XtGem Forum catalog
Yêu Trong Đau Khổ

Yêu Trong Đau Khổ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215504

Bình chọn: 8.5.00/10/1550 lượt.

thân thể Chung Dương

loạng choạng lùi sang một bên mấy bước, Lô Hi nhíu mày nói: "Anh ấy mới

vừa kiểm tra rồi, không có chuyện gì cả, không phải chỉ trúng một viên

đạn thôi sao, đâu dễ bỏ đi như vậy, cho anh ấy chạy 2000m cũng không có

vấn đề gì."

"Em đến đây một mình sao?"Chung Dương nhìn Tả Á một

mình đi đến bệnh viện, không nhịn được nói: "Sao em lại đi một mình,

không có người nào cùng em đến bệnh viện sao?"

Đây mới là giọng

điệu của Chung Dương, bọn họ không còn là người yêu, nhưng vẫn là bạn,

là người thân, tình cảm của bọn họ trải qua nhiều năm như vậy không thể

nói cắt đứt là liền cắt đứt ngay được. Chung Dương vẫn là Chung Dương

của này xưa, vẫn nói chuyện không nghiêm chỉnh, có chút du côn, có chút

hư hỏng, ngàn năm cũng không thay đổi.

Tả Á nhìn ánh mắt lo lắng

của Chung Dương, nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh, lòng vẫn cảm thấy có

chút buồn bã không nói lên lời, nhưng, tất cả đều đã là quá khứ rồi, bây giờ bọn họ chỉ là bạn bè, cô lắc đầu, mỉm cười nói: "Không cần, em tự

gọi xe về được."

Chung Dương cười vô lại nói: "Thế nào, sợ anh có ý đồ bất chính với em à? Đối với anh, em là người có chồng rồi, hiện

tại anh không có chút hứng thú nào đâu."

"Anh ít lắm mồm lại đi, em đi trước đây." Tả Á cười nói xong, nhìn Lô Hi nói: "Hẹn gặp lại."

Tả Á xoay người đi, nhưng Chung Dương cũng chưa rời đi, ánh mắt thâm thúy

bây giờ không có sự nhẹ nhõm, mà chỉ có u buồn, vẫn nhìn theo bóng lưng

mảnh khảnh của Tả Á, ngây người đến mất hồn.

Lô Hi không vui đẩy Chung Dương mấy cái: "Tổng giám đốc Chương, nhìn đủ chưa, mau đi lấy xe đi."

Chung Dương cau mày, nụ cười trên mặt đã biến mất từ lúc nào, anh liền đi về

phía chỗ đậu xe, Lô Hi cũng vội vàng đi theo, hai người lên xe, Lô Hi

ngồi cạnh Chung Dương, lườm anh: “ Sao lại không nói cho cô ta biết, hôm nay chúng ta ly hôn? Bây giờ chỉ cần cô ta đồng ý là hai người lại có

thể ở bên nhau."

"Ít xen vào việc của người khác đi!" Chung Dương khởi động xe, liền xe chuyển bánh, quay đầu lại, anh lái xe ra khỏi

bệnh viện. Kết hôn, ly hôn, ở bên nhau, nếu quả thật đơn giản như thế

thì thật là tốt.

Lô Hi hừ lạnh một tiếng: "Chung Dương, mặc dù

chúng ta không còn là vợ chồng nữa, nhưng vẫn là đối tác, chú ý giọng

điệu của anh đấy."

Chung Dương dừng xe, không vui nhìn Lô Hi, mặt lạnh nói: "Xuống xe!"

Lô Hi lại không hề sợ bộ dáng này của anh, quay đầu, không chịu yếu thế mà nói: "Tại sao tôi phải xuống xe?"

Vẻ mặt Chung Dương tràn đầy tức giận quát: "Nếu không xuống tôi sẽ ném cô xuống đấy, đừng có thách thức tôi."

Lộ Hi nhìn Chung Dương thẹn quá hóa giận, cô biết, năm đó là do chính cô

dùng thủ đoạn hèn hạ buộc Tả Á rời đi, anh đã biết rồi, anh hận cô, là

cô không đúng, nhưng, cô không hối hận, cũng không muốn nhận mình sai,

làm thì cũng đã làm rồi, không còn gì để nói nữa, tất cả mọi chuyện đều

không thể nào quay lại được nữa rồi.

"Chưa từng thấy người đàn

ông nào không có phong độ như anh." Lô Hi mắng xong một câu liền giận dữ xuống xe, ‘rầm’ một tiếng đóng cửa xe lại.

"Tôi cũng chưa từng thấy người phụ nữ nào độc ác như cô." Chung Dương cũng không khách khí mà lái xe rời đi.

Ly hôn, hai người cũng cảm thấy nhẹ nhõm, cô trả tự do cho anh, cũng là

cho chính mình là một con đường sống mới. Trước kia là cô ép buộc anh,

nhưng hôm nay đã chẳng còn ý nghĩ gì nữa? Lô Hi đứng ở đó, suy nghĩ đến

mất hồn.

Trên đường về nhà, lòng Tả Á tràn đầy lo lắng, tất cả

đều vì đứa con trong bụng cô, cô sợ nó mất đi, nhưng, bác sĩ nói, cô

không nên quá căng thẳng, cho nên cô cố gắng không để cho mình suy nghĩ

bậy bạ nữa, tâm trạng cũng được buông lỏng.

Nhấn thang máy lên

lầu, lúc đi tới trước cửa nhà, cô chợt thấy có người đang đứng trườc nhà mình, bóng dáng cao gầy, khuôn mặt xinh đẹp, mỹ lệ trang nhã, cô lẩm

bẩm khẽ gọi: "Tình Văn.... ..." Lúc Tả Á gọi cái tên này lên, không nhịn được lại nghĩ đến ngày hôm đó, Kiều Trạch ôm cô ấy một cách thân mật,

"Cô.......Cô tới đây có chuyện gì sao?"

Tình Văn cười nói: "Để khách ở ngoài nói chuyện hình như không phải phép rồi."

"A, xin lỗi!" Tả Á vội tìm chìa khóa mở cửa, mời Tình Văn vào nhà. Tả Á đi

toilet rửa tay rồi đi ra hỏi Tình Văn: "Cô uống gì? Cà phê hay trà?"

"Không cần đâu!" Tình Văn ngồi trên ghế sofa nhẹ mỉm cười, bởi vì đang bị

thương, cho nên cô ta không thể đứng quá lâu, hay đi quá nhiều được,

phần lớn thời gian vẫn cần người chăm sóc, "Chúng ta nói chuyện một

chút."

Tả Á ngồi xuống một bên sofa, đôi mắt xinh đẹp nhìn Tình

Văn: "Thân thể của cô thế nào rồi? Có thường xuyên đến bệnh viện kiểm

tra không?"

"Tôi cần thời gian để từ từ hồi phục." Tình Văn cười

cười, dáng vẻ không sao cả, dừng một chút rồi nói tiếp: "Tả Á, tôi nhớ

cô đã nói một câu, quay đầu là bờ, nhưng bờ đã đi xa rồi, cho nên cô

nhất định sẽ không về bờ, nhưng tôi lại có chút tò mò, cô đã sớm biết

kết quả ngày hôm nay, tại sao lại lựa chọn quay đầu lại, sự kiên định

lúc trước của cô đâu mất rồi?"

Tả Á cười khổ sở: "Cuộc sống giống như đánh cờ vậy, đánh sai một bước, thì bước kế tiếp cũng sẽ tiếp tục

sai, h