Duck hunt
Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Em Không Thể Chối Từ – Wendy Loggia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324452

Bình chọn: 10.00/10/445 lượt.

ường đi bộ vào nhà, cô lấy ngón tay cái sờ vào các đầu ngón tay mình. Cô biết rằng cô không hề tưởng tượng ra, đúng là các ngón tay của Christian đã la cà trên tay cô hơi lâu. Không phải các ngón tay là bộ phận gợi cảm nhất trên cơ thể hay gì cả, mà cái cách anh chạm vào cô…

Vừa mở cánh cửa lưới, nước mắt Leigh đột nhiên trào ra. Sao cô lại đáng ghê tởm thế này? Thế nào mà cô, chính cô chứ chẳng phải ai, lại muốn đi chạm vào đầu ngón tay Christian Archer cơ chứ? Đặc biệt là sau chuyện xảy ra với dự định lãng mạn của Kerry tối nay. Chỉ mấy phút sau khi cô thề với lòng là gạt bỏ anh ra khỏi đời mình? Và làm sao cô có thể tiếp tục giả vờ mọi thứ vẫn bình thường khi cô đã như thế này?

Chương 9

Leigh yêu các ngày Chủ nhật mùa thu. Đi lễ nhà thờ với cha mẹ sau bữa sáng muộn hơn thường lệ, nằm cuộn tròn trong ghế tràng kỷ với một cuốn sách hay, ngủ trưa trước lò sưởi. Hoặc là thưởng thức một trong những món ưa thích nhất của cô: ngủ nướng. Đó chính xác là cái việc mà cô đang làm trong buổi sáng Chủ nhật hôm nay thì điện thoại reo vang.

“Leigh!” giọng mẹ cô gọi vang lên, nghe đặc biệt tàn nhẫn với cái đầu còn ngái ngủ của Leigh. Bình thường cô đã vồ lấy điện thoại, nhưng giờ này mà đã nhanh nhẹn hoạt bát thì chắc chắn không phải là Leigh rồi. Chẳng có bạn bè nào của cô gọi trước buổi trưa, mà ai cũng biết cô đã đi xem ca nhạc về rất khuya tối hôm qua.

“Alô? Cô làu bàu, bấm lách cách cái điện thoại không dây.

Tóc cô xõa trên gối, còn khét mùi khói, giọng cô vẳng lên tai nghe khản đặc vì những bài hát cô hát theo tối qua.

“Leigh hả?”

Là một anh chàng. Leigh ngồi thẳng dậy. “Uh huh?”

“Chào, Christian đây mà. Anh có đánh thức em không?”

Kỷ niệm tay cô nằm trong tay anh trở lại với cô, cùng với niềm xúc động và nỗi sợ hãi. “Kh …không,” cô lắp bắp, dụi đôi mắt còn ngái ngủ. Rồi cô ngáp dài. “Ừm, có.”

“Giọng em cũng tệ như giọng anh hồi sáng nay,” Christian nói.

Leigh nuốt khan, ước gì cô có ly nước ở đây. “Em vẫn không tin nổi chuyện gì xảy ra tối qua,” Leigh than thở, tay day thái dương.

“Anh biết.” Mấy giây im lặng trôi qua. Rồi Christian lại nói trước. “Leigh,”

“Dạ?”

“Em nhìn ra ngoài đi.”

Leigh ngó qua chiếc rèm cửa phòng cô. Ánh mặt trời vui tươi rực rỡ ngập tràn bãi cỏ rộng trước nhà khiến cô chói mắt.

“Nếu anh nghĩ là anh húc đổ hàng rào nhà em sau khi thả em xuống tối qua thì anh húc nhầm nhà rồi,” cô lầm bầm.

Christian cười vang. “Hôm nay trời đẹp tuyệt vời, anh đang nghĩ không biết em có muốn đi với anh đến thác Niagara không.”

Leigh kẹp cái điện thoại dưới cằm, tay gập tấm chăn màu anh đào của cô lại. “Anh có nói với Kerry về chuyện lên đó không?” cô hỏi. Kerry ghét thác nước. “Chẳng qua là cái bẫy để bẫy khách du lịch ấy mà,” bạn cô đã tuyên bố xanh rờn khi Leigh đề xuất kế hoạch bỏ một ngày đến đấy chơi vào mùa hè vừa qua.

“Không – Kerry đang phất cờ ở cái cuộc thi nghi thức đó, em nhớ không?”

“Ồ, đúng nhỉ,” Leigh nhớ lại, mắt vẫn còn hơi mờ. Ngáp dài, cô vươn vai và vén rèm cửa che khung cửa sổ lớn phòng ngủ của cô. “Thế .. ý anh là … anh muốn đi đến đó với em á?” cô hỏi. Ý nghĩ đó làm cô thấy hơi nôn nao.

Christian cười khoái trá. “Thôi nào, đừng có tự cao tự đại quá thế.”

“Chà, ừm, anh nghĩ Kerry liệu có phiền lòng không?”

“Không, anh gọi điện cho Kerry tối qua khi anh về đến nhà để xin lỗi thêm lần nữa và bảo Kerry là có thể anh sẽ rủ em đi – thay đổi chỗ làm việc hơn là cứ rúc đầu vào thư viện mãi ấy mà. Kerry nói là chúc vui vẻ.”

“Ồ.” Má Leigh bắt đầu đỏ bừng lên. Hiển nhiên là Christian chẳng có ý định gì lãng mạn với cô cả – đây chẳng qua là một buổi học chung thôi mà. Và cô thấy mình giống như một con ngốc vô duyên vì đã có ý với anh. Nếu mình không đi vì sợ mình bắt đầu thích anh ấy thì tốt hơn hết là cứ đi đàng hoàng để chứng minh rằng mình chẳng quan tâm gì đến anh ấy cả. Phải vậy không?

“Anh chợt nghĩ thế vì có lần em nhắc đến chuyện em chưa bao giờ đến đó và vì chúng ta còn vài việc chưa xong với cái dự án sức khỏe của chúng ta …” Christian bỏ lửng câu nói ở đó.

Leigh không thể dứt khoát được. Cô có nên nói đồng ý không nhỉ? Học chung với nhau ở thư viện hay là ra bài ở nhà cô là một chuyện … nhưng cùng nhau đi một chuyến tới tận thác Niagara ư? Đi Canada ư?

“Ở thư viện trong một ngày như ngày hôm nay thì có vẻ quá phí phạm,” Christian đế thêm.

Đi thác Niagara một mình với Christian không phải là một cuộc hẹn hò hay gì cả. Nghĩ thế thì thật vớ vẩn.

Và nếu Kerry thấy thế là bình thường …

“Được rồi, em tham gia với anh,” Leigh quyết định.

“Thế nhé! Anh đón em sau 30 phút nữa được không?”

Leigh nhìn thoáng mình trong gương. Kinh hoàng. “60 phút đi.”

***

Chào mừng đến Canada, Bienvenue au Canada

Leigh đọc thành tiếng hàng chữ trên tấm biển hiệu to trước mặt họ khi Christian qua khỏi cây cầu Rainbow. “Chuyện này thật là khó tin.”

Christian quay qua mỉm cười với cô, cái áo len to sụ màu xanh nước biển pha nâu mà anh mặc làm nổi bật những chấm vàng trong đôi mắt nâu lục nhạt. “May mà anh không bảo với lão hải quan về cái xác chết trong cốp xe mình.”

“Em đoán là họ