như bức tranh tuyệt mỹ, khắc thật sâu vào tâm trí, vào trái tim cô.
Về đến nhà Tả Á mới mở điện thoại di động lên. Ở trong khu nghĩ dưỡng, tín hiệu không được tốt cho lắm, khi có khi không, cô liền tắt điện thoại
di động đi, với lại cô cũng không muốn bị làm phiền trong khoảng thời
gian nghỉ dưỡng tốt đẹp, an tĩnh như vậy. Điện thoại vừa được mở lên,
tin nhắn liền gửi tới không ngừng, của Chung Tĩnh, Mạch Tử, mà nhiều
nhất là của Chung Dương .
Nội dung tin nhắn cho thấy Chung Dương
đang rất lo lắng, bất an, hầu như tin nhắn nào cũng hỏi cô đang ở đâu,
có xảy ra chuyện gì không, tại sao điện thoại lại tắt máy, anh rất lo
lắng, hi vọng cô mau chóng gọi điện hoặc gửi tin nhắn lại cho anh.
Tả Á liền trả lời tin nhắn của Chung Dương, báo cho anh biết cô không xảy
ra chuyện gì cả, chỉ là đi ra ngoài mấy ngày, điện thoại di động không
có sóng mà thôi.
Ngày thứ hai sau khi trở về, Kiều Trạch lại bắt
đầu bận rộn. Có lẽ là do mấy ngày không đến công ty, nên sau khi nghỉ
phép, anh lại càng bận rộn hơn, rất nhiều ngày không thể về nhà ăn cơm
tối.
Mẹ cùng dượng Kiều nhiều lần gọi điện thoại tới, muốn anh về nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, nhưng Kiều Trạch bao giờ cũng không có
thời gian, chỉ nói để hai ba ngày nữa, hai ba ngày nữa.
Tả Á
trong lúc rảnh rỗi, liền tìm đọc các tin tức tuyển dụng, định tiếp tục
tìm việc làm. Cô tính toán, nhất định phải tìm được một công việc mà
Kiều Trạch không thể phản đối để tránh phiền toái, nhưng tìm tới tìm lui vẫn không tìm được công việc nào thích hợp.
Hôm nay, Chung Dương gọi điện thoại tới, hẹn cô gặp mặt, Tả Á hơi do dự, khéo léo từ chối.
Cô cần phải suy nghĩ thật cẩn thận lại đã.
Sau khi Tả Á cúp điện thoại, cô lẳng lặng ngồi trên ghế sofa, rơi vào trầm tư.
Chung Dương không phải là cô công chúa bị chôn trong truyền thuyết về hoa
hướng dương kia. Sự do dự của cô, sẽ chỉ làm cả ba người đau khổ.
Cô nên tiếp tục sống cuộc sống như bây giờ, với cuộc hôn nhân hiện tại,
hay nên bỏ mặc tất cả theo đuổi tình yêu của mình và Chung Dương?
Cô không thể tiếp tục do dự thế này nữa, cần phải đưa ra lựa chọn, lựa chọn ly hôn, hoặc là cắt đứt với Chung Dương.
Nếu như ly hôn, Kiều Trạch nhất định sẽ không buông tay, anh nhất định sẽ
làm loạn tòa án, mẹ cùng ba bên kia nhất định cũng sẽ biết được, khiến
cho hai người, và cả ông nội nữa phải lo lắng, khổ sở, cũng nhất định sẽ khiến Kiều Trạch tổn thương sâu sắc, cô chưa bao giờ dám nghĩ tới cảnh
Kiều Trạch làm loạn trên tòa án sẽ khủng khiếp như thế nào.
Cô
không hề có dũng khí vì Chung Dương mà bỏ mặc tất cả. Là do cô yêu chưa
đủ sâu đậm, chưa toàn tâm toàn ý? Hay là vì cô yêu quá ích kỷ?
Cô, rốt cuộc đang do dự chuyện gì chứ?
Trong lúc Tả Á đang buồn phiền, chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên. Tả Á sợ hết hồn, suýt chút nữa nhảy dựng lên, tim đập dữ dội, vội vàng nghe
điện thoại.
“A lô? Cháu là Tả Á?” Một giọng nói trung tuổi vang lên ở đầu điện thoại bên kia.
Tả Á nghe giọng nói ấy rất quen, ngập ngừng hỏi: “Dạ phải. Bác là….?”
“Bác là mẹ Chung Dương, hẹn thời gian địa điểm, chúng ta gặp mặt thôi.”
“Dạ?”
“Nhà hàng Nghênh Trạch, bác sẽ đợi cháu ở đó, hi vọng cháu có thể nhanh chóng tới đây. Trước mắt thế đã, gặp nhau rồi nói tiếp.”
Nói xong không đợi Tả Á trả lời, mẹ Chung Dương liền cúp điện thoại. Tả Á
nhìn màn hình, kinh ngạc đến ngẩn người, mẹ Chung Dương tìm cô sao?
Nhà hàng Nghênh Trạch.
Lúc Tả Á đi vào, mẹ Chung Dương đã đến rồi. Cô nói thật xin lỗi nói, cô đã tới chậm. Mẹ Chung Dương khách khí mời cô ngồi xuống, rất hòa nhã hỏi
thăm một chút về tình hình cuộc sống của cô, cuối cùng đi vào vấn đề
chính.
“Tiểu Á, bác biết cháu là một đứa bé hiểu chuyện. Tất cả
đều do thằng bé Chung Dương nhà bác không hiểu chuyện thôi, mới từ nước
ngoài trở về đã lại đi quấy rầy cuộc sống vợ chồng cháu. Thật là thằng
nhóc hư đốn. Hi vọng nó không làm gì ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng của các cháu.”
Tả Á cắn môi không nói gì.
Mẹ Chung Dương liếc nhìn sắc mặt của Tả Á, cười cười nói: “Cháu cũng biết đấy, hơn một năm
trước, Chung Dương và Lô Hi đính hôn , vốn là sắp kết hôn, lại không
biết vì sao, thằng nhóc Chung Dương lại đột nhiên nói hủy hôn. Cháu nói
xem, tại sao nó lại không hiểu chuyện như vậy được chứ. Ngay cả con của
nó Lô Hi cũng đã có rồi, đám cưới này, sao có thể nói hủy là hủy được?”
Lô Hi đã có con của anh? Trái tim Tả Á như bị đánh thật mạnh, đau đến mức
một chút hơi sức để cô kêu lên cũng không có. Trong đầu chỉ có câu nói
kia của mẹ Chung Dương: Lô Hi đã có con của anh?
“Con bé Lô Hi là một cô gái tốt. Mặc dù sống ở nước ngoài, nhưng vẫn trong sáng, không
nhiễm thói xấu nào cả, cũng không giao du với bạn trai nào khác, chỉ có
một người đàn ông là Chung Dương mà thôi. Hơn nữa hoàn cảnh gia đình
cũng rất khá, trình độ học vấn được, dáng vẻ lại xinh đẹp, người trong
gia đình đều rất ưng ý với cuộc hôn nhân này.
Nhưng Chung Dương
lại.....Bác biết, nó vẫn chưa thể quên được cháu. Nhưng mà, cháu đã kết
hôn rồi, cháu đã có gia đình của mình, bác.....bác hi vọng cháu.....có