Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Nếu ốc sên có tình yêu

Nếu ốc sên có tình yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328735

Bình chọn: 7.00/10/873 lượt.

há án bây giờ”.Lúc ba người đến cục cảnh sát, văn phòng của đội cảnh sát hình sự bật đèn sáng trưng, không ít người vẫn đang bận rộn. Hứa Hủ đưa Mục Đồng đi gặp Quý Bạch, Hứa Tuyển thong thả đi theo. Hứa Hủ quay đầu nói với anh: “Anh cứ về trước đi!”. Hứa Tuyển thản nhiên trả lời: “Nếu cô ấy có thể chỉ ra hung thủ, em và Quý Bạch chắc chắn sẽ bận cả đêm nay. Đến lúc đó, anh lại phải quay lại đây đón cô ấy”.Hứa Hủ: “Vâng”.Mục Đồng: “Không cần đâu, em sẽ bảo Mục Thần đến đón”.Hứa Tuyển cắt ngang lời cô: “Khỏi cần khách sáo, em đã giúp Hứa Hủ, tôi cũng nên đưa em về”.Mục Đồng không từ chối nữa.Thật ra Quý Bạch và Hứa Hủ đã có suy đoán sơ bộ về đối tượng tình nghi. Nếu phán đoán của Mục Đồng giống bọn họ, bọn họ càng có thể xác định tội phạm. Sau khi thương lượng xong, Quý Bạch và Lão Ngô lại tiến hành thẩm vấn từng đối tượng tình nghi trong phòng thẩm vấn. Hứa Hủ và Mục Đồng ngồi ở một góc không ai để ý.Hứa Tuyển ngồi trên ghế dài bên ngoài hàng lang ngủ gật. Người của đội hình sự đều quen biết Hứa Tuyển. Nhìn thấy anh, họ chỉ nghĩ anh đang đợi Hứa Hủ nên tươi cười chào hỏi, cũng không để ý đến anh nữa. Nghe nói Hứa Hủ dẫn một người đẹp khiếm thị đến giúp phá án, đám Đại Hồ và Triệu Hàn hết sức hiếu kỳ. Mặc dù không liên quan nhưng bọn họ vẫn giả bộ nghiêm chỉnh cầm cặp tài liệu đi vào căn phòng đối diện phòng thẩm vấn, quan sát qua tấm kính sẫm màu.Khi cuộc thẩm vấn gần kết thúc, bọn họ đi ra ngoài. Hứa Tuyển nghe thấy bọn họ nói chuyện: “Cô ấy xinh thật đấy!”.“Đáng tiếc bị mù.”“Ngày mai thử hỏi Hứa Hủ xem cô ấy có bạn trai chưa?”Hứa Tuyển đột nhiên cảm thấy sốt ruột.Từ trước đến nay, chỉ cần có một chút cảm tình với các cô gái, anh đã tích cực theo đuổi từ lâu. Nhưng Mục Đồng không giống những cô gái khác. Nghe Mục Thần nói, dù đã 25 tuổi nhưng cô chưa từng có bạn trai. Loại phụ nữ này, anh không dám động đến.Sau khi kết thúc cuộc thẩm vấn, mọi người họp thảo luận ở phòng hội nghị lớn của đội hình sự. Hứa Tuyển ngồi ở cửa, có thể nhìn thấy rõ mồn một. Hứa Tuyển nghe không hiểu những lời phân tích vụ án. Quý Bạch nói rất nhanh, tổng kết vắn tắt tình hình. Sau đó, anh quay sang Mục Đồng. Không riêng gì anh, cả đám cảnh sát hình sự đều dồn ánh mắt về phía cô gái xinh xắn ngồi bên cạnh Hứa Hủ.Thần sắc Mục Đồng rất bình tĩnh và ôn hoà. Dù cảm nhận được sự chú ý của mọi người, cô vẫn không chút xao động, chỉ cất giọng chậm rãi, rành mạch: “Người phụ nữ thứ nhất có mùi dầu mỡ và mùi nước hoa xịt phòng giống như mùi trên người nạn nhân. Ngoài ra, chị ta còn có mùi mồ hôi của nạn nhân, vị mặn của nước mắt. Chị ta là vợ nạn nhân đúng không? Trên người nghi phạm thứ hai có mùi hoa cỏ, giống mùi vợ chồng nạn nhân. Ngoài ra còn có mùi thuốc lá, mùi khói ô tô… Tôi đoán anh ta là nhân viên làm việc trong khu chung cư của nạn nhân? Người thứ ba có mùi máu, mùi thuốc trử trùng giống nạn nhân, đồng thời có mùi băng dính, mùi chất Formalin…”.Khi Mục Đồng nói đến đây, mọi người đều biến sắc mặt. Tuy Quý Bạch không nói rõ tình hình của đối tượng tình nghi cho cô biết, những nhận xét của cô trùng khớp với vụ án. Nạn nhân bị trói chân tay bằng băng dính, sau đó bị sát thủ dùng dao đâm đến chết. Hơn nữa, nạn nhân còn bị moi mắt, đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Formalin mà cô nhắc tới chính là một loại dung dịch chống phân huỷ dùng để ngâm cơ quan nội tạng hoặc thi thể.Kết thúc cuộc họp, Quý Bạch gọi điện thoại cho cấp trên xin lệnh khám xét đối tượng tình nghi. Mọi người không rời mắt khỏi Mục Đồng, Đại Hồ hỏi: “Mục tiểu thư, sao mũi cô thính thế? Đúng là khả năng thiên phú dị thường”.Hứa Tuyển ngồi ngoài cửa, anh cũng quan sát gương mặt bình tĩnh của Mục Đồng qua làn khói thuốc mờ mịt.Sắc mặt Mục Đồng hơi ửng đỏ, cô khẽ đáp: “Đâu có khoa trương như vậy. Trước kia, khứu giác của tôi cũng như người bình thường”.Triệu Hàn thật thà hỏi: “Tại sao bây giờ cô lại lợi hại như vậy?”. Đại Hồ huých tay anh. Mục Đồng cũng không để bụng, cô mỉm cười: “Lúc mắt tôi mới bị mù, sinh hoạt rất bất tiện. Sau đó tôi bỏ thời gian luyện tập. Thật ra các anh cũng có thể tập luyện”. Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Một khi nhắm mắt, cả thế giới trở nên yên tĩnh, các anh có thể nghe rất rõ ràng, cũng có thể ngửi thấy mọi thứ”. Một lời giải thích rất bình thường, nhưng cô nói bằng giọng điệu dịu dàng, khiến mọi người đều yên lặng.Hứa Tuyển trầm ngâm ngắm gương mặt đầy xúc cảm của cô qua đám đông.Nhắm mắt, cả thế giới trở nên yên tĩnh là có thể nghe thấy rõ ràng, ngửi thấy mọi thứ.Hoá ra thế giới của cô là như vậy.Đối với Hứa Tuyển, Mục Đồng đã trở thành một sự tồn tại, sự tồn tại quen thuộc.Thứ sáu hằng tuần, anh vẫn đến cửa hàng của cô, tuỳ tiện lật giở sách, uống trà do cô pha, ăn bánh do cô làm. Anh và cô rất ít khi trò chuyện. Chỉ là nhiều lúc, ánh mắt bọn họ giao nhau. Anh ngắm gương mặt cô, còn cô bình thản đảo mắt qua người anh. Tất cả đều yên tĩnh và tốt đẹp. Cửa hàng sách do chính tay cô sắp xếp, chậu hoa lan do cô mua, hương trà thơm ngát ở đầu ngón tay cô…. Hứa Tuyển cảm thấy, anh nên cảm ơn Mục Đồng, bởi vì cô đã dành cho anh chốn thanh tịnh. Sau một ng