rỗng. “Nhưng sao?”
Christian tiến đến một trạm chờ xe buýt trước cửa tiệm bán đĩa hát. “Anh không có cảm giác như trước đây nữa. Như anh mong muốn nữa.”
“Anh chỉ – chỉ ngừng yêu Kerry thôi à?” Leigh hỏi, lông mày hơi nhíu lại. Trông cô lúc đó thật dễ tổn thương. Nghĩ đến việc cô mạo hiểm nhận gặp mặt nói chuyện với anh, anh thấy mình thật may mắn.
“Không.” Christian lắc đầu. “Không phải như thế. Anh cũng muốn mọi chuyện với Kerry được như Kerry mong muốn.”
Leigh không đáp lời.
Anh hít thật mạnh. “Anh đã viết thư, đã gọi điện và cô ấy cũng thế. Kerry là mối dây liên kết anh với cuộc sống của anh ở đây. Cuộc sống cũ của anh.”
“Cuộc sống mà anh bắt đầu bỏ lại phía sau,” Leigh nói, giọng cô hơi buồn bã.
“Không phải mình anh đâu – cả hai đứa. Kerry cũng thay đổi rồi.” Christian nằm thao thức cả đêm qua, nghĩ về Kerry và những điều đã xảy ra giữa hai người. Anh đi đến kết luận rằng họ chắc chắn đã rời xa nhau sớm hơn nếu anh không đi du học. Họ là bạn tốt của nhau và có những lúc tuyệt vời bên nhau, nhưng họ không sinh ra để ở bên nhau suốt đời. Có thể khi bạn ràng buộc vào một mối quan hệ ở tuổi 25, bạn có thể đoán chắc mối rằng mối quan hệ đó sẽ lâu bền. Nhưng ở tuổi 16, 17 thì sao? Thật khó mà đoán trước được. Ai nói rằng anh và Leigh sẽ ở bên nhau mãi mãi? Anh chỉ chắc chắn được về cảm xúc của anh ngay lúc này.
Và chắc chắn về cái cảm xúc anh có từ tối thứ Tư đến giờ. “Nụ hôn ấy,” Christian ngượng ngùng nói, dựa lưng vào gốc cây sồi già ở mép vỉa hè. “Nó làm anh …”
Leigh khoanh tay trước ngực. “Em không thể sống với lương tâm mình nếu em là nguyên nhân của …”
“Em à?” Christian lắc đầu cắt ngang. “Tất nhiên không phải em rồi. Cảm giác của anh với Kerry không liên quan gì đến em cả. Không, đó chỉ là … khi anh ở bên em anh thấy thoải mái thôi. Và anh – anh lúc nào cũng muốn ở bên em.”
Má Leigh nóng bừng như lửa đốt. “Nhưng còn Kerry thì sao? Kerry là bạn thân nhất của em. Làm sao em làm nó đau lòng như vậy được?”
Christian chỉ một băng ghế gỗ nhỏ xíu nằm giữa hàng cây. “Mình ngồi xuống đây một lát được không?”
Leigh làm theo, vẻ nhẫn nhịn.
“Em có nghĩ là Kerry muốn chia tay với anh không?”
Leigh mở miệng ra rồi đột ngột lại ngậm lại. “Em không phải là người anh nên hỏi. Hai người nên nói chuyện với nhau.”
Christian biết là cô nói đúng. Ấy thế mà anh đã không thể nói gì về chuyện này với Kerry. Anh sợ. Cô ấy sẽ khóc? Sẽ la lên? Sẽ hét lên? Anh nuốt nước bọt. “Anh đã cố nói chuyện với Kerry. Nhưng thật là khó,” anh nói yếu ớt, biết rằng lời anh nói ra chẳng thuyết phục gì cả.
“Vâng, chắc phải khó nói với bạn gái anh rồi,” Leigh nói giọng lạnh băng, không giống với cô tý nào.
“Đó có vẻ là vấn đề chính,” Christian giải thích. Chuyện này chẳng trơn tru rồi.
Leigh nhún vai. “Có thể em đã quá tin cậy anh. Em không nghĩ anh là loại người chạy trốn trách nhiệm của mình.”
“Không phải thế mà!”
“Vậy anh đang làm gì thế?”
“Anh chỉ không muốn dấn sâu vào mối quan hệ nhầm lẫn thôi. Trời ạ.” Christian nhìn trừng trừng lên trời. “Bạn bè anh, em – tất cả mọi người khiến anh cảm thấy thật tồi tệ về chuyện anh làm. Giống như anh là thằng con trai đồi bại nhất trên đời này ấy.” Vài giây dài dằng dặc trôi qua.
“Em biết anh không phải thế,” cuối cùng Leigh nói. “Anh có quyền lúng túng. Anh là con trai mà.”
Đáng thương, nhưng đó là sự thật. Anh liếc Leigh, hiểu được biểu hiện vừa thông cảm vừa dịu dàng nhưng cũng thật cứng rắn của cô. Cô tỏ ra khắc nghiệt với anh, nhưng anh đáng bị như thế.
Christian nghiêng qua, hôn nhẹ lên má Leigh. Da cô ấm áp trên đôi môi lạnh giá của anh. Cô hơi rùng mình khiến anh chỉ muốn ôm choàng lấy cô và giữ cô mãi trong tay. Nhưng anh không làm thế. Đáng lẽ thế, anh lại lùi lại.
“Tại sao lại là em?” Gương mặt Leigh có những tình cảm lẫn lộn mà anh không thể đọc được.
“Tại sao là em ư?” Christian bối rối lặp lại.
Leigh chà giày xuống đất. “Được rồi, cứ cho em là một đứa bạn xấu xa kinh tởm ngồi đây với bạn trai của cô bạn thân nhất để nghe hắn nói rằng hắn sắp vứt bỏ bạn mình vì mình. Nhưng tại sao lại là em? Tại sao lại không phải là cô nào khác?” Vẻ thẫn thờ hiện lên trong mắt cô. “Em có phải là người chỉ tình cờ xuất hiện đúng lúc không?”
Christian nhích lại gần hơn một chút. “Anh vẫn sẽ chia tay với Kerry dù có gặp em hay không. Có điều chúng mình đã gặp nhau trước khi điều đó xảy ra … và bây giờ thì loạn lên cả thế này đây.” Anh nuốt nước bọt, suy nghĩ trong giây lát. “Anh, ừm, anh thực sự được là chính mình khi ở bên em,” anh nói. “Nhiều hơn khi ở bên bất cứ ai khác.”
Leigh lùa tay gỡ đám tóc rối vì gió đùa. “Em cũng thế,” Leigh bảo anh. “Có thể anh đúng.” Rồi cô thở dài. “Mà cũng có thể vì em thích anh nhiều quá nên em tự thuyết phục mình rằng cuộc nói chuyện này có ý nghĩa.”
Christian ngồi thẳng trên ghế. “Anh định chia tay với Kerry,” cuối cùng anh nói. “Và nếu em không muốn đi chơi với anh sau khi anh làm thế, thì …”
“Thì chắc em bị điên rồi,” Leigh nói, quay qua ngả người vào vai anh.
Christian không còn nhận rõ điều gì nữa: tiếng lá sồi xào xạc trên vỉa hè trước m