Snack's 1967
Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Em Sẽ Đến Cùng Cơn Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324314

Bình chọn: 10.00/10/431 lượt.

r/>
“Xin
lỗi. Đây không phải lần đầu tiên tôi nắm tay con trai.”

Nghiêm
túc như em chắc không nói câu này đâu nhỉ. Anh cũng có được vài kỉ niệm với em.

Chiếc
váy liền màu đậu đỏ. Mái tóc dài được cặp gọn gàng. Chiếc áo len lông dê. Những
ngón tay trong túi áo.

Và cả
chiếc bịt tai bằng len nữa.

Thật
hết sẩy!

Chỉ
thôi cũng đủ cho anh không gặp khó khăn gì suốt cuộc đời này.

Đời anh
sẽ kết thúc trong nháy mắt nên cũng chẳng cần nhiều kỉ niệm làm gì.

Một
tình yêu duy nhất. Một người yêu duy nhất. Những cây chuyện của ba lần hẹn hò.

Thế là
đủ.

Tham
thì thâm. Câu ngạn ngữ được nhắc đi nhắc lại trong những câu chuyện từ ngày
xưa.

Anh
nghĩ câu nói này rất có ích cho những người buộc phải từ bỏ tham vọng. Nó là
liều thuốc an ủi hữu hiệu nhất.

Những
ngày tiếp theo, về cơ bản là giống những ngày trước đó.

Chỉ một
điều thay đổi là thư em không đến nữa. Anh đã mong thế, vậy mà khi thư của em
không đến thật, cảm giác mong chờ ngày mai của anh giảm hẳn một nửa.

Lý do
ngày mai tuyệt hơn ngày hôm nay là bởi thời gian chờ đợi thư em rút ngắn thêm
được một ngày.

Anh đã
sống trong cảm giác mong mỏi ấy nên không nhận được thư em quả là khó khăn.

Mặc dù
thời gian vẫn cứ trôi.

Ngày
mai lại đến đều đặn như ngày hôm nay. Anh phóng chiếc Scooter đến bệnh viện,
quay về chỗ làm ở cửa hàng tiện dụng và đứng soi mã vạch. Anh đã thành thạo hơn
trong việc tìm được các bệnh viện phù hợp. Bác sĩ không còn lắc đầu nữa, thuốc
bác sĩ cho anh đã giúp anh trở về giống ngày xưa hơn, dù chỉ là tạm thời.

Một năm
trôi qua trong nháy mắt.

Như em
đã thấy.

“Rồi
bọn mình gặp lại nhau.”

“Ừ.”

“Trước
khi gặp lại anh, không biết em sống thế nào? Em có quên anh không?”

Anh
không biết, tôi trả lời.

“Em
không kể cho anh, và anh cũng không muốn hỏi.”

“Như
vậy mà được sao?”

“Chẳng
sao cả. Anh có thể hình dung được em đã khổ tâm thế nào, anh hiểu đây là quyết
định sau khi em đã suy nghĩ kỹ.”

Nhưng
em rất hài lòng, em nói.

“Em có
quyết định như vậy nên em mới có cuộc sống như hôm nay đúng không?”

“Đúng
rồi.”

Với một
cử chỉ thân mật chưa từng có, Mio ngả đầu vào ngực tôi. Một cử chỉ chứa đựng vô
số ngôn từ. Tất nhiên là những ngôn từ về tình yêu.

“Anh kể
tiếp đi.” Mio nói.

Tôi
tiếp tục.

Không
biết tại thuốc anh uống hồi ấy có tác dụng, các buổi tư vấn đem lại hiệu quả,
hay phương pháp trị liệu theo y học phương Đông mà anh áp dụng thử một thời
gian đã thành công và vào mùa hè năm hai mươi tuổi, anh đã gần trở lại như xưa
một cách kì diệu.

Anh
hiểu, đây có thể chỉ là phản ứng tạm thời, không kéo dài. Giống như tù nhân
được ban cho ít thời gian ra ngoài vận động rồi lại phải trở về phòng giam chật
hẹp.

Nếu đúng
là thế thì anh muốn tận dụng khoảng thời gian này để làm những điều có thể, và
anh đã làm một chuyến đi dọc đường bờ biển bằng chiếc Scooter.

Anh đã
rất mãn nguyện với cuộc sống trong vòng bán kính một trăm ki-lô-mét.

Tất
nhiên anh không thể trở lại giống như hồi xưa. Ký ức về thời kỳ khủng hoảng
cũng tạo ra vấn đề rắc rối khác là “Những lo lắng được tiên liệu”. Trong bộ
dạng của kẻ dò dẫm tìm đường, anh từng bước rời khỏi nhà để đến những vùng đất
xa xôi.

Đi được
nửa chặng, anh chuyển lộ trình hướng về nội địa. Anh định sẽ đi vòng theo kiểu
số 8 chứ không đi theo hình chữ O.

Rồi một
ngày, anh được nghe giọng nói của em sau một năm trời không gặp.

Hàng
ngày anh đều gọi điện về nhà. Anh đi trong tình trạng không tốt nên bố mẹ anh
rất lo. Hồi đấy, điện thoại di động chưa phổ biến nên anh gọi về nhà bằng điện
thoại công cộng theo kiểu người nghe trả tiền để thông báo rằng hôm nay anh vẫn
ổn.

Hôm đó,
mẹ anh nghe điện thoại và nói với anh.

Em để
lại lời nhắn.

Em nhắn
có chuyện cần nói nên muốn anh gọi cho em. Theo kiểu người nghe cần trả tiền
(thật đúng tính cách của em). Em sẽ đợi đến khi nào anh gọi. Đây là câu em muốn
nhắn với anh.

Không
được để con gái đợi. Đây không phải là lời nhắn của em, đây là lời của mẹ anh.

Anh đã
hiểu.

Không
biết em có chuyện gì?

Bao
nhiêu ý nghĩ ập đến với anh.

Anh
tưởng tượng ra toàn chuyện không hay xảy đến với em. Anh vốn mắc bệnh lo lắng
thái quá nên anh chẳng nghĩ ra được chuyện gì tốt đẹp. Anh toàn tưởng tượng ra
chuyện xấu, nào là em bị ốm, bị thằng nào đó lừa gạt, giày em đi bị gãy gót.

Nếu em
đi tìm sự an ủi ở người yêu đã chia tay một năm trước trong hoàn cảnh như vậy,
anh sẵn sàng chìa vai ra cho em. Anh muốn an ủi em. Việc em chỉ có thể dựa vào
bờ vai xác xơ này đã nói lên tình trạng khẩn cấp của em, ruột gan anh như có
lửa đốt. Anh dốc cạn số tiền xu trong túi, đặt lên bàn điện thoại.

Anh
thận trọng bấm từng số điện thoại nhà em. Anh không dùng dịch vụ người nghe
trả. Dù sao anh vẫn có