sẽ nằm thêm chút nữa”.
“Cảm ơn
chồng”.
“Không
có gì”.
Ngày hôm sau vẫn đến, chẳng có gì thay đổi so với ngày
hôm trước. Chỉ có điều hôm nay là ngày buồn đối với chúng tôi. Giống như ngày
này cách đây một năm.
Không
phải chương nào cũng ngập tràn niềm vui. Vẫn có chương buồn. phần lớn những
chương buồn đều dính dáng đến cảnh chia tay. Tôi chưa từng nghe câu chuyện nào
có hội ngộ mà không có chia ly.
Mưa
giăng như sương mù, lặng lẽ trút xuống mặt đất. Bầu trời nhuộm màu sữa trắng.
Bầu trời trông nông choèn, chẳng có chút chiều sâu .
Chúng
tôi đi bộ vào rừng, tay cầm ô. Đã xuất hiện các vũng nước nhỏ. Yuji lần lượt
nhảy qua từng vũng.
Xưởng
rượu ở cửa rừng vẫn phát ra tiếng rên “gừ, gư, ga”. Chúng tôi tiến vào lối mòn
đầy lá rụng ẩm ướt. Trên cao, tán lá sồi và bồ đề thẫm nước mưa vươn ra che
khuất cả bầu trời. Bên lề đường, cây me đất trổ hoa vàng li ti. Ánh nắng rọi
thứ ánh sáng nhờ nhờ, ẩm ướt vào những giọt sương đọng trên đám rễ thông chồi
lên khỏi mặt đất.
Mưa
không rơi được đến chỗ chúng tôi vì vướng lá cây. Tôi cất ô, nắm tay Mio và
Yuji bước đi.
“Em
muốn xem lại hoa ngọc trâm”, Mio nói.
“Sắp
đến nơi rồi. ngay phía trước thôi”.
Nhưng
khi chúng tôi đến nơi thì không thấy hoa ở đó nữa. Chỉ còn những chiếc lá to,
tuyệt đẹp đang đung đưa dưới mưa.
“Hình
như hết mùa rồi”.
“Vâng,
hình như vậy”.
Chúng
tôi đi bộ ra đến tận bìa rừng. Đường hơi dốc. Đi hết dốc cũng là hết cánh rừng.
Mio đi
chậm lại để ngắm Yuji.
“Gì thế
mẹ?”
Thằng
bé hỏi khi nhận ra ánh mắt mẹ đang nhìn mình.
“Mẹ…”
“Dạ?”
Tuy
nhiên, Mio không nói gì thêm nữa.
“Gì ạ?”
Yuji
ngẩng đầu lên nhìn mẹ, nét mặt có vẻ phân vân không biết nên mừng hay lo.
“Mẹ…”
Mãi Mio
mới nói được tiếp.
“Mẹ sắp
phải tạm biệt con rồi”.
Mặt
Yuji biến sắc. Đôi môi khép hờ của thằng bé khẽ rưng rưng. Thằng bé nhìn mẹ một
lúc lâu.
“Sắp là
bao giờ ạ?” Yuji hỏi, mắt vẫn nhìn xuống nền đất ẩm ướt.
Mio lắc
đầu.
“Mẹ
cũng không biết nữa”.
“Mẹ là
người quyết định cơ mà? Mẹ nhớ ra rồi phải không?”
“Mẹ
chưa nhớ ra đâu. Bố kể lại cho mẹ thôi”.
Yuji
làu bàu, mặt vẫn cứ cuối gằm xuống.
“Tại mẹ
bảo bố kể”.
“Thế
hả?”
“Ừ”.
Đến đó
thì cả hai cùng im lặng.
Hai mẹ
con nắm tay nhau, thong thả đi tiếp. Tôi thấy hai mẹ con giống như hai người
đầu tiên, hoặc hai người cuối cùng còn sót lại của thế giới. Không ai thay thế
được hai người. Họ đi bên nhau như thể cùng chung một số phận.
Tôi đi
phía sau, lơ đãng ngắm hai mẹ con. Mio mặc chiếc váy dài màu trắng, bên trên
khoác áo len mỏng màu hoa anh đào. Bộ này giống bộ nàng mặc hôm ấy. Yuji mặc
chiếc quần soóc dài quá đầu gối, trên là áo phông dài tay màu vàng. Dưới cẳng
chân khẳng khiu là đôi ủng cùng màu với màu áo. Trên đôi ủng có hình con chó
lông xù rất giống con Pooh. Đây là đôi ủng Mio mua cho Yuji. Thằng bé đi đôi
ủng này kể cả hôm trời nắng to.
“Mẹ
ơi?”
Cuối
cùng, Yuji cũng lên tiếng. Giọng thằng bé rất giống Mio, tuy âm vực cao hơn
khoảng 3 độ.
“Mẹ ơi,
con xin lỗi”, thằng bé nói.
Mio
đứng lại, cúi người xuống để nhìn thẳng được vào mắt Yuji.
“Sao
con lại xin lỗi?”
Nàng
vén mái tóc đã ướt vì mưa lên để ghé sát vào mặt cậu con trai nhỏ.
“Con
không làm gì xấu cả”.
Yuji
khẽ lắc đầu.
“Con có
làm”.
Yuji
thì thào nhưng lại lên giọng ở cuối câu. Như thể thằng bé đang cố kìm nén thứ
gì đó đang dâng lên trong cổ họng.
“Con
rất ngoan. Đừng nói vậy”.
Mio nhẹ
nhàng đặt tay lên má Yuji. Mũi Yuji ửng đỏ. Thằng bé liên tục chớp mắt.
“Lỗi
tại con mà?” giọng Yuji run run. “Tại con mà mẹ mới chết đúng không?”
Mio
ngẩng lên nhìn tôi.
Tôi vội
lắc đầu, rồi từ từ gật đầu.
Không
phải lỗi tại thằng bé đâu.
Em cũng
biết mà? Suy nghĩ của anh cũng giống như những gì em đã đọc trong cuốn tiểu
thuyết. Yuji hoàn toàn vô tội như bông tuyết chưa chạm tới mặt đất.
Mio gật
đầu.
Vâng,
em biết. Em cũng nghĩ như chồng.
Nàng
nhìn vào mắt Yuji, nói.
“Không
có chuyện ấy đâu”.
Nàng
nghiêm mặt lại, chưa bao giờ nàng làm như vậy.
“Không
phải đâu”.
“Không
đúng. Con biết”.
Yuji
dùng mu bàn tay nhỏ xíu để lau những giọt nước mắt đang tuôn ra xối xả.
“Chính
các bác trong nhà đã kể cho con. Tại sinh ra con mà mẹ phải chết”.
Yuji
ngẩng đầu lên nhìn Mio. Hai má thằng bé đỏ ửng, đầm đìa nước mắt. Nó mở đôi môi
màu đào thành hình chữ O rồi phản bác lại mẹ.
“Thế mà
con chẳng biết gì”.
Thằng
bé chớp chớp mắt.
“Con
không biết. Nếu biết, con đã ngoan hơn”.
Con xin
lỗi.
Yuji
khịt mũi.
“Con
muốn xin lỗi mẹ từ lâu rồi. Mẹ ơi, con xin lỗi”.
Con xin
lỗi.
