anh. “Ước gì cậu đi cùng.”
“Bọn tớ còn mải tranh tài tại cuộc thi ở Syracuse.” Kerry cười toét miệng. “Bọn tớ bốc lắm nhé.”
“Ừ,” Allison chen vào. “Ngay mấy đứa mới vào cũng chơi hăng ghê.”
“Mà cậu có nghe thầy Lewis bảo gì với Jenny không?” Kerry hỏi. “Thầy ấy bảo nếu bọn mình cứ giữ phong độ ấy thì có thể được tham dự Cuộc tuần hành nhân ngày Lễ Tạ ơn ở Macy sang năm đấy!”
“Đã quá,” Allison vừa lau hơi nước trên cặp mắt kính vừa nói.
Đám con gái đã gần tới điểm giữa sân, đủ cách xa cô Barker để có thể chậm bước lại và nói chuyện to hơn.
“Cậu sao thế, Leigh?” Kerry hỏi. “Trông cậu làm sao ấy.”
Leigh nhún vai, gập người xuống xoa bắp chân đang đau. Sự thật cô không thể thôi nghĩ về Christian – về cái ngày tuyệt vời họ chia sẻ cùng nhau. “Mệt thôi ấy mà,” cô đáp, cảm giác tội lỗi đâm thẳng vào ruột gan cô.
Kerry đưa tay áo lên chùi mồm. “Khi hai người đi chơi thác, anh Christian có, ừm, có nói gì về tớ không?”
Leigh nhai nhai trong mồm. “Chỉ nói là anh ấy vui khi được về nhà và gặp lại cậu, đại loại thế.”
Nét cong khó chịu hiện lên trên vành môi Kerry. “Anh ấy làm tớ phát cáu lên rồi đấy.”
“Cậu nói cái gì thế?” Allison hỏi.
“Chuyện gì tớ làm cũng sai, còn anh ấy thì luôn luôn đúng.” Kerry cau mày. “Anh ấy cứ ám tớ cái vụ học hành, bảo tớ tham gia quá nhiều hoạt động…” Cô lắc đầu.
“Cứ như bố tớ ấy.”
“Thật không?” Leigh không thể hình dung Christian lại cư xử như vậy.
“Anh ấy mà còn nhắc đến cái nước Anh cổ kính hay ho ấy một lần nữa là tớ sẽ ói ra khắp mình con gấu Padington anh ấy tặng tớ cho mà xem.”
“Cho tớ gấu Paddy trước khi cậu làm thế nhé,” Leigh nói.
“Cho cậu đấy.” Kerry thổi bay đám tóc trước trán. “Có thể tớ quá quắt, nhưng toàn chuyên vụn vặt làm tớ khó chịu. Như chuyện bây giờ anh ấy đeo khuyên tai. Thật chịu hết nổi.”
“Đeo vào tai còn hơn đeo vào lưỡi,” Leigh thè lưỡi mình ra.
“Hôn một chàng trai đeo khuyên ở lưỡi đã lắm nhé,” Allison nói vẻ hiểu biết.
“Gớm quá!” Kerry và Leigh la lên.
Allison chộp lấy cánh tay Kerry. “Đừng nhìn, Dale Curtis và Victor Kowalski đang tia bọn mình đấy.”
Kerry và Leigh lập tức quay lại nhìn. Rõ ràng là đám com trai đang ngó lom lom về phía họ. Bị bắt quả tang, mấy anh chàng cười to, rồi vẫy tay.
“Sau hè trông Victor rắn rỏi hẳn ra nhỉ,” Allison vọt ra miệng.
“Mà cậu đã thấy mông anh chàng lúc mặc quần chơi bóng bầu dục chưa?” Kerry cười ranh mãnh.
“Cậu đã ngắm mông Victor à?” Leigh thì thầm.
“Tớ cũng là người thôi mà.”
“Nhưng không phải cậu … cậu chỉ để mắt đến Christian thôi sao?” Allison hỏi, mắt mở to. “Cậu là niềm hy vọng cho cái bọn ‘yêu thứ Ba, thả ra thứ Bảy’ như chúng tớ.” Kerry nhún vai khi họ vòng qua khúc quanh hướng về phía cô Barker, rảo bước lên một chút. “Dạo này tớ thấy tớ … tớ chỉ muốn mình được tự do lựa chọn, thế thôi.” Leigh và Allison há hốc mồm kinh ngạc.
“Nói lại xem nào?” Allison yêu cầu. Nhưng Kerry không còn bên cạnh họ nữa – cô đột nhiên tăng tốc lao vọt tới trước, để lại một đám bụi mù. Allison quay qua Leigh. “Tớ không ngờ nó lại nói như thế!”
“Tớ cũng vậy,” Leigh thì thầm.
Và mặc dù họ đang chạy tốc độ vừa phải, Leigh đột nhiên cảm thấy cứ như cuộc đời cô được tăng tốc đến chóng mặt.
***
“Anh không nói thế được!” Leigh tuyên bố. Tối đó là tối thứ Tư, Christian ghé qua sau bữa tối và họ trốn vào phòng giải trí gia đình của nhà Ferelano để làm nốt những công việc còn lại cho dự án của họ.
“Tại sao không?” Christian ngả người dựa ra lưng ghế sofa, cười khùng khục.
“Nếu thực tế cho thấy anh là bậc phụ huynh tốt hơn em thì anh biết làm thế nào được.” Leigh khoanh tay ngang cái áo len rộng lung thùng.
“Thực tế nào?”
“Anh đút chìa khoá vào lưng Charlie mỗi lần nó khóc.”
“Em cũng thế.”
“Anh viết theo dõi chi tiết tất cả mọi việc.” Christian nói tiếp.
Leigh vẫy vẫy quyển vở của cô trong không khí. “Em cũng có.”
Christian nhìn chằm chằm vào Leigh, mắt nheo lại nhỏ xíu. “Em có lau người hay thay tã cho Charlie không?”
“Không – nhưng chúng ta không phải làm việc đó.” Mắt Leigh cũng nheo lại nhỏ xíu. “Trừ khi anh làm đổ cái gì lên người nó hoặc … làm bẩn nó thôi.”
Christian cười vang, giơ cao hai tay, “chấp nhận buộc tội.”
Leigh mỉm cười. “Thế còn được.” Cô nhặt sổ ghi chép lên và lật qua trang sáu.
“Ta đã chứng minh được hai người có vai trò ngang nhau, hãy qua phần ba đặc điểm, tính cách mà ta muốn Charlie phát triển. Em chọn lòng nhân hậu, tinh thần trách nhiệm và hạnh phúc. Anh thế nào?”
“Sao lại không?”
“Hạnh phúc không phải là một đặc điểm bẩm sinh – đó là thứ mà em phải theo đuổi. Em biết đấy, mưu cầu hạnh phúc.”
“Chà, em nghĩ đó là một đặc điểm,” Leigh khăng khăng bướng bỉnh.
“Nếu thế có nghĩa là em luôn luôn làm điều khiến em hạnh phúc,” Christian nói. Leigh nín thở khi anh xích lại sát bên.
“Em có biết điều gì khiến em hạnh phúc không?” Christian dịu dàng hỏi, đầu gối anh khẽ va vào chân cô.
Leigh nuốt nước bọt. “Xin lỗi,” anh nói.
“Không sao đâu ạ.” Leigh hít mạnh một hơi, cố thư giãn. “Hạnh phúc à? Chắc chắn là em biết rồi: đi mua sắm này, đi lượn với bạn bè này …”
Christian lắc đầu.