỉ. Hằng nói:
- Chiều nay được nghỉ, tuần này cô bận đi công tác.
Anh bất tri bất giác nắm chặt Hằng hơi lâu, trong lòng nghĩ bậy: "A, thật là quá mềm mại, nếu như mà..." Tay của Quốc Việt chạm vào làn da trắng mịn, mềm mại đầu óc bắt đầu liên tưởng lung tung đến những lĩnh vực "khoa học" đặc thù.
Hằng đỏ mặt lên vì Việt cầm tay cô mãi không buông. Hằng rút tay lại, lườm anh một cái, lòng thầm mắng anh háo sắc. Việt tằng hắng một tiếng để khoả lấp sự xấu hổ giữa hai người. Anh hỏi cô:
- À, mấy chú cảnh sát đã đến hỏi bạn chưa?
Hằng gật đầu:
- Rồi, Hai chú ấy đã gặp mình sáng nay và hỏi mình xong hết mọi thứ rồi. Bạn đừng lo, mình làm đúng tất cả những gì chúng ta đã bàn, sẽ không có chuyện gì đâu.
Việt nói:
- Mình thấy cũng chưa chắc, cảnh sát rất chuyên nghiệp. Họ có thể sẽ nhận ra được ý đồ của chúng ta.
Hằng rất lo lắng về vấn đề này. Cô vội vàng hỏi lạì
- A, như vậy thì có sao