XtGem Forum catalog
Yêu Tinh Cà Rốt

Yêu Tinh Cà Rốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325263

Bình chọn: 7.00/10/526 lượt.

không? Chẳng nhẽ anh
không biết là thức ăn anh làm mặc dù trông rất đẹp mắt nhưng thực ra cho người sao Hỏa ăn họ cũng chết khiếp đi không? Tôi ăn được một chút đã
là nể mặt anh lắm rồi, vậy mà anh còn bắt tôi ăn nhiều như thế.

Trong mắt tôi trào dâng một dòng lệ nóng. Bi phẫn nhìn anh một cái, rồi lại
cúi đầu nhìn một bàn đầy thức ăn, tôi không thể không hít sâu vào một
hơi, cầm đũa lên với tâm trạng quyết tâm hy sinh, bắt đầu vùi đầu vào
cái hoạt động khổ sai này.

Mặc dù gần đây Hạ Thụ không bình thường, nhưng có một chuyện vẫn bình thường, đó là thức ăn của anh làm vẫn khó ăn khủng khiếp!

- Cô ăn từ từ thôi, ăn xong thì để bát trên bàn ấy, mai tôi rửa. Còn nữa, tôi cảnh cáo cô, không được lén đổ đi đâu đấy, ngày mai tôi sẽ kiểm tra xem cô ăn hết chưa! - Hạ Thụ nhìn tôi bằng đôi mắt cảnh cáo, sau đó lại “bắn” ra một tràng những câu uy hiếp, rồi quay đầu đi thẳng về phòng.

Nghe thấy tiếng cửa đóng lại, tôi dừng tay, thở dài một hơi. Tôi quay đầu
lại, nhìn phòng bếp bằng đôi mắt căm phẫn, ánh mắt dừng lại trên chiếc
điện thoại để trên bục đá.

Chiếc điện thoại vẫn y như lúc bị rơi
xuống, không hề thay đổi, chỉ có điều ánh sáng trên màn hình đã tắt.
Nhưng xem ra Hạ Thụ vẫn chưa gọi điện thoại cho Mỹ Nguyệt, thậm chí là
tin nhắn cũng chưa gửi đi.

Tôi lại một lần nữa nhớ tới hành động
kỳ lạ gần đây của Hạ Thụ, hôm nay, sự bất bình thường đó đã lên tới cực
điểm. Mặc dù anh đối xử rất tệ với tôi, nhưng dù sao cũng vẫn là chủ
nhân của tôi mà, tôi không thể không lo lắng cho anh được. Nhưng rốt
cuộc là Hạ Thụ đã xảy ra chuyện gì nhỉ? Anh không chịu mở lòng với tôi
thì tôi cũng chỉ biết lo suông thôi!

Lúc tôi đang buồn bã gắp
thức ăn thì chiếc điện thoại trong phòng bếp đổ chuông. Âm thanh không
lớn, nhưng lại vang đến đúng tai tôi.

Tôi vội vàng bay vào phòng
bếp. Trên màn hình điện thoại hiện lên một số máy không có hình ảnh.
Tưởng là Mỹ Nguyệt gợi tới, nhưng trên đó lại là cái tên “Đồ ngốc”, chắc Hạ Thụ không gọi Mỹ Nguyệt là đồ ngốc đâu. Khi nhìn thấy cái tên này,
trong đầu tôi lập tức xuất hiện gương mặt cười của một người.

Tôi dùng chân ấn nút nghe, áp tai vào ống nghe. Vừa mới thông, bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc.

- Hạ Thụ, tớ là Dương Sinh.

Dương Sinh? Trời ơi, tôi đoán đúng rồi.

Mắt tôi sáng lên, vội vàng lên tiếng:

- Dương Sinh, tớ là Hựu Diệp!

Từ lần trước sau khi bị ngất trước mặt Dương Sinh, tôi chưa gặp lại anh
lần nào, cũng không biết Hạ Thụ đã giải thích với anh như thế nào, tôi
đã muốn liên lạc với anh từ lâu rồi!

- Tiểu Hựu, sao lại là cậu? - Nghe thấy giọng của tôi, Dương Sinh hơi khựng lại, rõ ràng là rất kinh
ngạc, nhưng trong phút chốc lại bình tĩnh ngay.

- Hạ Thụ có đó không?

- Hình như anh ta ngủ rồi, để tớ gọi anh ta đi nghe điện thoại nhé. - Tôi kiên nhẫn nói.

- Chờ một chút! Không ngờ cậu lại nhận điện thoại, tớ đang định tìm cậu
đây. Cậu có biết không phải người nào cũng được làm bạn với yêu tinh
không? Hehe, nhưng hình như Hạ Thụ không muốn cho tớ gặp cậu, không cho
tớ tới tìm cậu, cũng không chịu đưa cậu tới trường.

Dương Sinh
muốn gặp tôi? Nhưng vì sao không bao giờ Hạ Thụ nhắc tới chuyện này nhỉ? Chẳng nhẽ Hạ Thụ sợ Dương Sinh tiết lộ thân phận của tôi, cố ý không
cho chúng tôi tiếp xúc với nhau? Nói như thế thì thực ra Hạ Thụ đang bảo vệ tôi...

- Tiểu Hựu, cậu nghe thấy không? - Dương Sinh thấy tôi không nói gì, lại hỏi thêm một câu.

- Ừm, ừm, nghe thấy rồi. Dương Sinh, cậu định nói gì. - Tôi vội vàng trả lời.

- Bỗng dưng nghe thấy giọng của cậu, tớ không biết nên nói gì nữa. Hi hi, Hạ Thụ nói hết chuyện của cậu cho tớ nghe rồi, yên tâm đi, tớ không nói với ai đâu. Tớ luôn coi Tiểu Hựu là một người bạn tốt, Tiểu Hựu, cậu
cũng coi tớ là bạn chứ? - Giọng nói của Dương Sinh nghe có vẻ rất thận
trọng, hình như sợ tôi sẽ nói ra một đáp án phủ định.

Đúng là một người ngây thơ! Tưởng tượng nét mặt Dương Sinh lúc này, tôi không nhịn được bật cười.

- Đương nhiên rồi, tớ cũng coi Dương Sinh là bạn tốt mà. Cậu là người đầu tiên chịu giúp đỡ tớ mà tớ gặp ở thế giới loài người đấy! Cậu cho tớ
cảm giác nhiệt tình như những người bạn của tớ ở thế giới yêu tinh vậy,
rất thân thiện, tớ thích cậu lắm. - Tôi không hề che giấu suy nghĩ của
mình, nói hết cho anh.

- Thích... thích tớ? - Dương Sinh bỗng dưng lắp bắp.

- Đúng thế, người bạn nào tớ cũng rất thích. Đúng rồi, Dương Sinh, cậu
tìm Hạ Thụ có chuyện gì thế? - Hình như chúng tôi đã đẩy chủ đề đi quá
xa.

- Ai dà, nói tới chuyện này, cậu có thấy gần đây hành động
của Hạ Thụ rất kỳ quái không? - Dương Sinh nghĩ ra cái gì đó, bỗng dưng
hạ thấp giọng nói, thần bí hỏi.

- Có chứ, có chứ, cậu cũng phát hiện ra à? - Tôi dường như tìm được tri kỷ, lập tức trả lời.

- Mọi người đều phát hiện ra. Gần đây thái độ của cậu ấy với Mỹ Nguyệt
tốt hơn trước rất nhiều. Ngày trước cậu ấy không bao giờ để