XtGem Forum catalog
Yêu Tinh Tình Yêu

Yêu Tinh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325402

Bình chọn: 7.5.00/10/540 lượt.

ã

không thừa nhận chuyện thích em".

Lang Trung từ từ

nới lỏng cà vạt, cúi đầu nói: "Cô ấy không chịu được việc anh thích em,

tuy nhiên ngay từ đầu, cô ấy là người biết rõ chuyện này hơn ai hết".

Khi chưa đạt được,

người ta luôn nói với bản thân mình rằng, chỉ cần mình có được thì bất kể cái

gì cũng không quan tâm, không tính toán, làm gì cũng vì anh ấy, không cần bất

kỳ sự đáp trả nào. Đợi đến khi có được rồi, người ta lại không ngừng chất vấn

bản thân, chất vấn đối phương: "Vì sao? Vì sao ngay từ đầu anh không yêu

em? Em có chỗ nào không tốt? Có chỗ nào không bằng cô ta?" Người ta sẽ

nghĩ là mình đã cho đi quá nhiều, và cảm thấy quá tủi thân.

Vương Âu đúng là

như thế.

Trong mấy năm Lang

Trung phải đau lòng vì tôi, Vương Âu vốn yêu Lang Trung lại càng thêm cảm động

về mối tình si đó, cô ấy không ngừng tự hỏi mình: "Một người đàn ông tốt

như vậy, còn đi tìm ở đâu nữa?” Đến khi mối tình của Lang Trung đối với tôi

thành mối tình chết, rồi anh cưới cô ấy, Vương Âu lúc nào cũng nhắc đến tôi:

"Nếu là Quách Doanh, anh sẽ có như này, như này... không?" Mối tình si

của Lang Trung ngày xưa mà cô ấy đã từng cảm động thì nay đã trở thành tội

chứng để cô ấy giày vò Lang Trung, giày vò bản thân mình. Thật khổ sở không

chịu nổi.

Mấy tháng đầu sau

khi kết hôn, Vương Âu quẩn quanh Lang Trung đòi ly hôn, Lang Trung không đồng ý

thì cô ấy lại khóc lóc, mắng nhiếc anh: "Vì sao anh muốn biến tôi thành

vật thay thế cho Quách Doanh, tôi không muốn làm cái bóng của người khác".

Sau này Lang Trung đồng ý, cô ấy lại càng khóc lóc, mắng nhiếc hơn: "Cuối

cùng cũng đúng như mong ước của anh, có thể bỏ tôi để chạy đi tìm Quách Doanh

rồi, đúng không?” Lang Trung thương cô ấy, cũng thích cô ấy, sau này thì chịu

để cô ấy quấy rầy như thế, mà chẳng có phản ứng gì, chỉ luôn khuyên nhủ cô ấy,

bầu bạn với cô ấy.

Lang Trung thương

cảm nói: "Quách Doanh, anh thích em, nhưng anh đã cưới cô ấy, cô ấy là vợ

anh, anh đã muốn sống suốt đời với cô ấy, những ngày đó, anh luôn nói quá lên

rằng em có chỗ này không tốt, chỗ kia không hợp, chỉ khi anh liên mồm chế giễu

em, móc máy em, thì cô ấy mới có thể bình tâm hơn một chút".

Lang Trung nói:

"Với em, anh rất áy náy, nên mới có cuộc điện thoại nhẹ nhàng vào tháng tư

vừa rồi".

Đến khi Vương Âu có

bầu.

Lang Trung cười khổ

sở nói: "Thực sự, biết cô ấy có bầu, anh đã rất vui, niềm vui làm anh sợ

hãi đến chóng mặt, anh đã cho rằng bọn anh phải bắt đầu lại từ đầu, có đứa bé

này, bọn anh sẽ quên hết mọi chuyện không vui, chỉ còn biết tận hưởng cuộc

sống, tận hưởng từng tí một những ngọt ngào và đẹp đẽ mà cuộc sống mang

lại".

Lang Trung nói:

"Người phụ nữ mang thai, tâm tư tình cảm thay đổi rất nhanh, cô ấy muốn

anh phải chửi mắng em càng nhiều hơn, việc này anh chịu được. Anh đã nói rồi,

anh thích em, nhưng cô ấy mới là vợ anh, để cô ấy vui, anh không từ việc gì, dù

làm hại đến bất kỳ ai... nhưng càng như thế, cô ấy lại càng cảm thấy tủi thân,

cô ấy không ngừng hỏi anh rằng: "Quách Doanh không tốt như vậy, vì sao lúc

đầu anh thích cô ta mà không thích em?” Rồi như cái vòng luẩn quẩn ấy, anh

không nói em không tốt nữa thì cô ấy lại nói anh vẫn nhớ tình cũ, anh nói em

không tốt, thì cô ấy lại thấy ấm ức".

Lang Trung nói:

"Anh thực sự rất tuyệt vọng. Anh không biết đến bao giờ những ngày này mới

chấm dứt, anh khổ sở vô cùng".

Lang Trung nói:

"Cho dù là như thế này, anh cũng chưa bao giờ có ý nghĩ ly hôn, mỗi lần

đòi ly hôn, đều là do cô ấy đưa ra, cô ấy tìm luật sư, cô ấy ký tên... Em biết

không, cô ấy đã mấy lần đến cơ quan anh làm ầm ĩ, chuyện ly hôn của bọn anh giờ

đã thành chuyện cười cho anh em trong công ty mỗi dịp lâu lâu gặp nhau".

Lang Trung cười

buồn nói: "Anh chấp nhận, anh chịu được hết, cái gì anh cũng chịu được,

anh cứ nghĩ đến bao nhiêu năm cô ấy yêu anh, nghĩ đến đứa con trong bụng cô ấy,

thì cái gì anh cũng đều chịu được hết".

Nhưng

Tháng trước, Vương

Âu không nói gì với Lang Trung đi phá thai, xong việc mới gọi điện cho Lang

Trung, mắng nhiếc rằng: "Vì sao tôi phải sinh con cho anh? Vì sao tôi phải

hao phí tuổi thanh xuân và sắc đẹp của mình, sinh con cho một người đàn ông vốn

không hề yêu tôi?”

Tất cả đã không thể

cứu vãn được nữa.

Lang Trung cười

buồn: "Cô ấy biết đã làm tổn thương anh, vết thương rất lớn, gây cho anh

đau đớn, cô ấy hài lòng, thấy rằng những ấm ức trong những năm qua, những khổ

đau cô ấy phải chịu đựng đều được xóa đi, cuộc sống có thể bắt đầu trở lại.

Nhưng con tim anh đã đau khổ đến cùng cực, tính ích kỷ của cô ấy, không biết gì

đến hậu quả của cô ấy, thực sự đã làm anh vô cùng đau đớn. Lần ly hôn này là do

anh đề nghị, cô ấy không đồng ý, nhưng anh thì chẳng còn cách nào khác, anh

không thể chung sống với một người phụ nữ lấy cuộc sống chính đứa con ruột thịt

của mình đặt lên bàn tính".

Như thế, cuối cùng

họ cũng đã ly hôn.

Nhiễm Địch và tôi

trầm tư một lúc.

Lang Trung cười

cười nói: "đã qua rồi, nói chuyện hai người đi".

Nhiễm Địch và tôi

vẫn lặng lẽ, chẳng ai nói gì.

Lang Trung nó