Động Đình Hồ Ngoại Sử
Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ
Thể loại: Truyện kiếm hiệp
Lượt xem: 328205
Bình chọn: 7.5.00/10/820 lượt.
t mạo phạm mong tướng quân rộng lượng thứ lỗi. Trên đời tiểu nữ chưa
bao giờ gặp một kiếm thuật danh gia như tướng quân. Tiểu nữ dám hỏi :
Tướng quân với Thiên-sơn lão tiên là thế nào ?
Vũ Chu đáp:
– Thiên-sơn lão tiên là Thái-sư phụ của tiểu tướng.
Phật-Nguyệt, Phương-Dung, Trưng Nhị đều à lên một tiếng kinh ngạc. Ngày
nọ trên thuyền từ đảo về Bắc, Khất đại-phu kể chuyện rằng cách nay 20
năm ông cùng Nguyễn Phan sang Trung-nguyên chơi, đấu với khắp anh hùng
thiên hạ, để tìm bạn đồng đạo. Sau hơn một năm, hai người chỉ tìm được
Thiên-sơn lão tiên là người hiệp nghĩa, rồi kết bạn với nhau.
Công-tôn Thiệu hỏi :
– Chẳng hay cô nương có quen biết với Thái-sư phụ của chúng tôi chăng ?
Phật-Nguyệt đáp :
– Tôi bằng này tuổi, làm sao quen được với một lão tiên như Thiên-sơn
đại hiệp! Chẳng qua sư phụ tôi với lão tiên là bạn tri kỷ. Cách nay 20
năm sư phụ tôi với Khất đại-phu, cùng lão tiên đấu võ, uống rượu, rồi
kết bạn. Khi rời Lĩnh-nam sang đây, sư phụ dạy rằng, nếu biết tin tức
lão tiên ở đâu, cho người biết để người sang cùng đối ẩm.
Công-tôn Thiệu kêu lớn lên:
– Thì ra cô nương là đệ tử của Long-biên thần kiếm Nguyễn Phan tiên sinh. Chúng tôi thua là phải lắm.
Đặng Vũ thấy Phật-Nguyệt, Công-tôn Thiệu thân mật, sợ hai bên hòa hoãn
thì khó khăn cho y. Y cầm roi ngựa chỉ một cái. Các tướng Hán xua quân
tràn sang trận Thục.
Bỗng trận phía trái, phía phải đều xáo trộn, thì ra trong thành đã cho hai đạo quân đánh vào trận Hán.
Trưng Nhị sai đốt pháo lệnh, cho quân sĩ lui lại, một đàn voi trận xuất
hiện. Lần đầu tiên binh tướng Thục thấy voi, thất kinh hồn vía bỏ chạy.
Hai đội quân bên trái, phải không sợ vẫn đánh thúc vào mạn sườn quân
Hán. Hán quân cương quyết xua voi trợ chiến. Chỉ được một lát hai đạo
trái, phải dao động, thì ra hai đội của Lê Chân, Trần Năng xuất hiện.
Binh Thục bị ba đội voi bao vây chạy hỗn loạn. Công-tôn Thiệu bỏ
Phật-Nguyệt xông về phía Bắc gặp Trần Năng. Y không nói không rằng phóng chưởng đánh liền. Trần Năng vận khí, phát chiêu trong Phục-ngưu thần
chưởng Ngưu tọa ư điền đánh lại. Bùng một tiếng, nàng thấy nảy đom đóm
mắt, khí huyết đảo lộn. Vội nhảy vọt lên cao hít một hơi chân khí. Trong khi đó Công-tôn Thiệu cũng rung động toàn thân bởi y không ngờ nữ tướng có công lực mạnh như vậy. Y vung chưởng nữa đánh lên không. Trần Năng
trên cao phát chiêu Ác ngưu nan độ đánh xuống. Bùng một tiếng người nàng lại bay lên. Nàng là người can đảm nhiều mưu trí, đá gió một cái đáp
xuống đất. Công-tôn Thiệu bị tê cả tay. Y nói :
– Thiếu nữ kia, ngươi tên gì ? Trên đời này chỉ có Đặng Vũ, Sầm Bành đỡ
được chưởng của ta mà thôi. Ngươi đỡ được mấy chưởng của ta, thì công
lực không phải tầm thường. Sư phụ của ngươi là ai ?
Trần Năng đáp :
– Tôi họ Trần tên Năng, sư phụ tôi họ Trần húy Đại-Sinh.
Công-tôn Thiệu nghe đến tên Trần Đại-Sinh thì mặt y cau lại. Y nói :
– Trần cô nương, xin cô nương hãy kíp liên lạc với tôn sư, hỏi người xem việc cô nương đánh Thục có hợp đạo lý hay không ? Trần lão tiên sinh
với Thái sư-phụ tôi là chỗ giao hảo thâm tình. Sư huynh Đặng Thi-Sách
với tôi vốn là chỗ cựu giao. Thôi tôi rút quân đây.
Trưng Nhị phất c Trưng Nhị kiểm điểm lại, ước tính bên Thục tổn thất khoảng trên một vạn
người. Lối tính cổ cứ một bị bắt, có 4 vừa bị thương, vừa bị chết. Còn
bên Hán chỉ có hơn ba nghìn chết, khoảng một vạn bị thương. Binh tướng
bên Hán đồn đại Trưng Nhị, Phương-Dung có tài như Khương Thái-Công, Tôn
Tử, Ngô Khởi; Hồ Đề, Phật-Nguyệt có phép tiên.
Ngược lại trong lòng Đặng Vũ ẩn tàng một mối lo nghĩ rằng hắn không bắt
được Công-tôn Thuật, không làm chúa được đất Thục. Hắn nghĩ cách, làm
cách nào vào Thành-đô trước, nhưng nghĩ hoài không ra. Binh tướng được
nghỉ ngơi dưỡng sức.
Nghiêm Sơn tổ chức cuộc khao quân thật lớn, thăng cấp những tướng sĩ có
công, phủ tuất những gia đình tử sĩ. Trong tiệc khao quân, tướng sĩ Hán
uống rượu ăn thịt vui vẻ hơn bao giờ hết. Vì đã từ lâu đạo Kinh-châu của Đại tư-mã Đặng Vũ và Phiêu-kỵ đại tướng quân Sầm Bành đánh nhau với
Công-tôn Thiệu bị bại mấy trận, binh sĩ chết không được bổ sung. Bây giờ Nghiêm Sơn mang các anh hùng Lĩnh-nam sang trợ chiến. Trận đầu, không
dùng bất cứ một tướng nào bên Hán, mà thắng Thục oanh liệt.
Trước trận họ thấy tuyệt diệu nhất là Hồ Đề, một cô gái người Mường,
trang phục xanh, đỏ kỳ lạ, nói tiếng Hán không sõi, tính tình bộc trực,
võ công không cao, nhưng với đội Thần-ưng của nàng làm cho cả hai bên
đều kinh hoảng. Rồi nàng dùng ngựa Ô cho đớp hai quả cật ngựa của
Công-tôn Thiệu. Nàng lại phóng ám khí làm Công-tôn Thiệu phải lột quần
áo, còn dùng trăn trói tướng Thục. Họ thấy cô gái ẻo lả, thâm trầm ít
nói như Phật-Nguyệt, mà đánh bại đại tướng quân bên Thục là Vũ Chu.
Trong tiệc, Nghiêm Sơn nhận thấy đám anh hùng Lĩnh-nam dường như không
vui vẻ, chỉ ăn uống lấy lệ. Vương cố tìm hiểu nguyên do. Đợi tan tiệc,
vương cùng Phương-Dung đến trại anh hùng Lĩnh-nam, thì tất cả đang họp.
Bên ngoài Vi Đại-Lâm cùng đội Thần-ngao canh phòng rất nghiêm mật. Trên
trời một