Nắng ấm về sau giông bão

Nắng ấm về sau giông bão

Tác giả: Diệp Phong

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326193

Bình chọn: 10.00/10/619 lượt.

vẫn liếc qua chiếc bàn phía xa có một đôi nam nữ ngồi ăn uống, nói chuyện rất vui vẻ. Từ sau khi chuyển tổ bay anh và Hạ Anh không thường xuyên gặp nhau nữa, cô cũng không để ý hay quan tâm đến anh như trước. Đáng lẽ anh phải thấy vui chứ, đây chẳng phải điều anh muốn sao? Nhưng nhìn hai người họ bên nhau, nhìn cô cười vui vẻ bên người con trai khác trong lòng anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

“Sao anh lại ngồi ăn một mình thế này?”

Lệ Thu ngồi xuống đối diện Nam Phong và mỉm cười.

Nam Phong nhìn cô, anh không trả lời câu hỏi của cô mà hỏi:

“Mạnh Trung đâu?”

“Anh ấy bận chút nên em ăn trước.” Lệ Thu nhìn về phía Nam Phong đang nhìn và thở dài: “Đó là người yêu cũ của Hạ Anh thời đại học.”

Lệ Thu nhìn Nam Phong nhưng anh không hề có phản ứng gì mà vẫn ra vẻ tập trung ăn cơm.

“Chắc anh đã gặp anh ta ở nhà em. Vì sao anh không cho Hạ Anh biết anh mới là người ở bên cạnh cậu ấy lúc cậu ấy bị ốm?”

“Cậu ta có vẻ rất quan tâm tới Hạ Anh.” Nam Phong bình thản nói.

Lệ Thu khẽ cau mày nhìn anh, cô thật không hiểu anh nghĩ gì. Rõ ràng anh quan tâm đến Hạ Anh như vậy, vì sao cứ phải làm ra vẻ lạnh nhạt với cậu ấy chứ?

“Sao anh không hỏi cậu ấy thực sự nghĩ gì? Đã từng không có nghĩa là bây giờ vẫy có thể quay lại.”

“…”

“Hai người vốn quan tâm đến nhau, sao anh cứ phải đẩy cậu ấy ra xa anh mới được?”

Lệ Thu nói một hồi nhưng Nam Phong vẫn im lặng không hề có phản ứng gì.

“Anh không quan tâm cậu ấy vì sao phải làm nhiều việc vì cậu ấy như vậy? Anh cũng thật là…!” Lệ Thu thấy Nam Phong im lặng như vậy tự nhiên cô thấy bực mình. Hải Đăng và Hạ Anh thân thiết với nhau như vậy, tái hợp cũng không phải chuyện không thể, vậy mà cái người kia vẫn bình tĩnh như không.

Mạnh Trung xong việc, lại gần chỗ Lệ Thu và Nam Phong đã thấy Lệ Thu tức giận đi khỏi bàn ăn, anh ngạc nhiên hỏi:

“Ơ, chuyện gì vậy?”

“Anh đi mà hỏi bạn tốt của anh ý! Hứ!” Lệ Thu nói và quay người bỏ đi.

“Sao thế vợ yêu? Lại tức giận gì à?” Anh nói nhưng lại không chạy theo Lệ Thu mà ngồi xuống cùng Nam Phong.

“Chuyện gì vậy?”

“Không có gì.” Nam Phong lạnh nhạt nói.

“Nhiệt tình của cô ấy lại bị cái bộ dạng lạnh như băng của ông làm tức giận chứ gì. Ông cũng thật là! Người ta sắp tái hợp rồi còn không mau hành động.”

“Chẳng liên quan gì đến tôi cả.”

“Ờ, không liên quan nhưng ngày nào ai đó cũng chờ trực đúng giờ cơm của người khác để ngồi ăn một mình, nhìn rồi trong lòng khó chịu. Nói lời yêu với ông khó thế à? Ông xem mấy cô em xinh đẹp bên tổ ông bị ông dọa cho mất gan mất mật rồi. Hôm nào cũng mang đầy tâm sự vào công việc không hay đâu!”

Nam Phong nhíu mày nhìn Mạnh Trung rồi quay đi không thèm để ý đến anh ta nữa.

Hạ Anh ăn trưa xong, cô vừa rời khỏi bàn đi mấy bước thì gặp Nam Phong đứng trước mặt mình. Cô khẽ mỉm cười chào anh nhưng đáp lại cô là sự lạnh lùng của anh. Trong lòng cô có chút khó chịu nhưng vẫn cố gắng giữ nụ cười trên môi mình.

“Đi thôi, vali của em anh đã lấy ra đây rồi.” Hải Đăng lại gần chỗ Hạ Anh nói.

Hạ Anh quay sang nhìn Hải Đăng khẽ mỉm cười: “Cảm ơn anh, tự em cầm được rồi.”

“Để anh cầm giúp em.”

“Em không muốn để mọi người hiểu lầm.” Cô nói rồi kéo vali bước đi.

Hải Đăng thoáng buồn, cô sợ ai hiểu lầm cơ chứ? Cô đã không còn là cô gái ngày xưa thích ỷ lại vào anh nữa. Kí ức ngày nào lại ùa về trong trí óc của anh. Anh nhíu mày, tự nhắc nhở bản thân mình cố gắng không được bỏ cuộc, nhất định một ngày anh sẽ đưa cô quay trở về bên anh. Hải Đăng nghĩ vậy và nhanh chóng bước đi theo kịp cô.

Người con trai đứng phía xa nhếch mép cười:

“Lại có kịch hay xem rồi.”

“Anh chắc không?” Lệ Thu quay sang nhìn anh.

“Chắc chắn! Tình hình cho thấy Hạ Anh không để cậu ta cầm vali giúp nghĩa là cô bé không muốn người khác hiểu lầm. Vậy chẳng phải hai người họ không có gì hay sao?”

“Em thấy cũng chưa chắc. Cậu ấy lung lay rồi thì đúng hơn.” Lệ Thu thở dài.

“Em là bạn thân mà còn không hiểu Hạ Anh sao?” Mạnh Trung nói.

“Chính vì em hiểu nên mới lo lắng. Trước đây hai người họ chia tay là vì hiểu lầm, bây giờ hiểu lầm đã được giải quyết. Giữa hai người lại không có kẻ thứ ba xem vào. Đúng lúc có thể quay lại.” Cô khẽ thở dài và nói tiếp: “Anh Nam Phong cũng chẳng ra sao. Rõ ràng anh ấy mới là người chăm sóc Hạ Anh hôm đó vậy mà không nói. Nói ra có phải xong rồi không.”

“Nói ra thì được ích gì, không yêu thì cũng chỉ cảm ơn.”

“Việc đáng cảm động như vậy mà không nói ra.”

“Này, em có cảm động thì chỉ với anh thôi nhá, không được sang nhà khác cảm động.”

“Hứ, dạng người không có tí lãng mạn như anh có gì mà đáng cảm động!” Lệ Thu lườm anh một cái.

“Ơ, sao lại không lãng mạn, em phải hiểu anh lãng mạn lúc nào chứ! Anh thể hiện quá con gái theo đuổi anh nhiều chẳng phải phiền phức cho em sao?” Mạnh Trung mỉm cười nhìn cô.

“Anh đi chết đi!” Lệ Thu đẩy anh một cái rồi bỏ đi trước, phía sau Mạnh Trung chạy theo cô một cậu vợ yêu, hai câu vợ yêu khiến trong lòng cô cũng cảm giác thật ngọt ngào.

Hạ Anh kéo rèm và đẩy xe đồ ra khỏi khoang bếp, mỉm cười mời nước từng vị khách.

“Cô tiếp viên, lấy cho tôi khăn ướt được không?”


XtGem Forum catalog