Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324322

Bình chọn: 7.00/10/432 lượt.

/>
"Ngày
nào cũng ngập tràn hạnh phúc. Đó là hình ảnh hai em hồi ấy. Tôi chẳng có duyên
được như thế nên cũng ghen tị lắm."

"Vì
bọn em cố gắng lắm mới được ở bên nhau."

"À,
chuyện đó tôi cũng có nghe. Lần đi xem pháo hoa phải không? Tôi gặp hai em vào
mùa xuân năm sau đó."

Mio
quay sang nhìn tôi.

"Đúng
đấy em. Sau lần hội ngộ ấy, đến mùa xuân năm sau thì mình cưới. Năm chúng mình
hai mươi hai tuổi. Anh xin được việc làm nên chúng mình chuyển đến thị trấn
này."

"Em
lúc nào cũng lo cho cậu Takkun. Kể cả lúc ngồi nói chuyện ở đây, chốc chốc em
lại quay sang hỏi cậu ấy là có sao không?"

"Em
ạ?"

"Em
đấy Mio à. Vì cậu ấy mới đi làm, sức khoẻ lại không được tốt. Tôi hiểu là dù
phải có gắng nhiều nhưng em rất hạnh phúc."

Mio lại
nhìn tôi, tôi nhún vai.

Không
đến mức đó đâu em.

"Rồi
em có bầu. Em vui mừng báo tin cho tôi biết."

"Yuji
đang ở trong bụng em..."

"Hả?"
Yuji hỏi.

"Ngày
xưa con ở trong bụng mẹ. Nhờ có con mà nhìn bố mẹ trông lúc nào cũng như hai
người hạnh phúc nhất trên thế giới."

"Thế
hả?"

"Ừ."
Mio nói.

"Mẹ
cháu," thầy Nombre nói. "Hồi chưa sinh cháu, mẹ cháu quả quyết cháu
sẽ là con trai nên đã đi mua quần áo bé trai từ rất sớm."

"Đúng
rồi, cho nên Yuji ra đời, mẹ nhẹ cả người. Thế là số quần áo mẹ mua không bị
lãng phí."

Ồ, Yuji
thích thú lắng nghe, sau đó thằng bé nói với Mio.

"Mẹ
ơi, đây là con Pooh."

Con
Pooh nhích lại phía Mio, sủa "~?"

"Giọng
của nó?" Mio nhìn thầy Nombre.

"Trước
khi tôi nhận nuôi, nó đã bị phẫu thuật để không sủa được rồi ."

"~?"

"Nhưng
nó chẳng bận tâm đâu. Cục cưng của tôi đấy."

Nào,
thầy Nombre nói.

"Chúng
ta sắp phải về rồi."

Thầy
Nombre giơ cái túi ni lông cầm trong tay lên.

"Tôi
đang nóng lòng muốn ăn cái này."

"Cá
trích hả thầy?"

"Ừ.
Hôm nay cũng được giảm nửa giá. Vui thế chứ."

Mio
này, thầy Nombre gọi.

"Dạ."

"Hôm
nào gặp lại nhau nhé."

"Vâng."

"Em..."

Nói đến
đây thầy Nombre hơi ngập ngừng. Bàn tay cầm túi ni lông của thầy khẽ run run.

"Em
hơi giống cô em gái tôi. Không thể nói là giống ở điểm nào nhưng cử chỉ của
em..."

Thật
thân thuộc.

"Tôi
nhớ lại hồi xưa. Mỗi lần đi làm về, tôi lại kể chuyện xảy ra trong ngày cho em
tôi."

Thầy
Nombre khẽ gật đầu trước câu nói của mình.

"Thật
không phải khi bắt em phải nói chuyện với một ông già như tôi, nhưng em đến đây
nữa nhé."

"Tất
nhiên em sẽ đến. Hy vọng thầy sẽ kể cho em nhiều chuyện hơn nữa."

Thầy
lại gật đầu trước khi quay lưng bước đi. Con Pooh vội vàng đuổi theo sau.

Chào
nhé.

Yuji
vẫy tay tạm biệt.



Mio dần dần lấp đầy các
khoảng trống mà nàng tạo ra.

Từng
chút một.

Mỗi lần
tỉnh dậy lúc nửa đêm, tôi lại nghe thấy hơi thở đều đều của nàng bên cạnh Yuji.
Tôi đã quen với hơi thở của người vợ chỉ còn là hồn ma, giống như lão ngư đã
quen với tiếng sóng.

Điều
này khiến tôi thấy vui.

Câu
chuyện bắt đầu từ mùa xuân năm mười lăm tuổi đã kéo dài được đến mùa hè năm
chúng mình hai mươi ba tuổi.

Sinh
Yuji xong, ngực em đẫy đà đến khó tin. Bầu ngực ngày xưa e lệ là thế, nay đã
kiêu hãnh ngửa mặt lên trời. Những đường gân màu xanh nhạt tạo thành những hoa
văn tuyệt đẹp như vân lá cây. Sữa của em lúc nào cũng dồi dào như suối nước
dưới chân núi. Mỗi lần bú xong Yuji lại được rửa mặt bằng sữa mẹ. Lúc nào ngực
em căng sữa là lúc Yuji đòi ăn.

"Sắp
đến giờ ăn rồi," em bảo. "Khi nào đói, con sẽ khóc."

Quả
đúng như em nói.

Em và
con lúc nào cũng gần với nhau như một.

Hồi
này, em bắt đầu yếu đi, em cố làm những điều có thể cho Yuji mặc dù bản thân
không còn khoẻ. Yuji vẫn còn là một sinh vật kỳ lạ chưa cứng cáp, vì vậy chúng
mình chăm sóc con rất thận trọng.

Cả hai
cùng tắm cho con, anh bế Yuji, còn em thì dùng miếng gạc để lau cho thằng bé.
Khi em cho con bú, anh có nhiệm vụ vỗ lưng cho con. Khi Yuji quấy khóc không
chịu ngủ, anh đặt con nằm lên bụng mình, em nằm bên cạnh hát ru.

À ơi à
ơi, à ơi ......

Thế là
con sẽ ngủ ngay.

Anh
lúng túng nhìn Yuji nằm trên bụng mình thở khò khè. Anh sẽ phải nằm im một lúc.
Mỗi lần như vậy, anh lại thấy rất thông cảm với con chim cánh cụt Bố.

Cuối
tuần, ba chúng tôi đi vào rừng.

Mio đạp
chiếc xe thường ngày tôi vẫn dùng đi làm. Nàng đạp xe khá thành thạo, dù đã mất
trí nhớ.

Hai mẹ
con Mio và Yuji đi tìm cỏ bốn lá ở bìa rừng. Mỗi lần tôi chạy một vòng về, hai
mẹ con lại khoe tôi thành quả thu được. Bao nhiêu là cỏ bốn lá. Hình như đây là
lãnh địa của cỏ bốn lá thì phải.

Một
lãnh địa hạnh phúc!

Thời
gian lặng lẽ trôi.

Chưa có
dấu hiệu kết thúc mùa mưa.

Ngày
nào chúng tôi cũng gặp thầy Nombre. Mio rất hào hứng nghe thầy