Pair of Vintage Old School Fru
Nếu ốc sên có tình yêu

Nếu ốc sên có tình yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328742

Bình chọn: 7.00/10/874 lượt.

mắt của cô gái này rất bình tĩnh khi nhìn anh.Anh tựa vào thành ghế phía sau một cách thoải mái, khoanh tay nhìn hai chị em Mục Đồng tiến lại gần. Mặc dù trang phục chỉnh tề nhưng đôi mắt dài của anh hơi nheo nheo, để lộ vẻ phóng túng.Hứa Hủ buông thìa cà phê, chống tay lên cằm nhìn anh trai: “Sao thế? Anh có hứng thú với chị gái của cậu bé kia?”.“Em nói linh tinh gì vậy? Anh chẳng có hứng thú.”Hứa Tuyển từ tốn nói: “Không có hứng thú, anh bày ra bộ dạng có tính xâm lược để làm gì?”.Hứa Tuyển liếc em gái một cái, không trả lời.Mục Đồng vừa đi đến bên bàn, Mục Thần bị nhân viên phục vụ khác gọi đi. Cô cũng không bận tâm, mỉm cười gật đầu với anh em Hứa Tuyển.“Hứa tiên sinh, tôi chỉ muốn cảm ơn anh một lần nữa.” Gương mặt cô vẫn chưa hết ửng hồng: “Tôi không làm phiền anh nữa”.Hứa Tuyển nhìn cô cười: “Chuyện đó đối với tôi dễ như trở bàn tay, cô đừng để bụng. Em trai cô làm việc ở nơi này không tồi. Sau này đừng để cậu bé đến những nơi phức tạp”.Mục Đồng cụp mi: “Vâng, tôi hiểu”. Ý cười trong mắt cô càng sâu hơn. Bởi vì đôi mắt của cô quá đẹp nên khi cười, nơi đó như mặt hồ dập dềnh sóng nước, khiến người đối diện hoàn toàn bị thu hút.Hứa Tuyển: “Cô hãy ngồi xuống đây cùng uống cà phê?”.“Dạ thôi, cảm ơn anh!”Lúc này, Mục Thần đi đến, mấy người trò chuyện vài câu. Sau đó, Mục Thần tiễn chị gái ra cửa. Hứa Tuyển dõi theo bóng lưng Mục Đồng cho đến lúc cô đi xa. Trầm mặc vài giây, anh kể chuyện đã giúp đỡ chị em cô với Hứa Hủ. Anh chuyển đề tài: “Cô bé có vẻ thông minh lanh lợi, khí chất không tồi. Anh mời cô ấy đến công ty anh làm trợ lý có được không?”.Hứa Tuyển không hề có ý đồ riêng khi nói câu này. Trong chốn kinh doanh, một cô gái thông minh lanh lợi, có ngoại hình khá cũng được coi là nhân tài… Anh vốn có một trợ lý biết cách ăn mặc trang điểm, năng lực rất khá nhưng cô ta sắp sinh con, nghỉ đẻ nửa năm. Bây giờ anh đang thiếu người. Mục Đồng có khí chất độc đáo, nếu sau này có thể làm tốt công việc thì quá ổn. Trong những cuộc đàm phán căng thẳng mà xuất hiện một trợ lý như vậy, các ông chủ doanh nghiệp chắc sẽ tỏ thái độ dịu dàng với cô.Hứa Tuyển vốn chỉ tuỳ tiện đưa ra vấn đề, ai ngờ một người rất hiếm khi quan tâm đến công việc của anh như Hứa Hủ lập tức lắc đầu: “Không được, cô ấy không thích hợp”.Hứa Tuyển hơi bất ngờ, anh cười: “Sao vậy? Chỉ trong thời gian ngắn, em đã phân tích ra năng lực của cô ấy không được?”.“Không phải.” Hứa Hủ trả lời rất nhanh: “Cô ấy có khí chất trầm ổn, có chừng mực. Hơn nữa qua câu chuyện anh vừa kể, cô ấy là người quyết đoán, có trách nhiệm. Anh cũng nói, cô ấy kinh doanh một cửa hàng sách. Em vừa tra trên baidu, cửa hàng sách đó tuy không lớn nhưng tiếng tăm rất tốt, chứng tỏ năng lực quản lý kinh doanh của cô ấy tương đối xuất sắc. Chỉ có điều…”.Ngữ khí của Hứa Hủ thay đổi, Hứa Tuyển đột nhiên hơi hồi hộp. Em gái anh nói tiếp: “Cô ấy là người khiếm thị nên không thể làm trợ lý của anh”.Hứa Tuyển sững sờ.Hứa Hủ nói tiếp: “Thần thái của cô ấy như người bình thường, đôi mắt cũng sinh động nên anh không nhận ra là phải. Tuy nhiên, mười đầu ngón tay của cô ấy có vết chai. Ai thường dùng đến đầu ngón tay? Ngoài ra, gan bàn tay phải của cô ấy cũng có vết chai. Chi tiết tiếp theo, Mục Thần dắt tay cô ấy đi vào trong, còn không ngừng trò chuyện với cô ấy. Anh thử nghĩ xem, chúng ta gặp nhau có bao giờ nắm tay, nắm chân không? Bởi vì cô ấy lần đầu tiên đến nơi này nên Mục Thần mới phải dẫn đường cho cô ấy. Hơn nữa, lúc cô ấy nói chuyện với chúng ta, sau mỗi câu, cô ấy đều dừng lại. Em đoán, đó là thói quen lắng nghe âm thanh của cô ấy. Tất nhiên, em cũng vừa xem lời nhận xét về cửa hàng sách của dân mạng trên baidu. Mọi người nói, đáng tiếc cô chủ xinh đẹp là người mù”.Hứa Tuyển chấn động. Hoá ra cô gái đó không nhìn thấy anh.Mục Đồng mồ côi cha từ nhỏ, người mẹ nuôi hai chị em cô lớn khôn. Vì vậy, tính cách của cô cũng kiên cường, độc lập và trầm tĩnh giống mẹ. Năm tám tuổi, cô mắc bệnh hiểm nghèo, khiến đôi mắt bị mù. Mẹ và em trai năm tuổi ôm cô khóc nức nở, cô nhẹ nhàng an ủi hai người: Không sao cả, cô sẽ biết tự chăm sóc bản thân.Quả thực cô đã thực hiện lời hứa của mình, sống như một người bình thường.Lúc gặp Hứa Tuyển là giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời Mục Đồng. Mẹ bị bệnh nặng, khoản tiền nhỏ cô khó khăn lắm mới dành dụm được trong mấy năm mở cửa hàng sách “đội nón ra đi”. Em trai cô muốn chia sẻ gánh nặng với chị gái, nhưng lại gặp chuyện phiền phức. Vì vậy, hàng động “dễ như trở bàn tay” của Hứa Tuyển đối với Mục Đồng chẳng khác nào “tặng củi trong băng giá”, khiến cô ghi sâu trong lòng.Tuy nhiên cô cũng biết rõ, mọi chuyện trong cuộc đời đều là tuỳ duyên. Sau hai lần gặp Hứa Tuyển, cô nghĩ tương lai chắc sẽ không bao giờ gặp lại anh. Ai ngờ buổi chiều ba ngày sau, cửa hàng sách thoang thoảng mùi hương hoa cỏ xuất hiện một vị khách không mời mà đến. Vị khách nhẹ nhàng đi về phía Mục Đồng ở sau quầy thu ngân. Cô nhân viên bán hàng ở bên cạnh vừa đi tới, vị khách liền nói khẽ: “Đừng để ý đến tôi, tôi tìm bà chủ của các cô”.Mục Đồng nhận ra giọng nói này, là cô gá