Snack's 1967
Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324344

Bình chọn: 7.5.00/10/434 lượt.

nghe thấy tiếng ti-vi và ánh sang hắt lên từ đó.

“Mẹ ơi!” Leigh gọi.

Mẹ cô mặc bộ đồ ngủ bằng vải thô và xỏ đôi dép lê xù lông, cắm cúi với quyển lưu niệm bà đang làm dở. Đó là một sưu tập ảnh chụp các kỳ nghỉ của gia đình và những bữa tiệc sinh nhật. Tất cả bị nhét vào trong thùng khi họ chuyển nhà, và mẹ Leigh tự đặt cho mình nhiệm vụ dán toàn bộ ảnh vào album trước cuối năm nay.

“Con thức khuya thế, con yêu.” Bà Ferelano nói, vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh bà trên sàn. Bà sờ tay vào gò má mới khô nước mắt của Leigh, vẻ lo âu. “Mọi chuyện ổn không con?”

Leigh khoanh chân ngồi xuống cạnh mẹ. “Không ổn lắm mẹ ạ.”

“Chuyện học hành à?”

Leigh lắc đầu, ti-vi đang chiếy quảng cáo đồ hoá trang lễ hội Halloween. Một nhóm người ăn mặc đủ kiểu đáng sợ nhảy múa quanh đống lửa. Có thể đó là giải pháp – cô sẽ đeo mặt nạ quanh năm để giấu đi gương mặt hối tiếc, tội lỗi, đầy dục vọng của mình.

“Con với Kerry cãi nhau chứ gì?”

“À …” Leigh bắt đầu, cố tìm lời phù hợp để giải thích. “Mẹ có nhớ Christian, bạn trai của Kerry không ạ?”

“Có…”

Cổ Leigh nghẹn lại. “À, chúng con, ừm, chúng con kiểu như, à, đã hôn nhau. Tối nay ạ.” Cô kết thúc, khóc ròng khi nói điều ấy thành lời. Cô xấu hổ liếc trộm mẹ.

Nhưng mẹ cô kéo cô lại gần. “Và con cảm thấy như thế nào?”

Những giọt nước mắt thi nhau lăn nhanh xuống cằm cô. “Thấy giống như đứa bạn tồi tệ nhất trên đời.” Leigh vùi mặt vào cổ mẹ. “Mẹ có nghĩ con là người tồi tệ không mẹ?”

“Tất nhiên là không rồi.” Mẹ cô đẩy cô ra và nâng vai lên đỡ ngang tai cô. “Cổ mẹ ướt hết rồi này con gái.”

“Con xin lỗi.”

Bà Ferelano vén tóc dính bết trên mặt ra cho con gái. “Đây có phải lần đầu không con?” Leigh hít một hơi dài. “Từ khi Christian mới về, Kerry đã bảo con rằng mọi thứ lạ lùng. Rằng tình cảm không được như trước đây.”

“Điều đó dễ hiểu thôi mà.”

Mẹ cô nhíu mày. “Nghe có vẻ như hai người đó cần nói chuyện với nhau chứ không phải dùng con làm người trung gian.”

“Con biết …” Leigh nhặt một bức ảnh lên. Đó là ảnh chụp vào kỳ nghỉ hè cuối cùng ở đảo Rhode, nơi cả nhà dành nguyên một tầng tham quan những biệt thự cổ lộng lẫy và ăn bao nhiêu là tôm hùm tươi với càng cua. Leigh mỉm cười bâng khuâng khi đặt bức ảnh xuống. Mọi chuyện khi đó sao mà dễ dàng thế. “Thế chuyện hôn nhau thì thế nào?” mẹ cô hỏi.

Leigh nhún vai. “Christian bảo con rằng anh ấy đang lưỡng lự về tình cảm với Kerry… và anh ấy vô cùng thích con.” Cô ngập ngừng. “Mà con cũng thích anh ấy mẹ ạ. Con thậm chí đã bảo anh ấy rằng con sẽ gặp anh ấy để nói chuyện về tất cả vào thứ Bảy này.” Leigh cúi gằm mặt. “Mẹ nói đi. Nói rằng còn là một người xấu xa đi mẹ.”

“Nếu hai đứa bọn con chỉ mới hôn nhau thôi” – mẹ nhìn Leigh nghiêm khắc – “mà tốt nhất là chỉ có vậy” – Leigh gật đầu lo lắng – “thì con chẳng làm gì sai cả.”

“Mẹ nghĩ thế thật hả mẹ?”

“Phải.” Giọng mẹ nghiêm trang hơn. “Con sẽ gặp Christian và nói chuyện. Nhưng nếu bọn con khám phá ra rằng nụ hôn đó có ý nghĩa nhiều hơn là một phút giây bốc đồng thì hai đứa phải bảo cho Kerry biết. Đó là điều cần làm.”

Vẫn còn ngượng khi nghe mẹ nói “phút giây bốc đồng,” Leigh gật đầu.

Còn ba ngày nữa là đến thứ Bảy.

Chỉ có ba ngày để quyết định cái điều mà có thể làm thay đổi cuộc đời cô mãi mãi.

Chương 11

“Một, hai, bắt đầu!” Jason chộp lấy quả bóng từ giữa sân, xoay người chuyền qua cho Christian, anh đang từ giữa chạy ra biên. Christian hít sâu khi lao về phía trước, chạy lắt léo lừa anh chàng Richie Perez nhanh chân, nhảy vọt lên tránh cậu bạn Aiken thấp lùn, quả bong bầu dục ôm chặt cứng vào người. Ai đó xông thẳng vào chặn lại, hất Christian tung lên rồi ngã đập lưng xuống nền cỏ của công viên Baxter, ngửa mặt lên bầu trời tháng Chín xanh ngắt.

“Cậu không sao chứ, Archer?” Perez hỏi, vươn bàn tay dính đầy cỏ kéo anh đứng dậy.

“Ừ.” Christian kép tay áo lên nhìn đồng hồ. “Thôi, kết thúc cái loạt bài tập tấn công này đi. Chúng mình tập tiếp kỹ thuật khác đi.”

“Thôi rồi á?” Perez thở dài cáu kỉnh. “Cậu sắp làm mọi người loạn lên bây giờ đấy.” Cậu ta bực dọc chỉ tám anh chàng khác.

“Chúng ta đã tập hơn hai tiếng rồi, các cậu.” Christian khom người xuống, chống tay lên đùi, đầu cúi thấp.

“Tập thêm một lần khống chế tấn công nữa thôi, rồi là xong nhé.” Jason nhảy qua.

“Đừng ngại, các cậu. Anh trai tớ nói khi anh ấy xong việc, khoảng hai giờ, anh ấy sẽ gặp bọn mình ở đây. Lúc ấy mình lại tập thêm.”

“Được rồi.” Perez gật đầu với Christian, dịu bớt đi.

“Đi thôi.”

Cậu ta lại chỗ nhóm bạn cùng đội đang đứng túm tụm cách đó mấy bước, bàn chiến thuật cho trận đấu tiếp theo. Sau khi cả hai bên thống nhất được với nhau về lịch tập luyện, Christian chào mọi người, phủi bụi đất bám trên cái áo thể thao rồi đi bộ về nhà.

Công viên Baxter chỉ cách nhà Christian có mấy dãy phố. Tại đây có xích đu cho đủ lứa tuổi, khu nhà dây cho bọn trẻ con leo trèo và cả một sân khấu rộng để biểu diễn hoà nhạc vào những đêm mùa hè oi bức. Các ngày thứ Bảy mùa thu thì luôn có chỗ để tập cản bóng ở đây. Những chiếc bàn nhỏ để chụm vào nhau dưới các gốc sồi lớn gần sân khấu là nơi mọi người thườ