Old school Easter eggs.
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212660

Bình chọn: 7.00/10/1266 lượt.

này…!

“Rốt cuộc anh khó chịu em ở điểm nào! Nói ra đi a!” trái ngược hẳn với sự bình tĩnh của Vương Mân, Tiếu Lang lúc này tựa như muốn phát cuồng lên.

Vương Mân cau mày nói “Phát thần kinh cái gì…”

“Đúng đó, em chính là bị bệnh thần kinh!” Tiếu Lang chỉ cảm thấy trong lòng khủng hoảng, bối rối, lại phẫn nộ, ủy khuất vô cùng… Nhưng là phải làm như thế nào để truyền đạt được tình cảm của mình đây? Nếu ngay cả bản thân mình cũng không thể rõ ràng tình cảm của mình, làm thế nào để nói cho Vương Mân biết đây?

Vương Mân nhìn Tiếu Lang, ngữ điệu bình thản không chút thay đổi “Tiếu Lang, bình tĩnh một chút có được không? Em muốn toàn bộ khu ký túc xá này đều nghe thấy thanh âm của em sao?”

Tiếu Lang nhảy xuống giường bước tới, ngón tay chỉ vào Vương Mân rống to “Tại sao anh có thể bình tĩnh như vậy! Em không thể! Không thể! Em không thể!”

Anh ấy gọi ‘Tiếu Lang’, không phải Tiểu Tiểu mà là Tiếu Lang… cả tên lẫn họ…

Tiếu Lang cảm thấy được mình đúng là phát cuồng rồi, cậu sắp điên mất rồi…

Vương Mân “Em…”

Tiếu Lang lớn tiếng cắt ngang lời Vương Mân “Vì cái gì anh lại đối xử với em tốt như vậy! Rồi bây giờ lại không muốn nữa!”

Vương Mân “Anh không biết em đang nói cái gì nữa!”

“Anh biết rõ anh biết rõ anh biết rõ!!!” Liên tục ba câu anh biết rõ, mỗi một câu phát âm đều nhấn mạnh hơn so với trước, Tiếu Lang liều mạng hét to, thanh âm cũng khàn khàn “Anh cái gì cũng biết hết! Nhưng là cái gì cũng không chịu nói ra!! Tại sao a!! …Tại sao a, anh nói đi!”

Vương Mân nhìn thẳng vào Tiếu Lang, rốt cuộc nói “Đúng, cái gì anh cũng biết. Anh biết em và Trương Văn Đình không hề quen nhau, em muốn anh hiểu lầm là hai người đang hẹn hò, anh còn biết tối hôm qua em vốn dĩ không cùng cô ấy đi thư viện.”

Tiếu Lang bị lời nói của Vương Mân khiến cho chấn động nghẹn lời, vừa ủy khuất lại vừa xấu hổ giận dữ.

Vương Mân nói tiếp “Anh không biết em đi nơi nào, anh không biết bắt đầu từ lúc nào anh hỏi em cái gì em cũng không trả lời anh, anh cũng không biết từ khi nào em lại học được nói dối với anh… Hiện tại em lại chất vất ngược lại anh, đây là đạo lý gì?”

Tiếu Lang “…”

Vương Mân thấy Tiếu Lang im lặng không lên tiếng, vẫn đứng im tại chỗ níu níu vạt áo, cậu lui về phía sau vài bước, sau đó tao nhã xoay người.

Tiếu Lang hốt hoảng nói “Anh đi đâu!”

Vương Mân không trả lời, nếu tiếp tục ở đây như thế này, cậu cũng sắp không khống chế nổi mình nữa… Bây giờ cậu phải xuống lầu hóng một chút gió, để làm nguội bản thân lại, để tâm tình yên lặng một chút (…)

Tiếu Lang thấy Vương Mân từng bước từng bước hướng về phía cửa phòng, há miệng lại nghẹn lời, biểu tình tựa như một tên hề, vừa tuyệt vọng lại đáng thương.

Anh ấy không cần mình, bởi vì mình nói dối… anh ấy không cần mình nữa…

Vương Mân đưa tay đặt lên chốt mở cửa, chợt thấy sau lưng nhoáng lên một cái, tiếp đó thắt lưng bị một cỗ lực mạnh mẽ gắt gao ôm chặt lấy.

“Không được đi!” thanh âm của Tiếu Lang run rẩy đầy cầu xin “Đừng đi… anh…”

Một từ kia vừa thốt ra khỏi miệng, Tiếu Lang rốt cuộc không nhịn được nữa, nước mắt tựa như suối chảy nhoáng lên đầy ắp cả hốc mắt.

“Anh…” cậu sống chết ôm chặt lấy Vương Mân, vừa khóc nấc vừa lên tiếng gọi “Anh… Là em sai rồi, anh đánh em, mắng em đi, đừng bỏ mặc em…”

Chương 65

Tắm tới đâu rồi

☆ ☆ ☆

Vương Mân bị phản ứng này của Tiếu Lang khiến cho toàn thân chấn động. Hơn cả tháng nay vô cùng dung túng Tiểu Tiểu, lại dẫn đến dối gạt cùng cố tình gây sự vừa mới nãy—— nguyên bản tâm tình hẳn là vì thế mà giận dữ, trong nháy mắt bị Tiếu Lang ôm chầm lấy thắt lưng, đột nhiên trở nên nhu hòa vô cùng.

Trước kia đọc tiểu thuyết, từng có lần nhìn thấy được một đoạn mô tả cảnh tượng hệt như vậy… Hai kẻ vốn yêu nhau tha thiết, cuối cùng lại vì khoảng cách mà chia tay. Lúc chia tay, người nam bảo rằng “Cứ hễ những lúc giữa hai chúng ta có mâu thuẫn, đều không thể ôm lấy đôi phương mà an ủi vỗ về… Nếu như ngay cả thân thể em mà anh cũng không chạm đến được, thì làm sao có thể chạm vào linh hồn của em chứ?”

.

Lúc ấy, đọc mãi cũng không hiểu đoạn mô tả kia, nhưng mà giờ phút này, Vương Mân mới cảm nhận được, ý nghĩa của sự đụng chạm giữa xác thịt với nhau…

Ngay lúc Tiếu Lang dùng sức ôm chặt chính mình, lại dùng thanh âm giống như cầu xin tha thứ mà gọi một tiếng “anh”, Vương Mân không tốn chút sức nào cũng có thể cảm nhận được yếu ớt cùng kinh hoàng trong lòng cậu lúc này.

Cái cách thức thông qua tiếp xúc giữa thân thể với nhau truyền đạt tình cảm từ sâu trong nội tâm, khiến nhịp đập trong tim Vương Mân đột nhiên tăng tốc thật nhanh, thình thịch thình thịch cộng hưởng với xương cốt toàn thân.

“Tiểu Tiểu…”

Vương Mân cố gắng cưỡng chế dục vọng khác thường đang như muốn vọt ra, lý trí cùng phần cảm tình vẫn còn chưa thành thục kịch liệt đấu tranh với nhau. Nếu như dụng tâm lắng nghe, Tiếu Lang sẽ lập tức phát hiện âm điệu của Vương Mân lúc này như khẽ run lên, hoàn toàn khác hẳn bình thường.

Nhưng mà, Tiếu Lang của lúc này chẳng thể cảm thụ được bất cứ thứ gì khác được nữa, cậu ôm Vương Mân thật chặt, tựa như ôm lấy chiếc phao cứu