Teya Salat
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212745

Bình chọn: 7.00/10/1274 lượt.

hạnh phúc mà nheo lại ánh mắt, áp lực đè nén hô hấp hỗ loạn của mình, làm chuyện xấu mà từng tên nam sinh ở thời kỳ trưởng thành cơ hồ đều sẽ làm…

Đúng ngay lúc ấy, thanh âm của Vương Mân đột nhiên vang lên “Tắm tới đâu rồi?”

Tiếu Lang “…”

Chương 66

Trần Dư Lâm đưa cho em

☆ ☆ ☆

Cư nhiên cứ vậy liền bắn…

Tiếu Lang thần tình đỏ bừng, cả người run lên : nãy giờ mới có mấy cái a, có cần nhanh vậy liền xong không! 囧!

Hưng phấn thần kinh nảy sinh khi tự mình an ủi dẫn đến kết quả là, sau khi bắn ra, nháy mắt đại não liền trở nên trống rỗng củng cảm giác mệt mỏi uể oải trong giây lát.. Tiếu Lang cố ổn định lại hơi thở đang run rẩy của mình, phục hồi tinh thần, liền luống cuống tay chân giũ sạch bạch trọc đọng trên tay, xong mới ấp úng nói “Sắp… sắp xong rồi…”

Vương Mân lại nói “Anh cũng sắp xong.”

Tiếu Lang “…”

Tiếu Lang có tật giật mình đưa chân vào vòi sen, dùng tay chà sát bắp đùi cùng bẹn đùi, lại hốt hoảng ngẩng đầu lên, dùng mũi cố sức ngửi ngửi khắp cả buồng tắm, thầm nói : không có mùi gì kỳ quái đâu ha…?

Thanh âm nước chảy bên phía Vương Mân cũng ngừng lại, Tiếu Lang thuận tay tắt luôn vòi nước bên mình.

Cậu nghe được thanh âm Vương Mân dùng khăn lau chùi thân thể, nghĩ đối phương rốt cuộc lau khô bộ vị nào trước: tóc, bả vai, ngực, thắt lưng, mông?

Kỳ thực mà nói thì, trình tự này là dựa theo thói quen của Tiếu Lang mà suy ra, khi khăn lau trượt xuống lau chùi “bộ phận” làm chuyện xấu thì, lại nghĩ đến đối phương ở bên cạnh cũng đang lau lau chỗ kia, hạ thân lại nóng lên từng đợt.

Vương Mân sẽ lau mấy cái ta, hai cái, ba cái… hay là bốn cái? Dùng khăn bọc lấy rồi sát hay là tùy tiện chùi hai ba cái? Lúc lau sẽ có phản ứng xảy ra sao? Vương Mân lúc trước có nói mỗi lần phản ứng đều là chịu đựng cho qua, vậy đợi lát nữa đến lúc đi ra ngoài, chỗ đó của Vương Mân có khi nào vẫn còn trong tình trạng ngóc đầu không…? 囧

Hai người ra khỏi buồng tắm, Tiếu Lang ánh mắt thoáng liếc về phía đũng quần của Vương Mân một cái, hình như vẫn đang trong tình trạng mềm nhũn không phản ứng na…

Cậu xoay mặt sang chỗ khác, cảm giác cả gương mặt lẫn cổ đều đang nóng lên, áo ngủ rộng thùng thình khoác lấy cơ thể đơn bạc, tóc vẫn còn đang nhễu nước.

Vương Mân nhìn thân thể gầy gò của cậu, ánh mắt xoay chuyển, nói “Không chịu lau khô tóc nữa.”

Tiếu Lang mặt mũi đỏ bừng dùng khăn tắm phủ lên đầu mình, giấu đầu hở đuôi…

Trở về phòng ký túc, Vương Mân giúp Tiếu Lang dùng khăn tắm lau đầu cho khô, cả hai người đều một thân nhẹ nhàng, sạch sẽ lại khoan khoái, cùng nhau chui vào ổ chăn, Vương Mân nằm thẳng người, Tiếu Lang nằm nghiêng, hạnh phúc quấn lấy người đối phương, giang hai tay ôm thật chặt Vương Mân, giống như ôm gối ôm vậy.

Vương Mân liếc nhìn, mỉm cười sờ sờ lưng Tiếu Lang, trêu ghẹo “Chương tiểu tiểu ngư~”

Tiểu Lang dứt khoát nâng luôn cả chân mình quấn lấy người Vương Mân, chơi xấu mà cọ a cọ, miệng nói “Chương đại đại ngư ~”

Vương Mân dở khóc dở cười, nói “Đừng có cọ chỗ đó a, bị em cọ lát nữa có phản ứng bây giờ.”

Tiếu Lang “…” Người ta đang muốn coi coi anh có cương lên không đó chứ…

Tay Vương Mân trượt xuống khoát lên lưng Tiếu Lang, hỏi “Tối hôm qua em một mình đi đâu?”

Bị câu hỏi đề cập tới hồi ức không vui, khiến Tiếu Lang vô cùng rối rắm, cậu sinh động như thật, lại thêm mắm thêm muối, tỏ ra vạn phần ủy khuất nói ra hết mọi chuyện cho Vương Mân nghe, về chuyện khủng bố mà tối qua mình gặp được. Vương Mân nghe cảm thấy buồn cười, lại ẩn ẩn có chút lo lắng, tên nhóc này lá gan nhỏ muốn chết, lại bởi vì né tránh mình và Liêu Tư Tinh mà cái gì cũng dám làm… Sáng hôm qua gặp ác mộng, chắc cũng bởi vì chuyện này đi?

“Thảo nào lúc em về tới lại khác thường như vậy…” Vương Mân vẻ mặt đau lòng nói “Sau này đừng làm những chuyện ngốc như vậy nữa.”

Tiếu Lang được Vương Mân vỗ về an ủi, nháy mắt cảm thấy viên mãn, tâm tình thư sướng không khác gì táo bón suốt mười ngày mà đi một cái sạch sẽ (?), cái gì mà Trần Dư Lâm rồi Trương Văn Đình, để cho mình bị mấy nhỏ đó “hành” thêm chục lần nữa mình cũng chịu~

Thừa dịp không khí ấm áp vô cùng lúc này giữa hai người, Tiếu Lang liền được nước làm tới nằm úp luôn trên người Vương Mân, ra sức làm nũng, rầm rì rầm rì, kêu to gọi nhỏ đủ thứ chuyện, lúc này mà muốn Tiếu Lang nói cái gì dễ nghe lọt lỗ tai cậu đều có thể nói được, hơn nữa hoàn toàn là lời phát ra từ nội tâm, không chút nào màu mè ra vẻ.

Vương Mân cũng mặc kệ bản thân để Tiếu Lang đỗ ngọt đến đánh mất cả thần trí, cả hai người như là đùa giỡn với nhau, dính cùng một chỗ rồi lại thay phiên nhau nói những lời ngon lời ngọt khiến cho cả bản thân lẫn đối phương trống ngực đập dồn, cảm nhận được rung động từ cả tâm lý lẫn thân thể.

“Anh,” Tiếu Lang thừa lúc này hỏi “Anh còn giận em không?”

Vương Mân xoa xoa tóc cậu, sau một lúc lâu mới nói “Không được, anh không nỡ…”

Tiếu Lang : hắc hắc hắc…

Ánh mắt của Vương Mân tràn ngập tình yêu nhìn Tiếu Lang, nói “Một ngày nào đó cưng chiều đến làm em hư hỏng, anh nên làm cái gì đây?”

Tiếu Lang hỏi ngược lại “Anh phải làm cái gì?” Anh sẽ đối với em thế nà