Old school Easter eggs.
Nếu ốc sên có tình yêu

Nếu ốc sên có tình yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328703

Bình chọn: 7.00/10/870 lượt.

nên nghe cấp dưới bàn tán, chắc anh và cô bạn gái bí mật đó đã chia tay.Trước thềm năm mới vài ngày, Hứa Tuyển thuê cả khu du lịch suối nước nóng ở ngoại ô thành phố làm nơi tổ chức cuộc họp tổng kết của công ty. Anh vẫn đưa cho Hứa Hủ mấy tấm vé VIP như thường lệ.Họp xong đã hơn chín giờ, nhân viên tản ra vui chơi trong khu du lịch. Mấy ngày nay, Hứa Tuyển đặc biệt mệt mỏi. Anh không muốn đi chơi nên ngâm mình ở khu suối nước nóng tư nhân lộ thiên phía trong cùng. Đây là khu vực dành riêng cho nam giới, Quý Bạch chắc cũng sắp đến nơi.Ngâm mình trong suối nước nóng một lúc, Hứa Tuyển quả nhiên nghe thấy tiếng bước chân. Anh không quay đầu, người đó đứng bên cạnh, hỏi nhỏ: “Hứa Hủ, chị có ở đây không?”.Hứa Tuyển vội mở mắt, liền nhìn thấy Mục Đồng. Cô mặc bộ áo tắm, đứng gần mặt nước bốc hơi nóng. Cách làn hơi nước mờ mờ như lớp mây mù, Hứa Tuyển lặng lẽ quan sát Mục Đồng. Thân thể người phụ nữ vô cùng quyến rũ trong bộ áo tắm liền mảnh. Tuy nhiên, gương mặt cô vẫn trầm tĩnh và thuần khiết. Sự đối lập này khiến cô càng trở nên bí ẩn. Cuối cùng, ánh mắt Hứa Tuyển dừng lại ở cần cổ mảnh mai trắng ngần của cô, cổ họng anh đột nhiên khô rát.Mục Đồng đi nhầm phòng là một sự cố hết sức ngẫu nhiên. Nguyên nhân thứ nhất, cô chưa từng đến nơi này. Nguyên nhân thứ hai, nhân viên phục vụ nói với cô, Hứa Hủ ở gian phòng bên tay trái. Nhưng tay trái của người nhân viên lại là tay phải của Mục Đồng. Nhân viên phục vụ còn cho cô biết, hôm nay Hứa Hủ đặt tinh dầu oải hương. Cô cũng ngửi thấy mùi oải hương khi đứng trước cửa phòng của Hứa Tuyển. Nhân viên phục vụ quên không nhắc Mục Đồng, hai anh em Hứa Tuyển có sở thích giống nhau.Hứa Tuyển từ dưới nước đứng dậy, đi đến trước mặt Mục Đồng. Anh ngẩng đầu nhìn cô: “Sao em không ngửi ra tôi?”.Mục Đồng hơi kinh ngạc: “Em xin lỗi!”.Nước suối đã giấu đi mùi thân thể của anh, cô làm sao có thể ngửi ra? Nhưng vào thời khắc này, người anh áp sát, cơ bắp đàn ông toả hơi nóng rõ ràng hơn bất cứ lần nào trước đó.Mục Đồng đỏ mặt, quay người bỏ đi. Nhưng cô bị trượt chân, Hứa Tuyển lập tức đưa tay đỡ eo cô. Rốt cuộc anh đè cô xuống như thế nào, bắt đầu hôn cuồng nhiệt như thế nào? Mỗi lần nhớ lại, đầu óc Hứa Tuyển đều mơ màng, nhưng cảm nhận của thân thể lại rất rõ ràng. Anh chỉ nhớ cảm giác khi ôm thân hình mềm mại của cô. Lần đầu tiên đụng chạm, anh đã không muốn buông tay.Hơi nước mờ mịt, ánh đèn dịu dàng. Rõ ràng mới quen nhau chưa đến một năm nhưng Hứa Tuyển có cảm giác anh phải đè nén từ rất lâu. Anh hôn lên từng tấc da trên mặt, cổ, bờ vai, xuống đến bụng cô… Do chưa bao giờ đụng chạm thân mật với đàn ông nên lúc này, Mục Đồng giống một bông hoa súng, để mặc anh “càn quét”.Buổi tối hôm đó khi trở về phòng, Hứa Tuyển nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Anh có một giấc mơ, anh mơ thấy cảnh lần đầu tiên gặp Diệp Tử Tịch. Lúc đó, cô mới học năm thứ ba, anh học năm thứ nhất. Cô là “tài nữ” nổi tiếng xa gần, có không ít người theo đuổi, nhưng cô chẳng hề để ý đến ai. Toà nhà cô ở nằm ngay bên cạnh ký túc nam sinh viên năm thứ nhất. Mỗi ngày khi trời chạng vạng tối, anh lại nhìn thấy cô uyển chuyển từ lối nhỏ rợp bóng cây xanh đi tới. Phong thái của cô rất nổi bật, đám trẻ ranh chỉ dám ngắm nhìn từ xa. Một hôm, Hứa Tuyển mặc áo phông mới, tay cầm quyển sách dày ngồi dưới hàng cây. Đợi cô đi qua, anh liền chặn đường: “Chào sư tỷ, tôi là Hứa Tuyển, sinh viên năm thứ nhất”.Diệp Tử Tịch quay đầu nhìn anh, khoé miệng cô từ từ xuất hiện ý cười.“Tối nay mời sư tỷ ăn cơm có được không?”“Được.”Sau này lúc dứt áo ra đi, cô nói thế nào nhỉ?“Hứa Tuyển, em yêu anh, nhưng có lẽ tình yêu của em không đủ sâu sắc nên xin lỗi, em đành từ bỏ.”Không, Tử Tịch, không phải tình yêu của em không đủ, mà là anh yêu em không đủ sâu sắc, mới khiến em dứt áo ra đi.Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Tuyển nhận được điện thoại từ sở giao dịch chứng khoán nên vội vàng quay về công ty. Lúc lái xe ra khỏi khu du lịch suối nước nóng, anh chợt nhớ tới hình ảnh tối qua, lúc anh đưa Mục Đồng về phòng. Cô đứng ở cửa nhìn anh, gương mặt ửng đỏ, đôi mắt lấp lánh. Cô nói nhỏ: “Ngày mai gặp”.Anh không đáp, chỉ gật đầu: “Em hãy nghỉ sớm đi”.Hứa Tuyển bắt đầu bận tối tăm mặt mũi. Một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua.Cũng chẳng phải không có lúc nào rảnh rỗi, chỉ là mỗi khi rút điện thoại, tìm đến số của Mục Đồng, anh lại không có cách nào gọi đi. Nên tiến hay lùi? Nên nắm giữ hay buông tay? Không hẳn anh do dự thiếu quyết đoán, mà bởi vì cô không phải là người bình thường. Cô khiếm thị, cô nhạy bén hơn người, cô thuần khiết vô cùng.Nếu bắt đầu với cô, anh làm sao có thể nhẫn tâm dừng lại? Cùng cô bắt đầu, tức là dính dáng đến nửa đời sau. Nhưng anh không biết, nửa đời sau liệu anh còn có thể gắn bó với một người?Đến sáng ngày thứ tư, công việc cuối cùng cũng kết thúc. Hứa Tuyển mấy ngày liền không ngủ. Cô thư ký nói: “Hứa tổng, anh hãy về nhà nghỉ ngơi đi. Trước mắt cũng không còn việc gì quan trọng”. Hứa Tuyển gật đầu, lái xe đến cửa hàng sách. Đến nơi đã là buổi trưa, ánh nắng ngày mùa đông chiếu lên cửa kính, vừa lấp lánh vừa ấm áp. Tâm trạ