Old school Easter eggs.
Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328151

Bình chọn: 8.5.00/10/815 lượt.

ĩ :

– Ta chỉ cần đánh một hiệp là bắt được con nhỏ, đem về làm tỳ thiếp cũng sướng một đời. Đất Ích-châu làm gì có đàn bà thế này ?

Nghĩ vậy y chỉ mặt Hồ Đề :

– Ngươi dùng chim ưng làm người ta dơ bẩn, được ta sẽ bắt ngươi, đem về lột trần truồng cho quân sĩ coi.

Đối với người Hán thời bấy giờ, con gái bị người ta nắm lấy tay, phải

chặt tay đi để bảo toàn danh tiết. Con gái bị lột trần truồng ra thà

giết đi còn sướng hơn. Hồ Đề là người Mường, nàng thường cùng các bạn

gái đêm đêm ra suối, cởi trần truồng tắm với nhau, đùa vui ca hát, đó là điều thích thú. Bây giờ nghe Công-tôn Thiệu nói, nàng cười :

– Ta không cần ngươi lột đâu. Ta biết tự cởi lấy để tắm mà !

Trưng Nhị nói nhỏ với Hồ Đề :

– Y nói lột quần áo sư muội ra là nhục lắm đấy. Sư muội trả đũa đi.

Con ngựa của Hồ Đề đã bị Công-tôn Đoàn chém chết, nàng mượn con ngựa ô

của Phương-Dung. Nàng huýt sáo một tiếng, con ngựa lao thẳng vào

Công-tôn Thiệu. Các tướng sĩ cũng ngạc nhiên khi thấy con ngựa đen nhỏ,

không cương, phóng nhanh như lao. Thiệu vung đao chém vào đầu ngựa ô,

định giết ngựa, bắt tướng. Nhưng ngựa ô là linh vật của rừng Tây-vu, nó

thấy kình lực đao chém vào đầu thì khuỵu vó trước xuống, uốn cong lưng,

dựng vó sau lên đá vào ngực Công-tôn Thiệu. Thiệu vội thu đao về đưa

ngang cắt hai chân sau ngựa Ô. Ngựa Ô chui dưới bụng ngựa Thiệu, luồn

qua phía sau. Trong khi đó Hồ Đề nhảy xuống đất vung tay một cái, cả

trăm quả mắt mèo chụp xuống đầu Công-tôn Thiệu. Thiệu vội trở đao lên

lia đứt những sợi dây nhưng không kịp nữa, mấy cái móc câu đã trúng

người y, đau đớn thấu xương, máu chảy đầm đìa. Con ngựa Ô chui qua bụng

ngựa Thiệu, há mồm đớp một cái đứt nghiến hai trứng ngựa Thiệu, rồi vọt

ra sau. Ngựa Thiệu bị đứt nghiến hai trứng đau quá hí lên một tiếng ngã

lăn ra. Nói chậm chứ diễn tiến ngựa Ô lao tới chui qua bụng, đớp trứng

liên hợp với hai đao của Thiệu và một roi của Hồ Đề thật mau. Công-tôn

Thiệu là võ học danh gia, y thấy ngựa đổ xuống vội vọt mình lên cao để

khỏi ngã. Hồ Đề ném vào người y một nắm ám khí, y vung chưởng lên gạt,

thì ra là một đám phấn gì đó, chứ không phải ám khí.

Y rơi xuống đất, nhìn ngựa mình bị đứt hạ bộ, máu đầm đìa, trong khi đó

Hồ Đề đã lên lưng ngựa Ô ngồi, tay nàng cầm hai cái cật ngựa máu còn nhỏ giọt, đưa ra trước ba quân nói :

– Cật ngựa mà xào rau ăn thì chắc là ngon lắm. Cám ơn vương-gia ban cật ngựa.

Tướng sĩ bên Hán cười đến phun bọt miệng ra. Quân lính bên Thục không

nhịn được cũng phì cười. Họ vội bụm miệng lại vì thấy chủ soái mình bị

nhục mạ, cười có khác gì cổ võ bên địch.

Con ngựa của Công-tôn Thiệu giẫy mấy cái thì chết. Hồ Đề rú lên một

tiếng dài, một đàn chim ưng từ trên trời lao xuống xúm nhau rỉa thịt con ngựa Thiệu. Phút chốc con ngựa chỉ còn bộ xương.

Người nghiêm trang nhất là Nghiêm Sơn với Lại Thế-Cường cũng phải cười

đến sùi bọt mép ra. Nghiêm Sơn đã biết Hồ Đề ngỗ nghịch, nhưng không ngờ nàng còn dạy con ngựa Ô ngỗ nghịch theo nàng đến thế. Phương-Dung là

một thiếu nữ tinh nghịch, thấy Hồ Đề nghịch quá, phải gật đầu nhận rằng

mình còn thua nàng quá xa.

Trưng Nhị bảo sẽ Đặng Vũ :

– Hồ Đề tinh nghịch qúa sợ Công-tôn Thiệu nổi giận, xin tướng quân chuẩn bị đánh với y.

Quả nhiên Công-tôn Thiệu nổi giận, vung đao nhảy đến tấn công Hồ Đề. Con ngựa Ô vọt chạy ngược về phía trận Thiệu. Thiệu mừng quá đuổi theo.

Phía trận Thục, ba tướng đứng đầu thấy ngựa Hồ Đề chạy đến định dùng vũ

khí đánh, nhưng ngựa Ô lạng một cái trở đầu chạy ngược về. Nó vung cước

đá ngược ra sau, trúng đầu hai con ngựa tướng Thục. Hai con ngựa đau quá hí lên, quật chủ rơi xuống đất. Khinh công Công-tôn Thiệu tuy cao nhưng không đuổi kịp ngựa Ô. Không cương, Hồ Đề huýt sáo chỉ huy, nó cứ chạy

vòng vòng quanh trận, làm Thiệu đuổi một lúc mệt quá ngừng lại, thì ngựa Ô cũng ngừng lại. Công-tôn Thiệu cảm thấy vết thương do roi Hồ Đề đánh

vào ngứa ngáy, y đưa tay lên gãi, thấy ở cổ cũng ngứa. Y không chịu

được, cởi giáp quăng xuống đất mà gãi. Y càng gãi, càng ngứa.

Trưng Nhị hỏi Hồ Đề :

– Sư muội, em làm gì hắn vậy ?

Hồ Đề cười :

– Em tung vào người hắn một ít bột móc mèo. Bột này trúng da thì ngứa

lắm, nhưng không làm chết người. Thông thường trúng da thì không đáng

ngại, nếu người ta chạy nhiều, mồ hôi đổ ra, phấn móc mèo lọt vào lỗ

chân lông, thì ngứa đến điên lên được.

Công-tôn Thiệu nhảy lên ngựa của một tướng Thục, giật quần áo ra mà gãi. Y ngứa quá, râu tóc dựng đứng lên. Hồ Đề cười ha hả nói :

– Công-tôn vương gia ! Vương-gia đòi lột quần áo tôi. Tại sao vương gia lại tự lột quần áo mình vậy?

Vũ Chu thấy chủ tướng bị làm nhục, vọt ngựa ra trước trận định đánh với

Hồ Đề, Trưng Nhị vẫy tay cho Hồ Đề lùi lại, Phật-Nguyệt tiến ra.

Phật-Nguyệt phi ngựa ra tới trước Vũ Chu nói:

– Ta là Phật-Nguyệt, gái Việt đất Lĩnh-nam, muốn cùng anh hùng Ích-châu qua lại mấy chiêu;

Vũ Chu thấy một thiếu nữ mảnh mai, mặc quần áo lụa xanh, không mặc giáp trụ, lưng đeo bảo kiếm, nói năng nhu nhã, y coi thường:

– Được, vậy cô nương muốn cùng ta đấu quyền hay đấu kiếm?

Phật-Nguyệt