Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328142
Bình chọn: 8.00/10/814 lượt.
cố mời làm Quân-sư
cho Đại tư-mã. Vương gia lịnh cho tiểu nữ phải vào Thành-đô trước Tết,
thưởng hoa xuân đất Thục. Vậy xin mời các vị anh hùng Thiên-sơn xuất
thành quyết chiến một trận".
Nàng nói với Hồ Đề:
– Phiền sư muội cho chim ưng đưa vào thành dùm.
Hồ Đề gật đầu, hú lên lanh lảnh. Một con chim ưng bay lên đậu vào tay
nàng. Nàng đưa phong thư nó cắp vào mỏ. Nàng huýt sáo, ra hiệu chỉ chỗ,
nó gật đầu bay bổng lên trên mây, hướng vào thành Xuyên-khẩu.
Trưng Nhị thăng trướng ra lệnh:
– Phía bắc thành Xuyên-khẩu có rừng Đại-xuyên, bây giờ mùa Đông, cây cỏ
không lá khó phục binh. Nữ tướng Lê Chân dẫn một nghìn quân kỵ vá 50
thớt voi, vòng phía Đông sang Tây phục sau đồi. Đợi khi Đại tư-mã và
Công-tôn Thiệu giao chiến, thế nào chúng cũng cho một đội kỵ binh xuất
cửa Bắc đánh vào sườn phải của chúng ta. Khi giặc xuất thành, đợi cho
chúng dàn quân đánh vào hữu quân của ta đang hồi kịch liệt, lập tức thả
50 thớt voi và phục binh đánh vào hậu quân chúng. Bị đánh bất ngờ, chúng cùng đường tất tử chiến. Bấy giờ phải mở một đường cho chúng chạy vào
rừng. Ở đấy sẽ có đội quân bắt chúng.
– Phía Nam thành Xuyên-khẩu có rừng Nghi-đô. Nữ tướng Trần Năng mang 50
thớt voi cùng 5000 quân phục tại đây. Khi Đặng đại tư-mã giao chiến với
Công-tôn Thiệu, tất giặc xuất cửa thành phía Nam đánh vào tả quân của
ta, tôi sẽ cho đốt pháo lệnh, bấy giờ xua voi và phục binh ra đánh. Giặc bị đánh trước sau thế nào cũng bỏ chạy vào rừng. Giặc đông quá không
bắt hết đâu, phải dùng cung nỏ mà bắn. Giặc tất bị tử thương nhiều, bấy
giờ hãy đổ quân ra mà bắt lấy.
– Công-tôn Thiệu xuất thành, chúng ta chờ y ở Vu-sơn. Đặng đại tư-mã với tôi ở trung quân. Sư thúc Phật Nguyệt cầm tả quân, sư thúc Lại
Thế-Cường cầm hữu quân. Chúng ta cùng xuất trận. Nếu Công-tôn Thiệu xuất trận, Đặng tư-mã sẽ đấu vối y. Dù thắng, dù bại, tôi cũng xuất quân và
đội voi tràn sang trận địch. Quân giặc bị đánh bất thình lình, quân
trong thành sẽ đổ ra cửa Bắc, Nam cứu viện. Sư bá Lại Thế-Cường chia
quân ra làm đội, một nửa chống với tả quân địch, một nửa chống với đội
quân cửa Bắc. Khi thấy mình núng thế thì đốt pháo lệnh, sư muội Trần
Năng cho đổ phục binh ra đánh. Giặc thua tất chạy vào rừng. Hồ Hác sư đệ phục ở đây một đội binh mà bắt sống. Quân cửa Nam đổ ra thì sư thúc
Phật Nguyệt sẽ chia quân làm hai, một nửa chống với hữu quân địch, một
nửa đánh quân tiếp viện cửa Nam. Khi thấy mình núng thế thì đốt pháo
lệnh lên. Sư muội Lê Chân sẽ đổ phục binh ra đánh vào hậu quân đội tiếp
viện cửa Nam. Bấy giờ sư thúc Phật Nguyệt phải giết cho bằng được tướng
địch để giặc mất nhuệ khí. Tôi có lời dặn chung: Khi giặc bị thua nên
bắt sống càng nhiều càng tốt, tôi sẽ dùng đám quân sĩ này làm tan nát
đoàn quân Thục còn lại.
Các tướng thấy Trưng Nhị điều quân phải phép, đều ngẩn người ra khâm
phục. Chính Đặng Vũ cũng ngẩn người, vì y đã thấy Phương-Dung điều quân. Y cho rằng Phương-Dung chỉ biết ước tính về chiến lược mà thôi, không
ngờ bây giờ thấy Trưng Nhị chỉ huy quân tỏ ra thông thạo cả chiến thuật
lẫn chiến lược.
Trưng Nhị tiếp:
– Lĩnh-nam vương gia và quân-sư Phương-Dung sẽ ra trước trận để khích lệ tướng sĩ.
Vừa lúc ấy thì chim ưng trở về. Hồ Đề nói:
– Nó đưa thư rồi.
Đến chiều có sứ từ trong thành đưa thư qua. Trưng Nhị cầm lấy thư đọc. Thư viết:
"Dã phu phái Thiên-sơn là Công-tôn Thiệu kính gửi Trưng Nhị cô nương thuộc phái Tản-viên, đất Lĩnh-nam".
Nàng đọc xong đưa cho Phương-Dung xem:
"Tôi là tên nhà quê, ở núi Thiên-sơn, cùng huynh trưởng xuất thân theo
đòi nghiệp võ. Chúng tôi gồm bảy người sư huynh đệ đồng môn, thề cùng
nhau dùng võ công giúp kẻ khó, cứu người nguy, trừ đạo tặc. Thời thế
nhiễu nhương, vua thì hôn ám, quân thì nhũng lạm, giặc giã nổi lên tứ
phương, Trăm họ khốn khổ, muốn sống không nổi. Vì vậy huynh trưởng tôi,
tụ tập đệ tử chiếm vùng Kinh-châu, Ích-châu, Hán-trung, tổ chức thành
một nước Nghiêu-Thuấn. Trước đây tôi có giao tình với sư huynh Đặng
Thi-Sách rất hậu. Giữa hai người cùng một ý chí cầm gươm cứu dân. Nay
chúng tôi đang làm, trong khiến trăm họ yên ổn, vua với tôi, quân với
dân coi nhau như ruột thịt. Vì vậy tuy Ích-châu đất hẹp, dân nghèo, mà
Quang-Vũ đem hùng binh trăm vạn, chia làm ba đạo, bao lần tiến vào đều
bị đánh bại. Mới đây Tế-tác báo rằng Trưng cô nương cùng Lĩnh-nam vương
xuất lĩnh hào kiệt phò Hán diệt Thục. Dĩ nhiên Lĩnh-nam nhân tài như
rừng, như biển, cùng Hán diệt Thục thì Thục nguy vong. Thục nguy vong
thì trăm họ Ích-châu lầm than, cũng chẳng đáng nói gì, nhưng khi Hán đã
diệt Thục, liệu Lĩnh-nam có còn đứng vững được không? Lĩnh-nam vương có
còn được tại vị hay không?
Trước đây, thời Tây-Hán, Sở-vương Hàn Tín, công lao dường nào, cuối cùng cũng bị diệt tộc. Nay Lĩnh-nam vương công đã không bằng Hàn Tín, mà uy
lại bao trùm thiên hạ, thì cái họa không xa là mấy.
Kính cẩn mong cô nương nghĩ lại".
Phương-Dung đọc xong chuyển cho Hồ Đề, Trần Năng cùng đọc. Trần Năng nói:
– Tế tác của Thục thật tài. Chúng ta họp tại Quế-lâm, cơ mật bảo toàn,
chỉ có chư tư
