Mã Tiểu Dung cầm lấy, trên hình là một cô
gái tóc dài trong vòng tay của một người đàn ông anh tuấn, mỉm cười ngọt ngào, cô nhận ra được, là mẹ, trong lòng dường như đã mơ hồ cảm giác
được, đây có phải là người đàn ông đã phụ tình?
“Tôi nghĩ cô cũng đã đoán ra được, không
sai, người đàn ông này chính là cha cô, những lời khác tôi cũng không
muốn nói nhiều, cả nhà ông Trình cha cô năm đó di cư sang Mỹ, nhưng thật không may, năm ngoái khi ông ấy cùng vợ và con trai lái xe đi du lịch
đã gặp tai nạn, đáng tiếc nhất chính là cấp cứu vô hiệu, tất cả đều đã
qua đời, Trình lão gia và phu nhân cực kỳ đau khổ, mất hết hy vọng, nghĩ tới cô cho nên ủy thác cho tôi tới tìm cô.” Người đàn ông cố gắng giải
thích ngắn gọn.
“Hừ.” Mã Tiểu Dung hừ lạnh một tiếng, thì
ra là như vậy, nghe ông ta chết vì tai nạn giao thông cô không hề có
chút thương hại, chỉ có hả giận, đây có phải là báo ứng cho việc lúc
trước ông ta đã vứt bỏ mẹ hay không? Giọng điệu lạnh như băng: “Bây giờ
nghĩ đến việc muốn tìm tôi sao? Đáng tiếc là cả đời này tôi cũng không
muốn nhìn nhận bọn họ, ông nói cho bọn họ biết là tôi sống một mình rất
tốt, không muốn bị quấy rầy, bảo bọn họ hãy quên đi.”
“Cô Mã, cô hãy suy nghĩ cho kỹ, cô có biết Trình gia có rất nhiều gia sản không? Nếu cô nhìn nhận bọn họ, cô có
thể danh chính ngôn thuận kế thừa tất cả, chớp mắt một cái liền trở
thành người giàu có.” Người đàn ông khuyên cô nên thận trọng suy nghĩ.
“Tiền đúng không? Tôi quả thật rất thiếu,
cho dù tiền của bọn họ có nhiều hơn nữa, tôi cũng không quan tâm.” Mã
Tiểu Dung vụt đứng lên, “Tôi nghĩ giữa chúng ta không có gì cần phải nói tiếp, bởi vì tôi không muốn gặp bọn họ, cũng sẽ không tha thứ cho bọn
họ.”
Nói xong cô liền bước ra ngoài, tuy rằng
cô nói rất tuyệt tình nhưng trong lòng vẫn gợn sóng, ánh mắt hàm chứa
lệ, bây giờ muốn dùng tiền để bù đắp cho cô sao? Cô không cho bọn họ cơ
hội làm chuyện này.
Vài ngày sau, trên đường cô đi làm về, nhìn thấy một bà lão té ngã trên đường, bên cạnh là một ông lão đang gắng sức đỡ bà dậy.
“Bà ơi, bà bị sao vậy? Có đau lắm không?” Mã Tiểu Dung bước qua, đỡ bà đứng dậy.
“Cám ơn cô, cô bé, cô đúng là một cô gái tốt.” Ông bà lão nhìn cô một cách yêu thương trìu mến.
“Bà có sao không? Có cần đi bệnh viện không?” Cô quan tâm hỏi.
Hai người lắc đầu, nước mắt giọt ngắn giọt dài, nói: “Chúng tôi làm gì có tiền đi bệnh viện. Chúng tôi có một đứa
con trai, nó thật bất hiếu, đem nhà cửa bán hết, còn đuổi chúng tôi ra
đường, bây giờ chúng tôi không có nhà để về, phải sống nhờ vào tiền
lương hưu hàng tháng.”
“Sao có thể có loại người như vậy?” Mã Tiểu Dung tức giận, “Con sẽ cùng với ông bà đi đến sở cảnh sát tố cáo anh ta.”
“Vô dụng thôi, chúng tôi mới từ sở cảnh
sát ra, tên súc sinh kia đã mang tiền cao chạy xa bay rồi, đáng thương
cho chúng tôi vất vả cả đời, đến cuối cùng lại không có nhà để về.” Hai
ông bà lão đau lòng than thở.
“Vậy ông bà phải sống sao bây giờ? Hay là con đưa ông bà đến viện dưỡng lão?” Mã Tiểu Dung đề nghị.
“Cô bé, vừa nhìn đã biết cô là người tốt,
hay là cô thu nhận và giúp đỡ chúng tôi đi, chúng tôi không muốn đến
viện dưỡng lão, chúng tôi vẫn còn một ít tiền lương hưu, không cần xài
tiền của cô mà còn có thể chăm sóc cô.” Bà lão đột nhiên kéo tay cô đưa
ra thỉnh cầu.
“Cái gì? Thu nhận và giúp đỡ hai người?”
Mã Tiểu Dung kinh ngạc, không nghĩ bà sẽ đưa ra thỉnh cầu như thế, thật
khiến cô khó xử.
“Cô bé, xin cô thương xót, chi bằng như
vầy, trước hết cô cho chúng tôi ở tạm vài ngày, chờ sau khi ổn định,
chúng tôi sẽ tìm một ngôi nhà rẻ tiền rồi dọn ra ngoài ở, cô cho chúng
tôi ở nhờ vài hôm được không?” Ông lão cũng khẩn xin cô.
“Chuyện này…” Mã Tiểu Dung vẫn rất do dự,
nhìn thấy mái tóc bạc phơ của bọn họ, cùng với ánh mắt cầu xin giúp đỡ,
cô lại nhớ về mẹ, lại nhớ về khoảng thời gian mình gặp khó khăn gian
khổ, cô rất hy vọng có ai đó có thể giúp đỡ mình, trái tim mềm nhũn, đầu óc nóng ran, cô bật lên lời đồng ý, “Được, vậy chúng ta về nhà thôi.”
Ánh mắt hai ông bà lão lập tức lộ ra vui mừng, nhưng đã nhanh chóng che dấu đi.
Vừa về đến nhà, Mã Tiểu Dung sắp xếp chỗ ngồi cho bọn họ xong liền chạy xuống nhà bếp tất bật nấu mì cho bọn họ ăn.
Nhìn tô mì bình thường trước mặt, họ vừa ăn nước mắt vừa rơi. “Ngon lắm, thật sự rất ngon.”
“Vậy ăn nhiều một chút.” Mã Tiểu Dung chỉ cho là bọn họ cảm động.
“Ông, bà, con đã thu dọn phòng xong, hai
người đi nghỉ ngơi trước đi.” Mã Tiểu Dung nói, mấy ngày tiếp theo cô sẽ cố gắng đi tìm nhà, thu xếp ổn thỏa cho bọn họ.
“Cô bé, cô tên là gì? Sau này cứ gọi chúng tôi là ông nội, bà nội được không?” Bà lão kéo tay cô, nói.
“Được, bà nội, con tên là Tiểu Dung, sau
này hai người cứ gọi con là Tiểu Dung được rồi.” Cô cười nói, thật ra
trong nhà có đông người cũng rất náo nhiệt.
“Tiểu Dung, Tiểu Dung.” Bà nội kêu.
“Ông nội, bà nội, đi nghỉ ngơi đi.” Mã Tiểu Dung cười, đột nhiên cảm thấy buồn nôn.
“Con sao vậy?” Bà nội khẩn trương hỏi.
“Con không sao đâu bà nội, con đang mang
thai.” Mã Tiểu Dung không muốn gạt bà,
