XtGem Forum catalog
Nắng ấm về sau giông bão

Nắng ấm về sau giông bão

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326174

Bình chọn: 8.00/10/617 lượt.



“Vâng.” Hạ Anh đáp và quay vào lấy gói giấy mang ra.

“Khăn ướt của anh đây ạ.” Cô mỉm cười.

Ông ta nhìn cô mỉm cười và nhận lấy gói giấy trên tay cô, tay anh ta khẽ vuốt bàn tay cô, cô vội rút tay lại. Cô đi khỏi rồi ông ta vẫn nhìn theo cô, nở một nụ cười đầy gian xảo.

Hạ Anh đi vào trong lấy khăn ướt ra lau bàn tay, miệng lẩm nhẩm.

“Sao thể?” Thu Trang đi vào hỏi.

“Lúc nãy mình mang khăn ướt ra, ông khách kia không biết cố ý hay không, tự nhiên sờ vào tay của mình.”

“Cậu gặp phải dê xồm hả?”

“Trang à, lát xuống dưới kia cậu có thể đi cùng mình không?”

Thu Trang chưa kịp trả lời thì Ngọc Trâm liền lên tiếng: “Công việc của cô ta ai làm thay hả? Cô có việc thì tự làm đi!”

Hạ Anh chưa kịp nói gì thì Ngọc Trâm đã bỏ đi. Thu Trang nhìn cô bất lực, cô khẽ thở dài nhìn xung quanh mọi người đều bận cả, Hải Đăng cũng không thấy đâu đành kéo xe đẩy đi xuống dưới.

Người đàn ông lúc nãy nhìn thấy Hạ Anh, hắn ta khẽ mỉm cười, chỉnh lại cổ áo và nhắm mắt lại.

Hạ Anh nhìn về phía người đàn ông lúc nãy, chần chừ một lúc rồi tiến lại gần hỏi:

“Thưa anh, anh dùng đồ uống gì ạ?”

“Trà.”

“Trà của anh đây ạ.” Hạ Anh rót trà đưa cho vị khách nhưng thấy anh ta nhắm mắt. Cô khẽ cúi người đặt cốc trà vào bên trong, anh ta mỉm cười và luồn tay qua phía sau và sờ lên mông cô.

“Ơ…” Hạ Anh giật mình đứng thẳng dậy, nhìn anh ta cười cười cô bực mình nói:

“Anh à, xin anh hãy đàng hoàng một chút.”

“Ha ha, đàng hoàng? Tôi làm gì mà không đàng hoàng nào?” Hắn nhếch mép cười.

“Cô là tiếp viên hàng không mà tùy tiện trách cứ hành khách, cô coi chừng tôi kiện cô đấy!”

“Rõ ràng lúc nãy anh…”

“Cô nói đi, lúc nãy làm sao?” Hắn ta ngắt lời cô và đứng lên nói to: “Này các vị, lúc nãy tôi hơi mệt, vô tình chạm phải cô này, cô ta nói tôi sàm sỡ cô ta, rồi lại còn mắng tôi. Các vị nói xem thái độ phục vụ của tiếp viên như vậy có được?”

Hạ Anh nghe anh ta nói, lại thấy mọi người đang nhìn mình không biết phải làm sao. Một cô tiếp viên thấy tình hình căng thẳng liền chạy vào tìm tiếp viên trưởng. Ngay lúc đó Hải Đăng bước ra mỉm cười nói:

“Thưa anh, mời anh ra đây cùng tôi một lát.”

“Đội trưởng à, anh có việc gì không?”

“Mời anh ra ngoài chúng tôi có chuyện cần thương lượng với anh.”

“Đây là chỗ ngồi của tôi, tôi không đi đâu hết.” Anh ta nói và ngồi xuống ghế, khuôn mặt nhìn Hải Đăng ra vẻ thách thức. Hải Đăng vẫn giữ vẻ bình tĩnh, mỉm cười nhìn anh ta.

“Vậy thì tôi nói trực tiếp ở đây vậy. Hành động lúc nãy của anh mang tính quấy rối…”

Hải Đăng chưa nói xong hắn ta đã đứng bật dậy: “Tôi đâu có quấy rồi, anh có chứng cứ gì mà nói?”

“Tôi có nhân chứng ở đây.” Hải Đăng nói rồi quay lại nhìn cô tiếp viên đứng bên cạnh: “Cô ấy chính là nhân chứng. Hơn nữa tất cả những hành khách ở đây đều có thể là nhân chứng.”

Vị khách kia thấy vậy liền xông lên định đánh Hải Đăng nhưng anh tránh kịp khiến gã kia mất đã mà ngã vào chiếc xe đẩy.

Trong phòng họp, Hạ Anh nhìn Nam Phong ngồi trên ghế, gương mặt anh nhíu lại nghe cô tường thuật lại sự việc trên máy bay, cô chưa nói hết vị khách kia đã nhảy dựng lên nói:

“Tôi không sàm sỡ cô ta, lúc đó chỉ là sự hiểu lầm. Còn anh ta, anh ta cố tình đánh tôi.” Hắn nói và chỉ tay về phía Hải Đăng.

“Lúc đó vị khách này định đánh tôi, tôi tránh được nên anh ta bị mất đà ngã xuống. Tôi không hề ra tay đánh người.” Hải Đăng nói.

“Em có thể làm chứng, anh Hải Đăng không hề đánh người.”

“Hạ Anh, em là người trong cuộc, không thể đứng ra làm chứng.” Nam Phong nói.

“Nhưng Ngọc Trâm và Tú Vân đều nhìn thấy mà, họ có thể làm chứng.”

“Anh đã hỏi hai người, họ nói không hề có chuyện đó.”

Hạ Anh ngây người ra nhìn Nam Phong nói chuyện với vị khách kia, nhìn hắn ta mỉm cười bước đi qua cô.

“Hạ Anh, em đã được học trong những tình huống như thế này phải xử lí như thế nào chưa?”

“Dạ trong những tình huống như này em phải phối hợp cùng đồng nghiệp của mình cùng nhau hành động.” Hạ Anh khẽ nói.

“Vậy mà em lại tự ý hành động một mình, sau đó còn cãi nhau với hành khách.”

“Em có nhờ họ, nhưng họ không chịu giúp em.”

“Anh đã nói với em bao nhiêu lần là phải biết hợp tác cùng với tổ đội của mình nhưng em có để tai không? Em lại không hề có một chút hành động tự bảo vệ bản thân, anh làm sao có thể giúp em?”

“Nam Phong, anh không hề để ý đến cảm xúc của cô ấy ư? Rõ ràng cô ấy bị bắt nạt mà anh lại còn đứng lên xin lỗi tên kia nữa.” Hải Đăng nói.

“Chuyện này không có nhân chứng, làm sao có thể chứng minh lời nói của hai người?”

“Chẳng lẽ anh không tin tôi và Hạ Anh?”

“Còn cậu nữa, tôi sẽ thông báo chuyện này với giám đốc để kỷ luật cậu. Hai người về đi.”

Hạ Anh khẽ thở dài và rời khỏi văn phòng. Thu Trang thấy vẻ mặt buồn bã của Hạ Anh liền chạy tới:

“Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Không biết nữa, anh Hải Đăng chắc bị kỷ luật rồi.”

“Xin lỗi cậu Hạ Anh, nếu lúc đó mình đi cùng cậu thì đã không sảy ra chuyện, chỉ tại…”

“Sao nào? Tội vu cáo hành khách nghiêm trọng đấy! Hạ Anh, một mình cô chết thì không sao, cô đừng lôi người khác xuống nước cùng thế chứ!” Ngọc Trâm lên tiếng.

“Này, cô đừng quá đáng, việc n