Động Đình Hồ Ngoại Sử

Động Đình Hồ Ngoại Sử

Tác giả: Yên Tử Cư Sĩ Trần Đại Sỹ

Thể loại: Truyện kiếm hiệp

Lượt xem: 328175

Bình chọn: 7.00/10/817 lượt.

gật đầu:

– Tôi muốn lĩnh giáo tướng quân mấy chiêu kiếm.

Công-tôn Thiệu đã được y sĩ thoa thuốc, hết ngứa, mặc giáp trụ lại. Y rút kiếm sau lưng đưa cho Vũ Chu:

– Vũ tướng quân, nếu ngươi bắt được cô gái này, ta gả cho tướng quân làm vợ đấy.

Binh Thục cười ầm lên. Vũ Chu cầm kiếm, cởi giáp trụ bỏ lại trận, nhảy

xuống ngựa đứng đối diện với Phật-Nguyệt. Trống trận hai bên khua vang

lừng. Vũ Chu cầm kiếm vòng một chiêu khoanh tay như chào. Phật-Nguyệt

cũng cầm kiếm nhảy lên cao quay một vòng, giải khăn lụa bay phấp phới

trông thật đẹp. Nàng đáp xuống khoanh tay chào. Tướng sĩ hai bên thấy

chiêu này, biết khinh công của nàng không tầm thường. Vũ Chu tấn công

trước, kiếm chiêu kình lực mạnh kêu lên những tiếng vo vo. Bên này trận

Lại Thế-Cường nói với Trưng Nhị:

– Trưng cô nương! Cô nương bảo Phật-Nguyệt đừng giết Vũ Chu vội, để y

diễn hết kiếm thuật Thục, hầu chúng ta hiểu rõ địch hơn đã.

Đặng Vũ nhăn mặt nhìn Trưng Nhị, Lại Thế-Cường tự nói thầm: Chúng mày

thật hỗn láo! Võ công Vũ Chu vô địch đến Sầm Bành còn không địch lại, mà chúng mày dám bảo Phật-Nguyệt đừng giết y, cứ làm như là giết y dễ dàng lắm. Ta sợ Vũ Chu chỉ chém vài kiếm là con nhỏ kia mất mạng ngay.

Đặng Vũ xuất thân từ một danh gia đệ tử, năm 25 tuổi theo Quang-Vũ với

Nghiêm Sơn khởi binh, các tướng của Vương Mãng không ai địch lại y. Mãi

tới trận đánh Hoài-dương gặp Sầm Bành về hàng Hán, từ đó bên Thục không

còn một tướng nào là đối thủ của y. Sầm Bành, Đặng Vũ, Phùng Dị là ba đệ nhất cao thủ Đông-Hán. Ngày nọ y đến đầu quân theo Quang-Vũ. Nghiêm Sơn đã đấu thử với y, chỉ chịu được có 7 chưởng rồi chịu thua. Sở dĩ y phải ở dưới quyền Nghiêm, vì một là y không có công trạng bằng Nghiêm với

hai mươi lần cứu giá. Hai là Quang-Vũ với Nghiêm Sơn có tình kết nghĩa

huynh đệ. Ba là Nghiêm xuất thân nghĩa hiệp, có tài dùng người, khiến

anh hùng quy phục. Bốn là tài dụng binh của Nghiêm vô địch thiên hạ.

Từ khi cầm quân đánh Thục, Đặng Vũ đấu ngang tay với Thiên-sơn thất hùng của Tây-xuyên, mới đây y lại bị bại dưới tay Vũ Chu. Thế mà hôm nay

nghe Lại Thế-Cường dặn Phật-Nguyệt rằng đừng giết Vũ Chu, có nghĩa là

nàng thừa khả năng giết Vũ Chu, đời nào y tin.

Còn Lại Thế-Cường, ông biết Phật-Nguyệt là đệ tử yêu của Nguyễn Phan,

được Nguyễn Phan dốc túi truyền nghề, kiếm thuật của nàng đến chỗ siêu

việt như Phương-Dung. Hơn nữa, cách nay mấy trăm năm, Vạn-tín hầu Lý

Thân sang Hàm-dương đấu với anh hùng đời Tần. Ông tổng hợp kiếm thuật

Trung-nguyên thành những nguyên lý chính, rồi tìm ra phá cách đó là kiếm thuật Lĩnh-nam, lưu truyền đến nay là Long-biên kiếm pháp. Đối với các

võ công khác Long-biên kiếm pháp chưa chắc là vô địch, vì phải đợi đối

phương ra chiêu, rồi mới thuận thế đưa ra những thức khắc chế chống lại. Nhưng kiếm pháp Long-biên chế ra để khắc chế kiếm pháp Trung-nguyên,

mỗi chiêu, mỗi thức đã hàm khắc tinh. Cho nên Lại Thế-Cường biết rõ

Phật-Nguyệt thắng Vũ Chu.

Kiếm của Vũ Chu phát ra kình lực vo vo, mỗi chiêu thức bổ xuống mạnh đến long trời lở đất, mạnh đến không thể tưởng tượng được. Y đánh đã mười

chiêu, chiêu nào cũng biến ảo phi thường, người ngoài những tưởng

Phật-Nguyệt sẽ lâm nguy. Nhưng nàng cứ trơn tuột như con chạch, mấy lần

kiếm Vũ Chu chỉ nhích một chút nữa là đả thương được nàng.

Các tướng Hán, Thục đều nín lặng hồi hộp theo dõi, mỗi chiêu Vũ Chu đánh ra, có tiếng kêu lên:

– Ái chà!

– Úi! Quá!

– Chết!

Sau khi tránh mười chiêu của Vũ Chu. Phật-Nguyệt nhận ra nội công của

nàng khắc chế nội công của y đã đành. Còn kiếm pháp của nàng dường như

thức nào cũng dùng để phá kiếm pháp của y.

Các tướng Hán như Sầm Bành, Đặng Vũ, Cảnh Yểm, Mã Vũ đều nhận thấy kiếm

pháp Phật-Nguyệt nhẹ nhàng, phiêu hốt, chiêu nào cũng bao hàm sát thủ,

biến hóa quái dị không biết đâu mà lường. Bất giác họ đưa mắt nhìn

Nghiêm Sơn :

– Lĩnh-nam vương tài như Y Doãn, Chu Công có khác. Một mình, một ngựa

kinh lược Lĩnh-nam, mấy năm sau, đem về hơn ba mươi vạn hùng binh, vơi

hơn một trăm anh hùng. Một cô gái đơn sơ, mộc mạc, võ công tầm thường

như Hồ Đề, mà điều khiển được chim ưng, ngựa ô, làm cho bên Thục kinh

hoàng. Bây giờ một thiếu nữ ẻo lả, cả ngày không nói một câu, xuất trận

với kiếm thuật kinh thiên động địa, mỗi chiêu nàng phóng ra, mọi người

đều rùng mình tự hỏi kiếm pháp này là kiếm pháp gì, mà mỗi chiêu, mỗi

thức đều khắc chế với võ công của mình ?

Bất thình lình, Phật-Nguyệt lộn liền ba vòng ra xa, bóng trắng lấp loáng với giải khăn hồng ngang lưng, như một bông hồng bay lượn trong gió. Vũ Chu vọt người lên theo, xả liền ba nhát. Đến nhát thứ ba, y vừa chém

xuống thì Phật-Nguyệt vọt người lên cao như chiếc pháo thăng thiên. Vũ

Chu chém một chiêu bao trùm dưới chân nàng. Tướng sĩ hai bên đều nhắm

mắt lại, không muốn nhìn một thiếu nữ xinh đẹp như nàng bị đứt làm hai.

Phật-Nguyệt tà tà đáp xuống làn kiếm quang của Vũ Chu. Nàng xỉa một

chiêu vào giữa trung tâm. Nàng lại bay vọt lên cao. Vũ Chu vọt người

lên. Ở trên không hai người chiết với nhau trên mười chiêu, rồi cùng đáp xuống một lú


Ring ring