pacman, rainbows, and roller s
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212684

Bình chọn: 7.5.00/10/1268 lượt.

uyên tâm làm một việc cho đến cùng.

Vương Mân thì nghĩ là, Tiếu Lang đang trong quá trình cân nhắc giữa việc học cùng chuyện tình cảm, khó tránh khỏi việc lơ là bỏ bê chiếu cố bạn gái mình, cho nên cả hai người mới vì vậy mà cãi nhau, dẫn đến Tiếu Lang tâm tình buồn bực không vui…

Nhưng mà, Vương Mân thật không ngờ, Tiếu Lang cùng Trương Văn Đình hóa ra không có quen nhau, hơn nữa hôm nay, bản thân Trương Văn Đình lại ra sức giải thích rõ một điều, mình cùng Tiếu Lang chỉ là bạn bè bình thường.

Vương Mân không có hứng thú muốn biết Trương Văn Đình đang suy nghĩ cái gì, cậu chỉ biết một điều, đối phương vội vàng muốn làm rõ quan hệ với Tiếu Lang, đồng thời, cũng phủ định toàn bộ những cố gắng của Tiếu Lang.

Cho nên, Vương Mân thực sự tức giận, cố gắng nỗ lực vì loại nữ sinh này, cậu thấy không đáng thay cho Tiểu Tiểu!

“Anh, em cảm thấy em không có thích Trương Văn Đình…” Tiếu Lang nhăn mày, giống như rất đang khổ não phân tích thế giới nội tâm của chính mình.

“Ừ, anh cũng cảm thấy cô gái đó không tốt.” Buổi nói chuyện lúc nãy cùng Trương Văn Đình, khiến Vương Mân cảm giác được nữ sinh nọ là người hư vinh lại hết sức bạc tình, nếu một người không thể nhận rõ được cái tốt của người khác, không hiểu cái gì gọi là biết ơn, vậy người nọ không phải là người đáng để thâm giao. Giả như Tiếu Lang thực sự muốn tiếp tục theo đuổi, có lẽ bản thân mình sẽ ra mặt ngăn cản.

Tiểu Tiểu của mình xứng đáng với một cô gái tốt hơn thế, Tiểu Tiểu của mình không phải để người khác thương tổn.

“Em không muốn nói dối gạt anh đâu… em, em…” Tiếu Lang không biết nên giải thích như thế nào, bắt đầu tỏ ra bất an vô ý làm ra động tác nhỏ, cọ tới cọ lui trên người Vương Mân.

Tay của Vương Mân không ngừng vuốt ve lưng cậu, Tiếu Lang bị động tác này an ủi, liền dũng cảm thốt ra lời nói thật lòng “Em cảm thấy nhỏ đó không có thích em chút nào, cho nên em cũng không thích nhỏ… Không phải, là ngay lúc đầu cảm thấy rất thích, nhưng mà về sau, mỗi lần nhỏ hẹn em ra gặp, em đều có cảm giác giống như đang bị lợi dụng… Không phải, có thể là do em quá hẹp hòi, nghĩ nhiều nên… Nhỏ rất tốt, nhưng là em không muốn quen với nhỏ, em cảm thấy ở cạnh nữ sinh thực sự không có ý nghĩa… Em muốn ở bên cạnh anh hơn…”

Vương Mân “Ừ..”

Tiếu Lang ủ rũ cúi đầu, nói tiếp “Anh… Em thực sự không có cố ý nói dối để gạt anh, anh hỏi em có phải đang hẹn hò với nhỏ không, lúc đầu em không nói rõ ràng lắm, về sau lại không có cơ hội nói rõ… Ngày hôm qua anh hẹn Liêu Tư Tinh ở ký túc xá cùng nhau ôn tập, em cảm thấy trong lòng rất không thoải mái…. Em biết, Liêu Tư Tinh là bạn gái của anh, hai người hẹn nhau ôn tập cũng rất bình thường, nhưng là… trong lòng em thực sự rất khó chịu, vậy nên em mới nói, em đã hẹn với Trương Văn Đình rồi…”

Vương Mân ngồi nghe, chỉ cảm giác trong lòng ngọt ngào lại ê ẩm, đầy cõi lòng ôm ấp một ý tưởng : Tiểu Tiểu thích mình hơn cả Trương Văn Đình, Tiểu Tiểu muốn ỷ lại mình, Tiểu Tiểu sợ hãi bị mình bỏ mặc, Tiểu Tiểu thực để ý mình… Tiểu Tiểu sẽ thích mình sao? Giống như mình thích cậu ấy… thích chứ?

Tiếu Lang đáng thương ngước đầu lên hỏi “Anh, có phải anh cảm thấy em rất hẹp hòi, lại còn sính hư vinh không, em cũng chán ghét khi thấy bản thân mình như vậy…”

“Không có, Tiểu Tiểu.” Vương Mân ôm chặt bả vai của cậu, kềm lòng không được nói “Anh cũng thích ở bên cạnh Tiểu Tiểu, kỳ thật những lúc em cùng Trương Văn Đình hẹn nhau đi thư viện, anh cũng có chút ghen tị, ha ha… Chỉ có một mình anh ở lại ký túc xá, cảm thấy rất cô đơn, rất buồn, trước kia dù có một mình, anh cũng chưa bao giờ cảm thấy cô đơn hết.”

Đôi mắt vì khóc mà ướt đẫm của Tiếu Lang dần dần nở rộ ánh sáng, ngữ khí có chút hoài khi lại mâu thuẫn, cầu mong được chứng thực “Thật sao?”

Vương Mân gật đầu, nói “Thật, anh chỉ muốn em ở cạnh anh, nhưng là, nếu như em thực sự muốn cùng nữ sinh hẹn hò, anh lại không thể ngăn cản không cho em đi…”

“Không cần, không cần, em không cần hẹn hò với ai hết, em cảm thấy rất phiền rất mệt mỏi…” giống như muốn vội vã chứng minh tâm ý của mình, thanh âm của Tiếu Lang có chút vội vàng lại đầy thành khẩn “Anh, em chỉ muốn ở bên cạnh anh thôi, chúng ta có thể ở bên cạnh nhau hoài không tách ra như thế này được không?”

Đôi môi hé mở ra rồi đóng lại của thiếu niên, không chút tự giác mà thổ lộ ra lời bày tỏ đơn thuần nhất, thẳng thắn nhất, rồi lại khiến cho người nghe cảm động nhất, làm cho Vương Mân nghe mà thấy lồng ngực nảy lên bùm bùm…

Ngay giây phút này đây, Vương Mân đã muốn trúng thật sâu “chất độc” của người này—— thật chỉ muốn ôm chặt thiếu niên vào lòng, lấp đầy hai cánh môi khiến người ta vừa yêu lại vừa tức kia của thiếu niên, không để cho nó thốt ra những lời nói khiến toàn thân mình như muốn đốt cháy, hôn cậu ấy, cắn cậu ấy, làm cho cậu ấy khóc lên nức nở…

…Dừng lại Vương Mân, mày rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì…

Tiếu Lang không hay biết, lời nói của mình rốt cuộc ảnh hưởng với Vương Mân lớn đến cỡ nào, đối phương cái gì cũng không nói, nhưng cánh tay xiết chặt kia đủ để thay thế hết thảy mọi loại ngôn ngữ.

Tiếu Lang rụt rè h