pacman, rainbows, and roller s
Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324141

Bình chọn: 8.00/10/414 lượt.

i tàu để mang về cho tôi ba lọ thủy tinh nhỏ.

“Đây là
tinh dầu thảo dược,” nàng nói. “Dầu oải hương, bạch đàn và đàn hương.”

“Dùng
tinh dầu này thế nào?”

“Chồng
chỉ cần ngửi thôi.”

“Chỉ
thế thôi?”

Nàng
gật đầu.

“Đây là
một trong những chất hóa học chồng vẫn hay nói tới. Chúng sẽ vào trong cơ thể
chồng, nhắc chồng phải thật bình tĩnh.”

“Nếu
làm thế vẫn không có tác dụng thì sao?”

“Chuyện
đó thì…” nàng suy nghĩ một chút rồi nói. “Vậy thì chồng hãy hát.”

“Hát?”

“Vâng,
chồng hãy hát bài này”

Một
chú voi con


Chơi
đùa trên mạng nhện


Vui
quá bèn


Gọi
thêm chú nữa đến


“A!”
tôi nói.

“Anh
biết bài đấy. Yuji dạy anh.”

“Yuji?”

“Con
nói chính em đã dạy cho con.”

“Vậy
chắc em đã dạy con nhỉ.”

“Em học
bài đó ở đâu?”

“Em
không nhớ nữa,” nàng nói. “Em chợt nảy ra ý này thôi. Rằng chồng nên hát bài
này nếu thấy đau.”

“Chắc
tại hồi xưa em vẫn thường hát bài này.”

“Vâng,
những lúc cảm thấy đau.”

Mio nhỏ
giọt tinh dầu oải hương vào tờ giấy ăn. Tôi cầm tờ giấy đưa lên mũi ngửi.

“Chồng
thấy thế nào?”

“Ừ,
thơm lắm. Lần đầu tiên anh ngửi mùi này,” tôi nói. “Ừm. Chẳng hiểu sao anh thấy
rất quen.”

“Quen
thế nào?”

“Không
biết nữa, hình như hồi nhỏ…”

“Hồi
nhỏ?”

“À,
đúng rồi.” Tôi đưa tờ giấy lên ngửi lần nữa. “Đúng rồi, hồi nhỏ, mỗi lần thổi
kèn harmonica, anh lại ngửi thấy mùi này.”

“Kèn
harmonica? Kèn đó có mùi này sao?”

“Đó là
cái kèn rất to, làm bằng sắt, loại kèn có hai hàng lỗ, anh được một người anh
họ cho. Mỗi khi chạm môi vào miếng sắt đó là mùi hương này lại xộc thẳng vào
mũi.”

Tuy
không hiểu lắm điều tôi nói nhưng nàng vẫn đưa tiếp cho tôi tờ giấy ăn có nhỏ
tinh dầu đàm hương.

“A, mùi
này anh nhận ra ngay.”

“Vậy
sao?”

“Mùi
quạt giấy của bà.”

“Gì
cơ?”

“Không,
anh không nhầm đâu. Đây là mùi quạt giấy của bà. Mùi này đặc trưng lắm.”

Nàng
nghiêng đầu một lát rồi vỗ tay reo lên.

“Có lẽ
là thế này”

“Thế
nào?”

“Vâng.
Đàn hương nghĩa là gỗ đàn hương.”

“Ừ, thì
sao?”

“Khung
quạt giấy thường được làm bằng gỗ đàn hương.”

“À,
thảo nào.”

Tiếp
theo, Mio nói và đưa cho tôi thử mùi dầu bạch đàn.

“Đây là
mùi dầu Mentholatum rồi. Không thể là mùi khác được.”

Mio đưa
tờ giấy lại gần mũi và gật đầu.

“Đúng
rồi. Em cũng nghĩ thế.”


chồng rất hay bị cảm, nàng nói.

“Chồng
có thể nhỏ một giọt dầu bạch đàn vào nước súc miệng. Hoặc pha loãng với dầu nền
rồi bôi vào cổ họng.”

“Anh
hiểu rồi. Anh sẽ làm thế.”

“Chồng
không được uống thuốc nên phải cẩn thận dễ không bị cảm.”

“Ừ.”

“Bệnh
của chồng cũng làm giảm khả năng miễn dịch của cơ thể đấy.”

“Thế
hả.”

“Vâng.
Vì thế chồng phải cẩn thận gấp đôi người khác. Chồng cũng không được ăn đồ ăn
sẵn mà phải tự nấu.”

“Ừ.”

“Phải
ăn đủ rau nữa. Bắt cả Yuji ăn, dù con không thích.”

“Không
sao đâu. Em cứ để anh.”

Mio
nhìn tôi đăm chiêu. Trong mắt nàng không có hình ảnh của tôi. Ít nhất là không
phải tôi bây giờ. Đó là hình ảnh của tôi trong sáu tháng tới hoặc sau đó nữa.

Nàng
nói.

“Phải
rồi.”

“Phải
rồi?”

“Có lẽ
em nên dặn dò Yuji hơn là dặn dò chồng.”

“Sao
cơ?” tôi nói.

“Nghĩa
là Yuji đáng tin cậy hơn anh?”

“Một
phần nào đó thì đúng là như vậy,” Mio khẽ gật đầu.

“Chồng
chẳng nói thế là gì. Rằng Yuji thừa hưởng một nửa từ em. Em có cảm giác một nửa
đó của con rất chững chạc.”

“Thế
còn phần còn lại?”

À, nàng
nghĩ ngợi.

“À, có
lẽ là phần hiền lành chăng?”

“À, ra
thế.”

Sau đó,
Mio bắt đầu hướng dẫn Yuji cách làm việc nhà. Từ cách cầm dao, chọn thực phẩm
ngon cho tới việc phải giũ quần áo thật phẳng trước khi phơi.

Yuji
như muốn chọc tức tôi khi tỏ ra có tố chất của một người quản gia xuất sắc.

Tôi có
cảm giác mình là cầu thủ bị loại ra khỏi đội hình chính thức. Một lão già ngồi
trên ghế băng nhìn tay lính mới toe đang nhận sự chỉ đạo tận tình của huấn
luyện viên. Lão suýt cắn nát cả đầu khăn bông vì ghen tị.

Cái gì
cũng dành cho tay đó!

Đây là
một điều tôi không ngờ tới. Tôi vẫn bắt thằng bé phụ giúp việc nhà nhưng vì
được học từ một ông thầy hậu đậu nên cu cậu tỏ ra rất vụng về. Ấy thế nhưng,
chỉ cần được một cô giáo xuất sắc chỉ bảo, ngay lập tức nó đã phát huy được hết
tài năng vốn có.

Dù gì
thì thằng bé cũng thừa hưởng một nửa từ Mio. Còn cái kiểu ngơ ngác hỏi “thế
hả?” thì chức chắn là thừa hưởng từ tôi.

Cũng
chẳng sao.

Buổi
tối, trong lúc Yuji xem hoạt hình trên tivi thì tôi luyện chữ.

“Tại
hồi trước em chê nên anh mới luyện đấy.”

“Thế
hả?”

“Em
địn