hể văng ra xa hơn một mét. Cả người nằm thẳng cẳng trên đường. Uy lực một cước này của tên Thiên còn mạnh hơn quyền của gã Cường. Một cước vừa nãy đã phá sạch chút ít tàn lực của Quốc Việt. Giờ Việt đã như cá nằm trên thớt, mặc đối phương làm gì thì làm. Tên Thiên nhìn anh nói:
- Tao cũng chẳng buồn đánh mày nữa, làm thế chỉ tổ tốn sức tao, việc này sẽ do đàn em tao lo được rồi.
Tên Thiên phủi phủi tay. Hắn quay sang nói với mấy thằng đằng sau:
- Phần việc còn lại là của chúng mày, đừng làm tao thất vọng như thằng Cường, hừ!
Bọn đàn em vẻ mặt hưng phấn nói.
- Vâng anh Thiên, anh cứ yên tâm, sẽ không có gì nữa đâu.
Bỗng nhiên giọng nói của một người đàn ông vang lên từ xa:
- Từ từ chút được không anh Thiên, em có vài lời muốn nói hắn.
Người đàn ông này hình như không đi một mình, dựa theo tiếng bước chân thì có vài người đi cùng. Tên Thiên gật đầu:
- Được, nhưng đừng dông dài, tao mất quá nhiều thời gian rồi.
Hắn ta cùng đám đàn em dịch sang bên một chút để cho người này đi tới. Giọng nói này đối với Quốc Việt không hề lạ một chút nào, ngược lại, vô cùng quen thuộc. Anh ngẩng đầu lên, mọi thứ hoàn toàn nằm trong dự đoán từ đầu của anh. Dù toàn thân đau đớn nhưng anh vẫn cười hềch hệch:
- Đình Hiếu, quả nhiên mày là kẻ đứng đằng sau, thủ đoạn này mày sử dụng rất tuyệt, tao có lời khen ngợi đấy, hắc hắc hắc.
Đình Hiếu nghiến răng nói:
- Khốn kiếp, mày còn dám cười nữa hả, mày cũng lì lợm thật đấy.
Đình Hiều đá vào ngực Quốc Việt một cái làm anh lăn lộn hai vòng. Anh vốn rất đau lại càng thêm đau đớn, da thịt như nứt toác ra. Anh ho ra liền hai búng máu. Đình Hiếu ngồi xuống, vỗ vỗ mặt anh nói:
- Quốc Việt, tao đã nói với mày rồi. Tao sẽ trả thù mày những gì mày đã làm với tao lúc trước gấp bội. Giờ đây tao cảnh cáo mày một lần nữa, liệu hồn tránh xa Thu Ngọc, cô ta là của tao. Nếu mày vẫn ngoan cố không làm theo thì hậu quả không phải như ngày hôm nay đâu.
Quốc Việt chỉ nhếch mép cười chứ không hề nói một câu gì. Đình Hiếu đứng dậy quay sang Thiên nói:
- Anh Thiên, em xong rồi, anh tiếp tục làm theo giao kèo của chúng ta đi. Tiền em đã chuyển trực tiếp tới nơi đúng như yêu cầu của anh rồi.
Tên Thiên gật đầu hài lòng:
- Tốt, chú mày làm việc rất nhanh. Mấy đứa mày bắt đầu đi, về tao sẽ có thưởng.
Mấy tên đàn em nghe nói đến tiền thưởng, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn, lao đến Quốc Việt ra sức tay đấm chân đá.
Việt không thể đánh trả, chỉ có thể nằm nghiêng co người lại, hai tay ôm đầu che chắn để không bị tổn thương đến não. Anh cảm giác được xương cốt trong cơ thể như bị đánh vỡ nát ra vậy, đau muốn ngất đi, xem ra Tết này có lẽ không thể về quê được nữa. Anh nghe rõ ràng tiếng cười rất sảng khoái của tên đại ca và ba thằng Đình Hiếu. Đáng tiếc tuy lòng bừng bừng lửa giận nhưng lại không thể làm gì được bọn chúng, cảm giác này... uất ức vô cùng.
Giữa lúc bọn chúng đang đánh rất sướng tay, đột nhiên có một thằng dừng lại, nói với tên Thiên:
- Anh Thiên, em nghe thấy có âm thanh gì đó.
- Âm thanh à? Tao có nghe gì đâu.
Thiên nghe nói thế thì ngạc nhiên. Hắn dỏng tai lên nghe, sau đó mặt biến sắc, chửi đổng một câu:
- Má nó! Là xe của bọn cơ động đấy. Bọn chúng đang chạy đến đây. Chúng mày dừng tay lại ngay, nhanh chóng vọt lên xe chuồn đi. Chúng ta không đấu lại được với bọn này đâu.
Mấy thằng kia hoảng sợ, buông tay không đánh nữa, chạy nhanh đến xe của chúng. Tên Đình Hiếu không đành lòng chuyện này phải ngưng lại lúc này, bèn quay sang tên đại ca hỏi:
- Anh Thiên, phải dừng tay thật sao, em thật không muốn như vậy.
Thiên quay đầu lại, hừ một tiếng, bực tức quát:
- Thế mày muốn chạy hay muốn hai cái lắc vòng đeo tay có dây nối ở giữa!
Đình Hiếu tiu nghỉu không dám nói thêm gì nữa, rồi hắn sực nhớ lại gì đó, vội vàng nói:
- Anh Thiên, thằng Quốc Việt đã biết mặt chúng ta, nếu hắn khai ra hết thì...
- Chuyện này tao tự có cách, mày không cần phải lo.
Tên Thiên đại ca khoát tay tỏ ý là không sao, hắn chỉ vào một thằng đàn em, bảo:
- Mày đã biết làm như thế nào rồi đấy, làm cho thật tốt, tao sẽ không bạc đãi mày đâu.
Thằng đàn em gật đầu. Hắn chỉ tay vào một tên đã ngất xỉu đang nằm trên đường, nói:
- Vâng, em đã biết nên làm sao rồi đại ca, nhưng còn anh Cường...
Tên Thiên nhíu mày ra lệnh:
- Hừ, thật là phiền phức, hai đứa nào lại đây vác nó lên xe mau, không thể để nó nằm ở đây được.
Ngay lập tức có hai thằng chạy lại vác Cường từ trên cáng lên xe của thằng thứ ba, cả bọn nhanh chóng rú ga vọt đi, để lại một thằng ở lại đây. Sau khi bọn Thiên kéo nhau đi hết, con đường trở lại vẻ tĩnh lặng như lúc đầu, không có một chiếc xe nào. Chỉ còn một thằng tiến tới chỗ Quốc Việt đang nhịn đau đớn cố hết sức ngồi dậy tựa vào tường. Quần áo Quốc Việt mắc trên người đã rách te tua, cả người đầy máu. Anh cực kỳ mệt mỏi ngồi thở dốc.
“Bốp! Bốp!” Quốc Việt bị thằng kia đấm cho một quyền như trời giáng vào mặt. Đầu là nơi anh bảo vệ chắc chắn nhất, không tổn thương bao nhiêu. Nhưng sau hai cú đấm, trên mặt đã xuất hiện vết bầm đầu tiên, miệng chảy máu ồng ộc. Tên đó quát lớn:
- Thằng ch* chết,