Pair of Vintage Old School Fru
Yêu Tinh Cà Rốt

Yêu Tinh Cà Rốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325902

Bình chọn: 8.00/10/590 lượt.

lại.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, lắc đầu, chẳng muốn nói gì.

Tôi là một con yêu tinh bị bỏ rơi...

Hạ Thụ dám...

Tôi chớp mắt, hàng lông mi đã ướt, nước mắt lăn xuống gò má. Cuối cùng tôi
không nhịn được, đưa tay lên bưng mặt, chầm chậm quỳ xuống, khóc nói:

- Hu hu hu... Họ nói có việc đi trước rồi... Hạ Thụ không cần tớ nữa...

- Tiểu Hựu, đừng khóc nữa.

Một đôi tay ôm lấy hai vai tôi, Dương Sinh dịu dàng an ủi tôi, vỗ tay lên vai tôi:

- Cậu đừng buồn, có thể Hạ Thụ không muốn bỏ cậu lại đâu, cậu ấy làm
chuyện gì cũng là có nguyên nhân. Nhưng cậu biết tính cậu ấy mà, cho dù
trong lòng nghĩ gì cũng không để cho người ta biết. Có điều tớ có thể
khẳng định, cậu ấy tuyệt đối không thích Mỹ Nguyệt đâu, cũng không cùng
Mỹ Nguyệt bắt nạt cậu đâu.

- Thật không? - Tôi ngước đôi mắt đẫm
lệ lên nhìn anh, vừa nghĩ tới bước chân dứt khoát của Hạ Thụ ban nãy là
bao ấm ức trong lòng lại tràn ra. - Cậu gạt tớ... Ngày nào anh ấy cũng
nói chuyện với Mỹ Nguyệt rất vui vẻ, rõ ràng là rất thích Mỹ Nguyệt mà,
còn vì Mỹ Nguyệt mà bỏ rơi một con yêu tinh đáng thương, lúc nào cũng lo nghĩ cho anh ấy nữa...

- Ấy, đây cũng là điều mà tớ thấy kỳ
quái. Bắt đầu từ tuần này Hạ Thụ đã rất thân thiết với Mỹ Nguyệt, thậm
chí còn bắt đầu qua lại với nhau. - Dương Sinh tỏ ra bình tĩnh hơn tôi
nhiều, bắt đầu phân tích tình hình. Nhưng Hạ Thụ... thực ra thích người
khác từ lâu rồi, người đó không phải là Mỹ Nguyệt.

- Cái gì? Anh ấy thích người khác rồi? Ai thế? - Lại có thêm một tin tức động trời nữa, tôi tò mò quên cả khóc.

- Mối tình đầu của Hạ Thụ tên là Thụy Huệ. - Dương Sinh nghĩ một lúc rồi
nói tiếp. - Bọn tớ học cùng một lớp, nên cũng quen nhau. Khi đó Hạ Thụ
thích Thụy Huệ lắm, nhưng vì thể diện nên không chịu tỏ tình. Cho tới
khi Thụy Huệ ra nước ngoài cậu ấy cũng không chịu bày tỏ tình cảm của
mình...

- Thụy Huệ... - Cái tên này nghe quen quá. Tôi lục tìm
các thông tin trong ký ức của mình, bỗng dưng mắt sáng lên, đứng bật
dậy. - Là cô ấy à?

- Sao, cậu cũng biết à? Tớ nghe nói mấy hôm
trước cô ấy về nước rồi. - Thấy phản ứng đột ngột của tôi, Dương Sinh
hơi kinh ngạc, cũng đứng lên nhìn tôi.

Tôi bắt đầu nhớ lại cú
điện thoại hôm đó, giọng nói dịu dàng và sang trọng của cô gái trong
điện thoại vẫn để lại ấn tượng rất sâu sắc trong đầu tôi. Thế thì đúng
rồi, nếu người Hạ Thụ thích là Thụy Huệ, vậy thì sao lại yêu Mỹ Nguyệt
được? Mặc dù tôi chưa gặp Thụy Huệ nhưng chỉ nghe giọng nói thôi cũng đủ biết là Thụy Huệ tốt hơn Mỹ Nguyệt gấp trăm lần.

Hơn nữa hôm đó
vì nghe thấy cái tên của Thụy Huệ mà Hạ Thụ quên cả việc nhắn tin cho Mỹ Nguyệt, rõ ràng là vẫn còn quan tâm tới Thụy Huệ lắm mà, nhưng sao anh
ta lại quan hệ với Mỹ Nguyệt nhỉ?

Mâu thuẫn quá đi mất!

Tôi cau chặt hai mày, bỗng dưng ngẩng đầu lên nhìn Dương Sinh, kiên dịnh gật đầu với anh:

- Chắc chắn là có vấn đề. Không được, chúng ta không thể để họ đi được,
nhất định phải xem Hạ Thụ rốt cuộc là có thái độ gì với Mỹ Nguyệt!

Thấy tôi không khóc nữa, tư duy cũng đã sáng rõ hơn, Dương Sinh cũng nở một nụ cười, nắm chặt tay tôi, gật đầu:

- Chắc chắn là thế. Thế thì bây giờ đi luôn, chắc là họ đi ra ngoài công viên, chúng ta đi đường tắt để đón đầu họ!

Nói xong, anh kéo tay tôi chạy về hướng một con đường mà thực ra không thể gọi là đường.

Đường tắt, đường tắt, đường tắt! Sao anh mở miệng ra là nói đường tắt nhỉ?
Chẳng nhẽ khu vui chơi là nhà của anh sao? Sao tôi cảm thấy anh quen
thuộc với khu vui chơi này còn hơn cả nhà mình?

Tôi vừa bị anh kéo chạy, vừa nghi ngờ, đang định hỏi thì phát hiện ra anh quay đầu nhìn mình, cười thành tiếng.

- Tối qua để tiện cho hành động ngày hôm nay, tớ đã tới đây quan sát địa hình, không ngờ hôm nay lại dùng tới nó.

- Thì ra... như thế! - Tôi không thể không khâm phục sự chu đáo của anh, rồi cũng rảo nhanh bước chân.

Con đường mà chúng tôi đi là một con đường nhỏ xíu bị người ta đi nhiều mà
thành, cho nên gần hơn rất nhiêu, nhanh chóng chạy ra tới cổng của khu
vui chơi. Lúc này, Hạ Thụ và Mỹ Nguyệt cũng vừa đi ra khỏi cổng. Chúng
tôi ầm thầm bám theo sau lưng họ, qua một ngã rẽ, đi vào một con phố đi
bộ.

Người qua lại trên phố rất đông, vẫn còn là sáng sớm nhưng
trước các cửa hàng đã tập trung rất nhiều người. Tôi đang lo lắng liệu
có lạc mất họ không thì Mỹ Nguyệt và Hạ Thụ bỗng nhiên dừng lại.

Họ dừng trước một cửa hàng thú nhôi bông, quay lưng về phía chúng tôi, dang chọn đồ.

Đúng vào lúc này thì một cô gái trong cửa tiệm vội vã đi ra, không cẩn thận
đụng vào người Mỹ Nguyệt. Mỹ Nguyệt kêu lên một tiếng rồi trừng mắt nhìn cô gái.

Cô gái giật mình trước ánh mắt hung dữ của Mỹ Nguyệt, nhưng cũng không kịp xin lỗi, chỉ đứng vững lại rồi bỏ chạy.

Mỹ Nguyệt mắng theo mấy câu rồi tiếp tục đi, nhưng trên đất rơi một cái gì đó, hình như là từ túi của Mỹ Nguyệt rơi ra. Tôi nhìn