Yêu Tinh Tình Yêu

Yêu Tinh Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326071

Bình chọn: 8.5.00/10/607 lượt.

máy nhỏ gây ô nhiễm, Miến có độc, còn

cả bài Buôn lậu rác Phương Tây lần trước nữa”.

Tuyên Nhụy tỏ ra rất hứng thú, hỏi: “Sao anh ta lại nghĩ ra được để mà chú

ý đến nhà trọ và lao động tỉnh ngoài nhỉ? Do Tổng biên tập của các anh bố trí à?”

Thang Ninh vui mừng vì cuối cùng Tuyên Nhụy đã chủ động nói chuyện, cười ha

ha: “Không phải, không phải, đều là những đầu mối do anh ấy tự tìm ra, từ khi

anh ấy đến, Tổng Biên tập của bọn anh vừa mừng vừa lo”.

Tuyên Nhụy hỏi: “Vui mừng thì tôi biết, còn lo thì lo gì?”

Thang Ninh nói: “Đây là lần thứ ba anh ấy bị đánh trong vòng nẳm năm nay,

Tổng Biên tập nói đùa, e rằng cứ thế nào sẽ không có công ty bảo hiểm nào dám

bán bảo hiểu cho anh ấy nữa”.

Tuyên Nhụy nói: “Vậy à”.

Thang Ninh nói: “Ngày thường anh ấy ít lời, nhưng viết bản thảo rất nhanh,

ngòi bút vô cùng sắc bén”.

Tôi lại rất phản cảm với người này, nói: “Lấy lòng mọi người, mua danh

thôi”.

Thang Ninh bình thường vẫn hùa theo, lúc này hơi nổi cáu, nhìn tôi: “Quách

Doanh, cô nói lời phải có trách nhiệm, nếu anh ấy liền cả mạng sống thế

này mà cũng coi là mua danh, vậy thì tôi đề nghị tặng cho anh ấy giải

thưởng mua danh lớn”. Nói xong, đứng dậy đi ra.

Tuyên Nhụy cười tít mắt nhìn Tôn Hạo từ từ đẩy xe lăn đi xuống trong tiếng vỗ tay, nói: “Rất hay”.

Tối hôm đó Thang Ninh gọi điện hẹn chúng tôi đi đánh tennis, Tuyên

Nhụy lấy cớ sức khỏe không tốt để từ chối không đi. Tôi hỏi Tuyên Nhụy:

“Thời gian trước chẳng phải là phối hợp rất tốt rồi ư? Coi như là không

định yêu anh ta, bạn bè qua lại một chút thì có hề gì”.

Tuyên Nhụy cẩn thận sơn móng tay: “Đã không thể cho thì sao lại phải để anh ta hy vọng?”

Tôi nói: “Vậy anh ta có chỗ nào không tốt?”

Tuyên Nhụy nói: “Không phải có chỗ nào không tốt mà là bọn tớ không

hợp. Không thể vì anh ta không có điểm nào không tốt mà tớ phải thế này

thế nọ với anh ta. Hơn nữa, bố anh ta là cục trưởng Liêu, tớ chỉ muốn

mượn oai bóng vía của người khác chứ không mượn ảnh hưởng thật sự, tớ

không thể làm trái nguyên tắc của mình”.

Tôi nói: “Cậu đừng có mà hơi tí là nhắc đến nguyên tắc của cậu, mình

cảm thấy cậu làm yêu tinh giống như chẳng có nguyên tắc cố định gì”.

Tuyên Nhụy nó: “Quách Doanh, quả là cậu còn lâu mới đến ngày làm yêu

tinh, từ trước đến nay, yêu tinh luôn có nguyên tắc cố định, chẳng qua

là khi cậu không đụng chạm đến nó thì không cần phải nhắc đến mà thôi”.

Tuyên Nhụy nói đúng, yêu tinh chân chính không phải là những đứa con

gái phong trần cố ý khoe sắc đẹp đó, yêu tinh chân chính đều là những

người ưu tú, điều có nguyên tắc bất di bất dịch của mình.

Đối với Tuyên Nhụy mà nói, lý tưởng của yêu tinh chính là tạo ra một

hồi ức suốt đời khó quên hoặc là romantic hoặc là mê loạn điên cuồng cho mỗi người đàn ông mình yêu thích, đạo đức của yêu tinh chính là không

miễn cưỡng người khác cũng không miễn cưỡng bản thân, không tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào đã từng thuộc về một thục nữ, một yêu tinh

hoặc một tiên nữ, nguyên tắc của yêu tính chính là không vì bất cứ một

người đàn ông nào mà thay đổi nguyên tắc của mình.

“Thứ gì cũng có đồ giả”, Tuyên Nhụy đã từng nhận xét một cách dửng

dưng: “Yêu tinh cũng vậy. Rất nhiều người đàn ông cho rằng mình có thể

chinh phục được một yêu tinh, thường vì thế mà lấy làm sung sướng, nhưng đáng tiếc là phần lớn yêu tinh bị chinh phục là hàng rởm, đừng nói là

yêu tinh, ngay cả nhân tình cũng không được”.

“Tuy vậy”, Tuyên Nhụy lại cười hì hì, “Những cô gái ngụy trang thành

thiên sứ càng nhiều hơn, vì tiêu chuẩn của thiên sứ khá giản đơn, mà

ngụy trang thành thiên sứ, lại dễ hơn ngụy trang thành yêu tinh”.

Về điểm này, chúng tôi lại không thông cảm với bọn đàn ông tự cho

mình là đúng. Vốn dĩ trong cuộc chiến hoa hồng của tình yêu hoặc là tình dục,cô hính là ẩn giấu lờ mờ trong tình cảm dịu dàng, tự bọn họ không

phát giác ra, bị bắn một mũi tên kín đáo, thứ này không thuộc về tai nạn tự nhiên mà chỉ có thể trách bọn họ không cẩn thận, nhãn lực không đủ,

hết thuốc chữa thôi.

Một lúc sau, Thang Ninh đến gõ cửa, tôi mở ra, trong tay anh ta xách một túi mận và một túi mơ.

Đối với những viên đạn bọc đường, Tuyên Nhụy luôn ăn mất phần đường

còn viên đạn thì vứt bỏ, vậy nên không từ chối những thứ quả cô ta vốn

không ghét do một người đàn ông bản thân cô ta cũng không ghét mang tới.

Tôi kiếm cớ nói muốn tìm Khả Tuệ, đi khỏi đó.

Tuyên Nhụy tựa nghiêng người vào gối, không nói gì, mắt cũng không nhìn Thang Ninh.

Sợ rằng Tuyên Nhụy sẽ hoàn toàn đánh bài ngửa với anh ta, tôi nghĩ.

Sau một hồi thương tiếc, vì Thang Ninh cũng vì Tuyên Nhụy, tôi thậm chí

bắt đầu hối hận đã nói cho Tuyên Nhụy về thân thể của Thang Ninh, nếu

không phải là thế này, nói không chừng Thang Ninh vẫn còn thực sự là có

cơ hội.

Tôi không hiểu vì sao Tuyên Nhụy lại kháng cự lại người có gia thế tốt như vậy, đó là một sự kháng cự từ trong đáy lòng.

Khả Tuệ thích nước. Quả nhiên tôi vừa ra khỏi cửa là thấy nó ngồi đờ ra bên bờ hồ chênh chếch tòa nàh chính.

Tôi và nó chưa nói được vài câu thì bỗng nhiên nghe thấy trên t


Polly po-cket