XtGem Forum catalog
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215655

Bình chọn: 9.5.00/10/1565 lượt.

g bước trải qua cùng Tả Á.

Chảy nhiều nước mắt như vậy mới đến được với nhau, nhưng, khi được ở bên nhau sao lại trở thành không yêu nhau nữa rồi?

Cho dù Tả Á yêu Kiều Trạch nhất định sẽ không thể nào không quan tâm đến

chuyện Kiều Trạch quan hệ với Tình Văn như vậy được, nếu như A Long có

quan hệ với người phụ nữ khác như vậy, cô nghĩ mình cũng sẽ không cần

người đàn ông này nữa, cho nên, đối với một Kiều Trạch như vậy, có lẽ Tả Á cũng cảm thấy mình không cần phải cố gắng nữa.

Người Tả Á yêu không nhất định phải là Kiều Trạch.

Tâm trạng Mạch Tử có chút chán nản, nhủ thấm trong lòng, mợ lớn à (Điền Văn Lệ), con cũng không giúp được gì đâu, chuyện tình cảm hãy để cho bọn họ tự giải quyết đi, ai, thật không biết hai người này đã làm gì để mọi

chuyện thành ra thế này.

Một nhóm người, cứ như vậy mà giải tán.

A Long và Mạch Tử lái xe đưa Tả Á về nhà, sau đó trở về nhà Kiều Vân báo

cáo lại tình hình. Không ai biết được, tại nơi để xe của nhà hàng có một chiếc xe đột nhiên phóng nhanh tới, một người đàn ông cao lớn bước

xuống xe, đi tới bụi cỏ, cúi người nhặt thứ gì đó lên, cầm trong tay.

Sau đó liền đi về phía ánh sáng nơi cửa chính của nhà hàng. Kiều Trạch ngồi bên chiếc bàn làm việc có đặt một chiếc ly thủy tinh trừ vẻ

ngoài sáng bóng thì ngoài ra không còn gì nữa, nhưng không ít người phát hiện Kiều Trạch luôn nhìn chằm chằm cái ly thuỷ tinh này đến ngẩn

người, giống như đang thưởng thức một đóa hoa vậy.

Ví dụ như Từ

Bân, Trương Chính, ví dụ như thư ký của Kiều Trạch, cũng phát hiện ra

hành động yêu thích này của Kiều Trạch. Từ Bân cố ý bắt chước Kiều Trạch nhìn chằm chằm vào cái ly đó, hi vọng có thể nhìn ra đoá hoa ẩn chứa

trong đó, đáng tiếc cái ly chỉ là một cái ly rất bình thường, dù cố gắng xem nó coi nó là một đoá hoa thì nó cũng vẫn chỉ là một cái ly mà thôi, cuối cùng sau một hồi trêu đùa giễu cợt Kiều Trạch, bị Kiều Trạch quát

lạnh một tiếng đành rút lui.

Hôm nay Kiều Trạch vừa chủ trì một

hội nghị, trở lại văn phòng, đứng ở phía trước cửa sổ lới lỏng chiếc cà

vạt khiến người ta hít thở không thông ra một chút, xoay người, tầm mắt

lại rơi vào cái ly trên bàn, lại nhìn đến mất hồn, không biết anh đang

nghĩ cái gì, ngay khi anh đang mất hồn thì chuông điên thoại lại đột

nhiên vang lên.

"Buổi tối anh đến nhà em ăn cơm nha, một mình em

ăn không thấy ngon." Bên kia truyền đến giọng nói của Tình Văn, mang

theo mong đợi cùng vui mừng.

Chân mày Kiều Trạch bất giác cau

lại, nói đơn giản một từ “Được" liền cúp điện thoại, trở lại trước bàn

làm việc, ngồi xuống, nhìn cái gì đó trên máy tính, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt thâm trầm, sâu không thấy đáy.

Lúc Kiều Trạch đến nhà

Tình Văn ăn cơm tối thì người giúp việc đã làm xong chuẩn bị xong cả

rồi. Kiều Trạch đến khiến Tình Văn thật sự rất vui mừng, bởi vì giờ đây

Kiều Trạch đã dần dần bước vào cuộc sống của cô.

Sau khi ăn cơm

tối xong, Tình Văn hào hứng lôi Kiều Trạch đi coi hình bọn họ chụp khi ở nước ngoài. Cô xem từng tấm hình một, thỉnh thoảng lại trách Kiều Trạch sao không chị chụp ảnh cùng với cô, chỉ có duy nhất một tấm là nhìn

thấy Kiều Trạch, lúc đó là anh đang ngủ trên máy bay, vẻ mặt mệt mỏi,

nhưng lại chỉ chụp được mỗi gò má của anh.

Nghe Tình Văn nói

xong, Kiều Trạch cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì, chỉ ngồi ở một

bên nghe nhìn, trên mặt không chút cảm xúc, nhưng trong mắt lại có chút

không kiên nhẫn, đưa tay vuốt mi tâm.

"Anh à, anh.......anh đang

suy nghĩ chuyện gì à?" Tình Văn nhận ra Kiều Trạch có chút khác lạ,

khiến cô cảm thấy có chút mất mát, anh và cô ta tuy ở cùng một chỗ nhưng anh vẫn không thực sự để tâm vào.

Kiều Trạch đang muốn nói gì đó thì đột nhiên chuông điện thoại di động lại đúng lúc vang lên, anh đứng dậy đi ra ban công nghe điện thoại, trong mắt Tình Văn hình như có chút lo lắng, sợ một cú điện thoại sẽ khiến Kiều Trạch xoay người bỏ đi mất.

"Cậu à, cậu đang ở đâu vậy?" Kiều Trạch còn chưa kịp mở miệng nói chuyện,

phía bên kia điện thoại di động đã liền truyền đến tiếng của Mạch Tử.

Kiều Trạch giơ tay vuốt mi tâm, giọng nói trong veo mà lạnh nhạt hỏi: "Có chuyện gì, nói ngay đi."

Những lời của Mạch Tử khiến trái tim Kiều Trạch khẽ trùng xuống, bàn tay cầm điện thoại cũng nắm chặt lại, "Nói xong chưa?"

"Xong rồi."

"Ngủ ngon!" Kiều Trạch nói xong liền cúp điện thoại.

"Cứ như vậy sao?" Mạch Tử không nhịn được ở đầu kia điện thoại lầm bầm một câu.

Hôm nay Tả Á và Mạch Tử đi dạo phố, mua sắm rất nhiều thứ, hai người cùng

nhau ăn tối ở nhà Kiều Vân, cô mới trở về, vì quá mẹt mỏi mà nằm vật

xuống, nghỉ ngơi một chút rồi đem những thứ mua được cất vào trong tủ.

Bận rộn một hồi, đến khi xong việc thì toàn thân đã ướt đầy mồ hôi. Tả Á

nhấc cái thùng lên định cất vào trong góc, vừa ngẩng đầu lên đã thấy một bóng người cao lớn đứng ở cửa phòng ngủ, đôi mắt đen nhìn thẳng vào cô, trên mặt mang theo vẻ hốt hoảng như có như không.

Tả Á ngẩn ra,

mãi mới ý thức được Kiều Trạch đã về nhà. Đã lâu rồi anh không về, đột

nhiên hôm nay lại trở về khiến cho cô có cảm giác vừa quen th