Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328183
Bình chọn: 7.5.00/10/818 lượt.
c.
Thình lình Vũ Chu đổi kiếm pháp. Kiếm của y chậm hẳn lại, chiêu nào kình lực cũng veo véo. Phật-Nguyệt nhảy lui liền mười bước, rồi nàng quay
tròn người như một con quay, người ta chỉ thấy bóng trắng ở giữa có sợi
dây hồng. Nàng lăn vào làn kiếm quang của Vũ Chu. Bỗng choảng một tiếng, cả hai cũng nhảy lui lại.
Phật-Nguyệt đã tra kiếm vào vỏ. Còn Vũ Chu thì ôm tay, cườm tay ứa máu ra, mặt lộ vẻ vừa kinh hoàng, vừa khâm phục.
Phật-Nguyệt chắp tay nói :
– Vũ tướng quân ! Đa tạ tướng quân nhẹ tay.
Vũ Chu nhăn nhó đáp :
– Cô nương Phật-Nguyệt, tiểu-tướng vẫn chưa phục, vì vừa rồi cô nương ra chiêu thế nào tiểu-tướng hoàn toàn không nhìn thấy.
Câu nói của Vũ Chu chính là ý nghĩ của tướng sĩ Hán, Thục. Tất cả không
ai hiểu Phật-Nguyệt đã ra chiêu như thế nào. Chỉ có một mình Phương-Dung đứng lược trận phía sau biết mà thôi.
Phật-Nguyệt là một thiếu nữ nhu nhã, tính tình ôn hòa, nàng thấy Vũ Chu
quả có bản lĩnh chân thực. Nàng thắng y là nhờ kiếm pháp Long-biên khắc
chế kiếm pháp Thiên-sơn, chứ không phải kiếm pháp nàng cao hơn y. Nàng
nói :
– Vũ tướng quân, trên thế gian này ngoài,ân sư của tiểu nữ ra, có lẽ chỉ có hai ngừơi là thắng được kiếm thuật của tướng quân mà thôi. Tiểu nữ
cũng như họ, thắng tướng quân là nhờ kiếm pháp của bản môn khắc chế kiếm pháp Thiên-sơn, chứ không phải võ công tiểu nữ cao hơn tướng quân đâu.
Bên trận Thục Công-tôn Thiệu và các tướng nghe Phật-Nguyệt nói, họ cảm
thấy cô gái Lĩnh-nam này hiệp nghĩa, thật thà đáng kính, không phải
người tàn nhẫn độc ác. Công-tôn Thiệu là một người trí dũng tuyệt vời, y nghĩ rất mau :
– Hoàn cảnh đưa day, những người này ở vào thế đối nghịch với ta. Ta với Đặng Thi-Sách là chỗ thâm giao, vậy ta phải cho người khẩn sang
Lĩnh-nam gặp y, nếu không kéo được những người này về với Thục, ít nhất
họ cũng không giúp Hán.
Nghĩ vậy Công-tôn Thiệu nói :
– Cô nương! Cô nương có thể diễn lại cho Tiểu-vương được mở rộng tầm mắt không ?
Phật-Nguyệt gật đầu. Nàng vọt người lên cao, tay rút kiếm đưa xuống
dưới, nàng vận khí, thanh kiếm cong đi, rồi bật sang phải. Kình lực làm
lưỡi kiếm kêu lên vo vo.
Bây giờ Vũ Chu mới biết rằng, y vung kiếm lên chém nàng, nàng đưa kiếm
gạt, rồi vận khí lưỡi kiếm bật sang ngang, vì vậy y mới bị trúng cườm
tay. Y ra nhặt kiếm, nhìn Phật-Nguyệt cẩn thận, rồi bay vọt lên tấn
công. Lần này Phật-Nguyệt rút kiếm đâm ngược trở lại. Kiếm pháp của nàng nhanh quá, hư hư ảo ảo, không biết đâu mà lường. Người ta chỉ thấy bóng trắng nhấp nhô chập chờn khi trái, khi phải.
Đặng Vũ đứng lược trận nhìn tình cảnh của Vũ Chu, y nghĩ :
– May là Vũ Chu, nếu là mình có lẽ bị giết lâu rồi.
Đánh được hai trăm hiệp, Phật-Nguyệt thấy kiếm pháp của Vũ Chu có tới 36 chiêu khác nhau, mỗi chiêu đều biến hóa mãnh liệt vô cùng, nên nàng
tránh không đỡ. Đợi khi Vũ Chu đánh hết một lượt, nàng đã hiểu rõ kiếm
pháp của y. Y chém liền ba chiêu véo véo véo. Phật-Nguyệt nhảy vọt lên
cao ánh kiếm quay thành những vòng tròn bao phủ khắp người Vũ Chu. Chỉ
một chiêu đó nàng đã biến thành 72 chiêu khác nhau. Vũ Chu hoa mắt nhảy
lui lại 7 bước, mà kiếm quang vẫn bao phủ lấy người. Phật-Nguyệt thu
kiếm nhảy lui lại cười :
– Vũ tướng quân, người thấy rõ chưa ?
Vũ Chu lắc đầu :
– Như thế không kể, cô nương dùng tà thuật, chứ có phải dùng kiếm thuật đâu, ta không phục.
Phật-Nguyệt cười :
– Vậy thì được, bây giờ ta cắt chỏm mũ của tướng quân đây.
Thân hình thấp thoáng một cái, ánh kiếm lóe lên, không ai nhìn rõ nàng
ra chiêu như thế nào, đã nhìn thấy nàng tra kiếm vào vỏ đánh cách một
tiếng, khoanh tay cười. Vũ Chu nhảy lui lại, mặt tái mét, vì chỏm mũ của y bị cắt đứt, y cúi xuống nhặt lên tay phát run.
Bên này Sầm Bành nhìn thấy kiếm chiêu của Phật-Nguyệt, y tỉnh ngộ :
– Trước đây có một người ở Lĩnh-nam tên Lý Thân sang Hàm-dương đánh
thắng tất cả võ sĩ của Tần Thủy-Hoàng bằng chiêu kiếm thần tốc vô cùng,
sau được phong là Vạn-tín hầu. Vậy con này tất là đệ tử đời sau của
Vạn-tín hầu chứ không sai. Kiếm pháp của nó thần sầu quỷ khốc. Nếu ta là Vũ Chu, ta cũng không biết làm sao đỡ được. Ta nghe con nhỏ Phật-Nguyệt kiếm pháp còn thua Phương-Dung với Đào Kỳ, thế thì kiếm pháp của chúng
còn cao siêu tới đâu ?
Ngoài trận Phật-Nguyệt vung kiếm lên ánh bạc bao trùm người Vũ Chu. Y
chỉ đỡ mà không kịp. Được mấy chục hiệp, mồ hôi vã ra. Lần này Trưng Nhị hô lớn :
– Giải quyết đi thôi.
Phật-Nguyệt vung kiếm lên, choảng một tiếng, Vũ Chu bị đâm trúng cườm
tay. Kiếm rơi xuống đất. Tay trái Phật-Nguyệt bắt kiếm quyết, tay phải
dí kiếm vào cổ y, giải khăn đỏ bay phấp phới trông như một nàng tiên. Vũ Chu bật ngửa người ra sau, lăn đi mấy vòng, rồi vọt người đứng dậy,
tưởng đã thoát được kiếm Phật-Nguyệt, nhưng vừa đứng dậy, y đã thấy cổ
đau nhói, kiếm Phật-Nguyệt dí vào. Y sợ quá biết khó thoát khỏi cái
chết, hiên ngang nói :
– Ta giận vì học nghệ chưa tinh, bị bại dưới tay cô nương. Cô nương giết ta đi. Vũ Chu này không sợ chết đâu.
Phật-Nguyệt cười lớn :
– Vũ tướng quân, người có khí phách anh hùng thật hiếm thấy. Tiểu nữ
tró
