Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3212691
Bình chọn: 8.5.00/10/1269 lượt.
o na…
Vương Mân nói “Anh không biết.”
Tiếu Lang úp mặt vào ngực Vương Mân, lắng nghe tiếng tim đập của Vương Mân, cảm giác được hô hấp lúc nhẹ lúc nặng của đối phương phả vào cổ mình, được sủng mà kiêu nói “Anh có thể quản em, hung dữ với em, em sẽ nghe lời.”
Vương Mân “Thật không? Ha ha, vậy em nói xem, em sợ hãi anh làm cái gì với em nhất?”
Tiếu Lang “Bỏ mặc em.”
Vương Mân “Chỉ đơn giản như vậy?”
Tiếu Lang “…”Umh.” giống như muốn chứng tỏ sợ hãi trong nội tâm của mình, Tiếu Lang xiết chặt cánh tay ôm lấy tay đối phương.
Vương Mân nhè nhẹ gãi lên hõm vai cậu, nói “Tiểu Tiểu, chúng ta ước định có được không?”
Tiếu Lang “Hừm?”
Vương Mân nói “Sau này anh sẽ không bỏ mặc một mình em để đi tìm Liêu Tư Tinh, nếu như em muốn anh ở lại với em, em phải trực tiếp nói ra, tuyệt đối không được nói dối với anh lần nào nữa, nếu không anh liền phạt em một tháng không nói chuyện với em.”
“!!!” Tiếu Lang cả kinh ngẩng đầu.
Vương Mân nhìn thẳng vào mắt cậu, thật lòng nói “Anh nói được thì sẽ làm được.”
Hai người không nói lời nào, yên lặng nhìn nhau trong chốc lát, cuối cùng Tiếu Lang chu chu mỏ, bại trận chịu thua.
Một tháng a… ông trời… Vương Mân quả nhiên vừa xấu xa lại vừa biến thái mà! Chính mình cùng lắm chỉ có thể chịu được một tuần… Không đúng, một ngày cũng không nhịn được! Hic… cảm giác bị người ta nắm lấy nhược điểm thực sự rất đáng ghét!
Tiếu Lang nghĩ vậy, nhưng lại không hề ý thức được bại lộ nhược điểm cho đối phương lại là chính mình, lại là cam tâm tình nguyện mà bại lộ.
Bất quá, trong tiềm thức của cậu lại giống như hi vọng mình bị Vương Mân khống chế, nắm lấy… tóm lại, vậy rất tốt a…
☆ ☆ ☆
Buổi tối, Cố Thuần cùng Nhạc Bách Kiêu trở về, hai người lại thấy Tiếu Lang cùng Vương Mân tư thế hết sức thân mật dính cùng một chỗ, nằm chung một giường.
“Hai người bọn họ rốt cuộc làm hòa…” Cố Thuần thấy riết cũng quen, phán một câu, tay buông túi sách, ngáp một cái, xoay người đi rửa mặt.
Nhạc Bách Kiêu trầm mặc đứng nhìn một lát, trong lòng cảm thấy kỳ quái vô cùng : quan hệ giữa mấy nam sinh bình thường có thể tốt tới vậy sao? Ngủ chung thì thôi đi, lại còn tứ chi quấn lấy nhau nữa, nếu đổi là mình cùng Cố Thuần… Má ơi, nghe đủ thấy ghê rồi…!
Bất quá, nếu là Tiếu Lang cùng Vương Mân, những hành vi này nhìn lại vô cùng tự nhiên…
Nhạc Bách Kiêu chợt nhớ đến lúc mới khai giảng năm nhất, lúc Vương Mân tựa hồ như cũng dính sát với Tiếu Lang… chính mình vốn định chạy sang trò chuyện làm quen với Vương Mân, nhưng là thử vài lần đều phí công vô ích… chỉ chớp mắt lại thấy hai tên kia dính sát vào nhau, sau chỉ đành phải bỏ cuộc!
Lúc này Nhạc Bách Kiêu lại đặt ra một cái giả thiết: nếu như tách ra hết tất cả các bạn học, một lần nữa xếp nhóm lại thì, kết quả sẽ ra sao nhỉ? Ví dụ như ở một không gian song song khác, người đầu tiên mà mình quen biết là Tiếu Lang, hoặc là Vương Mân, tóm lại không phải Cố Thuần.
Tiếu Lang liệu sẽ ngoan ngoãn ngày ngày theo mình đi thư viện tự học sao? Đáp án là không thể nào! (=_=) Tính cách của tên này chỉ nóng được cỡ hai ba phút, kiên trì không được nửa giờ sẽ ồn ào suy nghĩ ăn cái gì, muốn ra ngoài tản bộ này kia vân vân… Chỉ muốn bóp chết cho rồi!
Nếu đổi thành Vương Mân, chính mình vùi đầu khổ học, trong lúc đó tên kia ngồi bên cạnh gà gật nhưng sau đó lại có thể tùy tùy tiện tiện thi lấy cái hạng nhất hạng nhì… Chỉ muốn giết chết cho rồi! (= 口 =)
Quả nhiên, vẫn là người hiền lành trung thực như Cố Thuần tốt nhất….!
Lại tưởng tượng thêm một chút nữa, nếu như là Cố Thuần cùng Tiếu Lang một cặp, đến lúc đó coi bộ Cố Thuần sẽ chiếu cố Tiểu Long Nhân rất chu đáo na… Tiểu Long Nhân chắc cũng sẽ thích Cố Thuần na…?
Cố Thuần cùng Vương Mân, Vương Mân cùng Cố Thuần… Khoan đã, cái loại cảm giác vô cùng kỳ lạ này rốt cuộc là làm sao vậy!!? 囧rz!
Trước lúc bị mấy suy nghĩ tầm phào vớ vẩn của mình khiến cho đầu óc lộn tùng phèo, Nhạc Bách Kiêu lắc lắc đầu, đi rửa mặt đánh răng, ngủ!
Duyên phận giữa người cùng người với nhau thật sự kỳ lạ, rõ ràng đều là những bạn học chỉ vừa mới quen biết nhau vỏn vẹn có một ngày, lại khiến cho người khác có một loại cảm giác như mệnh trung chú định, không cách nào chối bỏ được, quan hệ giữa mọi người với nhau, tựa hồ như đều được quyết định xong xuôi ngay từ ngày đầu tiên gặp nhau… ba năm, bảy năm, thậm chí có thể kéo dài cả một đời.
Nhạc Bách Kiêu dần dần ngủ say, nhưng đại não vẫn không ngừng vận chuyển, liên tục ảo tưởng đến vấn đề mới bị gián đoạn lúc nãy.
Vì thế, cậu chàng nằm mơ… Mơ thấy chính mình thi vào Đại học ở Bắc Kinh, mà Cố Thuần thì lại thi vào Đại học ở C thị. Mười năm sau, cả mình lẫn Cố Thuần đều tự ai nấy cưới vợ, vợ của mình rất đẹp, còn vợ của Cố Thuần bộ dáng cũng tương đương với Cố Thuần (?), sau đó hai người đều có con cái của riêng mình, con mình bộ dạng vừa đẹp trai lại vừa ngoan, còn con trai Cố Thuần vẻ mặt mũm mĩm cũng rất đáng yêu, bất quá cũng là không khác mấy so với Cố Thuần… Sau đó, cả hai người lại gặp nhau ở thư viện (?), cùng nhau ước hẹn sau này cũng sẽ đưa con mình vào học ở Hoa Hải…
Ngày hôm sau,