, lần này thành công quả là một việc tốt không quên, sau này lấy nó kể lại cho con cháu cũng có chút oai oai. Giây phút Minh Vũ cầm bản hợp đồng lên, tổng cộng có đến hơn mười bản. Khuôn mặt bỗng nhiên có chút thay đổi, đôi lông mày nhíu lại khó chịu. Lồng ngực Thư như muốn nổ tung._ Hôm nay có lẽ chưa hoàn thành được rồi…Mọi người ngạc nhiên nhìn về phía giám đốc._ Xin lỗi về thiếu sót này nhưng bên chúng tôi hiện có chút trục trặc có lẽ hôm nay chưa thể đóng dự án được, mong các vị thông cảm dời ngày đóng dấu lại một ngày. Một lần nữa vô cùng xin lỗi.Nói rồi Minh Vũ đứng lên nở nụ cười tươi rói gập người xin lỗi. Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao. Trở về phòng làm việc, khuôn mặt Minh Vũ nghiêm khắc đến đáng sợ. Thư vẫn chưa hiểu ra chuyện gì, chỉ biết lẽo đẽo theo sau. Vũ ném xấp tài liệu đánh rầm xuống mặt bàn làm Thư giật bắn mình._ Có, có chuyện gì sao?_ Cô tự mình xem đi.- thanh âm rất rức giận.Thư cầm bản hợp đồng lên xem, mắt cùng mồm vô thức trợn ngược há hốc. Lần cuối nhìn nó vẫn vô cùng ngăn nắp gọn gàng, không ngờ lần này nhìn kĩ lại lại thấy mấy con số lộn xộn đến kì lạ. Kì lạ là mỗi bản đều sai sót khác nhau, không thể trong phút chốc sửa hết được._ Cô tại sao lại có thể nhầm lẫn ngu ngốc đến thế này? Nếu tôi không xem lại lần cuối để công ty đối tác biết được xem thường công ty chúng ta đến thế nào? Các con số lộn xộn đó lại có lợi cho công ty họ hơn, nhỡ đâu họ thuận tay kí luôn vào, công ty ta phải chịu tổn thất lớn như thế nào, cô có thể kham nỗi hay không?Tay Thư run run, thật sự chính cô cũng không hiểu sao bản hợp đồng lại trở nên như thế. Nhất thời lúng túng chưa kịp thanh minh, lại đón phải sự phẫn nộ chưa từng thấy của Minh Vũ, xem ra cô vừa gây ra hoạ lớn rồi._ Tôi, tôi không biết… xin, xin lỗi…_ Đứng đó xin lỗi thì có ích gì.. Ra ngoài.Thư xem đó là một lời đuổi, chạy trối chết ra ngoài. Giờ tan sở cũng khít, mọi người lần lượt ra về. Thư vẫn chưa thể bình tĩnh sau việc vừa rồi, cố lục lọi lại trí nhớ của mình. Rõ ràng là không làm gì sai cả tại sao bản hợp đồng lại thành ra như thế?_ Không về à? – một nữ đồng nghiệp giục Thư._ À, phải về chứ…Lúc ra về, Thư còn ngoái lại nhìn cửa phòng giám đốc. Đây là dự án lớn của anh mà cô lại vô tình phá nó, “ Thật là…”. Thư tự nghĩ mình lúc nào cũng chỉ biết gây rắc rối cho Minh Vũ, anh có ghét bỏ cô cũng đáng. Dáng Thư buồn rầu bước đi, nắng chiều nhàn nhạt nối gót cô chầm chậm, trải dài nỗi buồn khắp một quãng đường.7h tối. Thư bừng tỉnh. Lúc nãy vừa về tới nhà là cô lăn quay ra ngủ luôn. Phần vì mệt do công việc, phần do khóc nhiều nên thiếp đi từ lúc nào. Ngắm mình trong gương, tự thấy bản thân mình thật vô dụng. Có lẽ ngoài khóc và gây hoạ, Thư không còn sở trường nào khác. Tắm rửa xong vừa bước ra thì tiếng chuông điện thoại nhàm chán vang lên, nhưng cái tên hiển thị người gọi thì không nhàm chán tí nào. Thư vội bắt máy._ Alo.. giám đốc gọi có chuyện gì..?Giờ này gọi Thư không lẽ buổi chiều mắng chửi cô chưa đủ? Đáp lại câu hỏi của Thư, giọng trầm trong điện thoại chỉ nói như ra lệnh vẻn vẹn một câu “ Đến địa chỉ trong tin nhắn.” rồi cúp máy cái rụp. Thư ngơ ngác nhìn điện thoại chưa kịp hiểu chuyện gì thì một tin nhắn tới hiện lên một địa chỉ nhà. Không kịp để não phân tích, Thư lập tức túm áo khoác ngoắc một chiếc taxi đi đến địa chỉ đó.Đứng trước một toà nhà lớn- khu chung cư cao cấp của thành phố, Thư mới bắt đầu suy nghĩ, nhìn xuống bộ đồ mình đang vận trên người: áo pull bình thường xanh nhạt với cái quần đồ bộ hoa hoè rộng thùng thình, vốn dĩ là đồ ngủ của Thư. “ Chết, lỡ may đi gặp đối tác thì tiêu..” Thư vò đầu bức tóc, chỉ do đột ngột quá nên không kịp thay quần áo. Chỉ cần là giọng nói của Vũ, đầu óc của Thư cũng tự nhiên trở nên ngớ ngẩn.Lần theo số phòng trong tin nhắn, Thư hít thở thật sâu rồi nhấn chuông cửa. Cũng may đây là phòng thường, cô nghĩ công ty cũng không nghèo nàn đến mức hẹn đối tác ở đây đâu. Giọng Minh Vũ “ Ai?…”. “ Là e.. tôi, thư kí..” Còn chưa nói hết câu thì cửa bật mở, Minh Vũ mặc một bộ đồ ở nhà áo màu kem quần vải màu xám đưa ánh mắt lạnh lùng nhìn Thư “ Vào đi”. Thư có hơi ngẩn ra một chút, bộ dạng này của anh thật là trước đây, cho dù là mấy năm trước cũng chưa từng thấy, có một chút giản dị và gần gũi._ Không vào còn muốn đứng đấy làm gì?_ À,ờ.. nhưng đây là nhà a.. giám đốc sao?- cái thói quen xưng hô vẫn chưa sửa được._ Tôi ở đây trong nhà này, chẳng lẽ đây lại nhà của ông bảo vệ dưới kia. – phía dưới có một người bảo vệ hắt xì._ …Nói rồi ném về phía Thư xấp tài liệu._ Là việc cô gây ra thì nên tự sửa chữa, vốn dĩ là do cô đảm nhận, liệu trong đêm nay làm cho xong nó đi.Thư cầm xấp giấy lên, biết sớm muộn gì cũng phải làm lại nó, nhưng sao không đưa sớm từ chiều đi._ Buổi chiều tôi đã tính tự mình sửa nó rồi hoàn thành cho xong, giao cho cô thật không yên tâm. Nhưng do vẫn có vài chỗ tôi không thể tự làm nên mới kêu cô tới làm cho xong nó.Thư nhìn Vũ, tên này như đọc được suy nghĩ của người khác vậy._ Tôi sẽ cố gắng sữa chữa, vậy xin phép..Đang định đứng lên đi về._ Tính đi đâu đó?_ Hở? thì đi
