sẽ đuổi theo bắt đấy.” Leigh vòng tay ôm lấy vai mình. “Anh có biết đây là lần đầu tiên em ở nước ngoài không?” Cô nhắm mắt lại. “Em biết là chuyến đi này với anh có lẽ không có gì ghê gớm lắm, nhưng em thì đang run lên đây.”
Christian đột ngột rẽ ngang. “Anh sẽ đưa em đi thăm thị trấn một vòng trước khi mình gửi xe.”
Leigh nôn nóng nhìn qua cửa sổ xe khi họ chạy qua một sòng bạc khổng lồ và đi ngược lên đồi Cliffton, một con đường hẹp và dốc đứng. Cô chưa từng thấy điểm du lịch nào mà khách chen chúc trong một cái quảng trường bé tí thế này bao giờ. Bảo tàng sáp ong về Điện ảnh. Sách về các Kỷ lục Guinness. Bảo tàng Những điều bất kể bạn Tin hay Không Tin của Ripley. Tất cả các chỗ cô để mắt tới đều có bảng hiệu nhấp nháy. Phòng khách sạn có giường hình trái tim! Bánh rán và thịt lợn giá chỉ 2,5 đôla! Giống cự đà biết nói!
“Anh nói đẹp à?” Leigh chỉ vào quang cảnh đó.
“Cái gì cũng có vẻ đẹp riêng của nó chứ em,” Christian chống chế. “Nhưng em còn chưa thấy ngọn thác mà, cô gái California, cho nên cứ im lặng đi đã.”
“Được thôi, nhưng anh đừng có mà để em thất vọng đấy.”
Leigh vui vẻ dựa ra lưng ghế. Ai mà đoán được là cô có thể hoà hợp dễ dàng đến thế với một anh chàng mới quen được có hai tuần? Có cảm giác như đã lâu lắm rồi ấy. Rất có thể là nhờ cô đã nghe chuyện về anh rất nhiều trước khi anh về. Nhưng công bằng mà nói, cô đã nghe rất nhiều về nhiều thứ khác từ trước, ví dụ như mùa đông ở Buffalo lạnh đến thế nào, và biết trước có giúp cho cô thích ứng được với nó dễ dàng hơn chút nào đâu. Cô thấy vui vì họ đã làm được nhiều việc trên đường đi xe tới đây: Leigh đã đọc to những ghi chép hàng ngày mà cô giữ lại, và họ đã quyết định xem ai là người sẽ trình bày bài nói khoảng 10 phút trước lớp vào buổi học ngày thứ Năm.
Họ đi ngược xuống đồi và rẽ sang trái. Dưới chân đồi hàng quán thưa thớt hơn, nhưng người đi bộ và ôtô thì đông nghìn nghịt. Sau khi chạy vòng vòng đến 20 phút, cố gắng tìm một điểm đỗ xe ven đường, cuối cùng Christian đành đầu hang và đậu chiếc Chrysler vào một trong những bãi đỗ xe nhỏ có giá 10 đôla cho một giờ.
“Xin lỗi em,” anh biện bạch. “Anh quên mất là ở đây đông đến mức nào.”
Leigh đóng cửa phía cô lại. “Em thì rất vui là chúng mình đã đến đây.”
Thác Niagara chỉ cách nhà Leigh khoảng 30 phút đi xe. Làm sao cô có thể sống ở Buffalo cả một năm trời mà không đến thăm chốn này nhỉ?
Không khí lạnh và khô. Sương ban mai vẫn còn nấn ná trên những nhành cô non ướt đẫm và mặt trời đang lấp ló sau những đám mây.
“Em đói không?” Christian hỏi khi họ băng qua bãi đậu xe. “Chúng mình có thể dừng lại và ăn bánh xốp hay cái gì đó.”
Leigh đã kịp lót dạ bằng một cái bánh trái cây nướng và hai chén bánh ngũ cốc trước khi Christian đón cô.
“Em ổn mà,” cô bảo anh. “Bây giờ mình ở đây rồi, em muốn đến chỗ thác đã.”
Phía trước mặc họ là Công viên Nữ hoàng Victoria, một dải dất khổng lồ được viền bằng những viên cuội nhỏ và những rãnh dài đầy đất trông màu mỡ đến mức Leigh có thể hình dung mùa xuân và mùa hè hoa lá sẽ tươi tốt thế nào. Cây cối mới chỉ bắt đầu chuyển màu, cỏ thì vẫn xanh mướt. Những cái ghế băng nhỏ được bao quanh bởi các xô gỗ đầy hoa cúc vàng rải rác ven đường đi, và những người lao công mang chổi quét rác nhanh nhẹn quét sạch đầu mẩu thuốc là và giấy bánh kẹo.
“Thác phía bên Canada rõ ràng đẹp hơn,” Christian nói, chỉ bao quát ra phía trước. “Phía này có thác móng ngựa. Hơn nữa người Canada chăm sóc phía bên họ tốt hơn. Họ có nhiều khách du lịch nhưng vẫn giữ được khu vực xung quanh thác khá sạch.”
Một lát Leigh bắt đầu cảm thấy có mưa phùn nhẹ trên mặt cô. “Khỉ thật, em quên mất không mang ô rồi,” cô rên rỉ. “Em cứ nghĩ chắc chắn là thời tiết đẹp cả ngày.”
Christian cười to. “Không phải là mưa đâu – đó là thác đấy. Trước khi em đến được rìa thác thì bụi nước đã mù lên rồi.”
“Ồ.” Leigh thốt lên.
Tiếng thác thật đáng kinh ngạc, nó to hơn rất nhiều so với tưởng tượng của Leigh. Kiểu như tiếng sấm vậy, cứ gầm lên không dứt. Khi họ đến rìa thác, Leigh quay người, cố nhìn bao quát cảnh vật.
“Ôi,” cô thì thào khi một đám nước lạnh ngắt tạt qua mặt cô. Bên dưới bọt trắng xoá đổ xuống và vỡ tan trên đá. “Thật là hư ảo.”
“Ừ, thật là phi thường.” Christian nhìn xa ra phía trước. “Em biết không, anh nghĩ được sống gần nơi này suốt đời thật như được trời ưu đãi. Đôi khi anh quên mất nó kỳ diệu đến mức nào.”
Bất chấp sự phản đối của Leigh, Christian vẫy một đôi gần đó nhờ họ chụp hình cho hai người bằng máy ảnh của anh. “Để kỉ niệm chuyến tham quan nước ngoài đầu tiên của em,” anh nói, vòng một tay qua người cô, kéo cô lại gần. Leigh vén một món tóc ướt đẫm khỏi mắt và cố mỉm cười.
Khi Christian cảm ơn đôi kia thì Leigh đã quay trở lại với cái thác. “Ơ, cái gì thế kia?” cô chỉ tay hỏi. Phía dưới thác có cái gì đó trông giống như khúc gỗ bé tẹo cứ bập bềnh nhấp nhô trong nước.
“Đó là Đầy tớ của Sương mù. Một chiếc tàu du lịch. Nó chở ta đi qua chân thác,” Christian giải thích. “Và em biết không, thăm thác mà không đi thử tàu đó thì coi như chưa trọn vẹn.”
“Thế cơ à?” Le