tức giận vừa nói tiếp: “Như vậy cũng
hay, tốt nhất là Tiểu Dung sinh ra một đứa con trai, sau đó cho bọn họ
biết, để bọn họ tức chết.”
“Trên thế gian này, không phải cứ hai
người yêu nhau là có thể ở cùng một chỗ, hơn nữa, Tiểu Dung nhất định
không bằng lòng lấy đứa bé ra làm công cụ, cho nên, chúng ta vẫn nên lo
cho tốt chuyện của mình thì hơn, chuyện của bọn họ cứ để bọn họ tự mình
giải quyết, chúng ta bắt đầu chuẩn bị hôn lễ đi là vừa.” Tư Đồ Thác nói, cũng đã qua hai tháng rồi.
“Ừm, phải chuẩn bị hôn lễ thôi.” Âu Dương
Điệp gật đầu, đúng vậy, hạnh phúc của mỗi người đều không giống nhau,
Tiểu Dung có lẽ có hạnh phúc của Tiểu Dung.
Vì muốn quên đi đau khổ, mỗi ngày Vi Thừa
An đều cật lực làm việc, sau đó về nhà, lại tiếp tục làm việc, giống như máy móc liên tục vận chuyển.
“Con trai, nghỉ ngơi một chút được không?” Bà Vi đau lòng.
“Thừa An, con có nhớ khi con còn nhỏ vẫn
thường chơi chung với con gái của Lý gia không? Con bé đã trở về, tuần
này muốn tới nhà chúng ta, con có rảnh không? Dành chút thời gian đi với con bé.” Ông Vi nói.
“Con không rảnh, công ty đang thực hiện kế hoạch quan trọng.” Ngay câu đầu tiên anh đã phũ phàng rũ sạch, không
phải lần này lại muốn mai mối cho mình sao? Đã giới thiệu mấy lần rồi,
ông đúng thật là làm không biết mệt, chỉ tiếc là mình không có hứng thú.
Bà Vi vội vàng liếc nhìn ông Vi một cái, ý bảo ông là đừng dồn ép con trai quá mức, suy cho cùng cũng nên để cho
con có thời gian lãng quên tất cả.
Mã Tiểu Dung lúc nào cũng cố gắng giả bộ tươi cười, cùng Tiểu Điệp đi mua sắm đồ cưới.
“Đừng làm nữa, cậu nghỉ ngơi chút đi, sẽ
có người làm những chuyện này.” Âu Dương Điệp không thể chịu đựng được
khi nhìn thấy cô luôn tìm chuyện gì đó để làm, là vì muốn quên Thừa An
sao?
“Mình không sao.” Cô cố nặn ra nụ cười.
“Đừng cười còn khó coi hơn cả khóc, cậu
xem cậu gầy quá rồi nè, cứ coi như cậu không vì bản thân thì cũng phải
vì đứa bé chứ.” Âu Dương Điệp đau lòng nhìn cô.
“Mình bây giờ không phải là rất tốt sao?” Mã Tiểu Dung đưa cái vòng cho cô xem.
“Cậu đừng như vậy, mình biết trong lòng
cậu rất đau đớn, khổ sở, muốn khóc cứ thoải mái mà khóc, ở trước mặt
mình không cần phải giả vờ.” Âu Dương Điệp lập tức ôm lấy cô, không biết mình có thể giúp được gì cho cô?
“Tiểu Điệp.” Mã Tiểu Dung ôm lấy cô, khóc thật to, khóc cho vơi đi phẫn nộ của mình, uất ức của mình, tiếc nuối của mình.
Âu Dương Điệp không nói một lời, chỉ yên lặng ngồi cạnh cô.
Một hồi lâu sau, cô mới từ khóc thật to,
giảm lại còn nức nở, cuối cùng là nín khóc mà cười nói: “Cám ơn, sau khi khóc mình thấy tốt hơn rất nhiều.”
“Nhưng mình thì không tốt gì hết, trên vai mình toàn là nước mũi của cậu.” Âu Dương Điệp giả vờ ghê tởm.
“Vậy cậu cởi quần áo ra hết đi, mình thích nhìn thấy cậu không mặc gì cả.” Mã Tiểu Dung cười.
“Cái gì?” Âu Dương Điệp trừng to mắt,
“Chẳng lẽ cậu cũng thấy có hứng thú với mình, cậu đồng tính luyến ái hả? Chỉ tiếc là mình thì không.”
“Cậu đừng có nằm mơ, ai thích cậu chứ?” Mã Tiểu Dung khinh khỉnh liếc cô một cái.
“Không phải cậu vừa mới nói sao?”
“Làm ơn đi, mình chỉ muốn xem bụng của cậu thôi.”
Ha ha ha ha, hai người cười một tràng sảng khoái…
Mặc áo cưới thanh khiết, Âu Dương Điệp
khoác tay Tư Đồ Thác bước vào lễ đường, nhưng Mã Tiểu Dung lại không làm phù dâu cho cô, cô sợ Tiểu Dung mệt, dù sao cô ấy cũng đang mang thai.
Trước giáo đường thiêng liêng và trang
nghiêm, bọn họ thật tâm trao cho nhau lời thề hẹn, khi hôn lễ kết thúc,
bọn họ hôn nhau, toàn bộ hội trường vang lên một tràng vỗ tay nhiệt
liệt.
Ngồi ở hai bên, Vi Thừa An và Mã Tiểu Dung theo bản năng nhìn về phía đối phương, bốn mắt nhìn nhau, biểu lộ ra
cảm giác bất lực, trao cho nhau một nụ cười, nhưng trong lòng thì đau
đớn, tại chỗ này, kiếp này, có lẽ bọn họ không có duyên khoác tay nhau.
Mới mấy ngày không gặp mà trông cô càng thêm gầy yếu, sắc mặt cũng cực kỳ không tốt.
Mới mấy ngày không gặp, anh cũng tiều tụy, râu ria cũng không cạo sạch sẽ.
Mỗi ngày đều trôi qua thật yên bình, nhưng chỉ sau mấy ngày mọi chuyện đã thay đổi một cách triệt để.
Mã Tiểu Dung đang làm việc thì thấy một
người mặc Âu phục tới tìm cô, hỏi bằng một giọng điệu cực kỳ tôn kính:
“Xin hỏi, cô có phải là cô Mã Tiểu Dung không?”
“Đúng vậy, ông là…” Cô không quen ông ta.
“Chào cô Mã, tôi là Hồng An của văn phòng
thám tử, nhận được yêu cầu từ xa của Trình lão gia và Trình lão phu nhân đến đây để tìm cô.” Người đàn ông đưa cho cô tấm danh thiếp rồi tự giới thiệu mình.
Mã Tiểu Dung nhận danh thiếp, nhìn lướt qua, nghi ngờ hỏi: “Tại sao phải tìm tôi? Tôi không hề quen biết bọn họ.”
“Cô Mã có thời gian không? Tôi có thể giải thích cho cô nghe.” Người đàn ông nói.
“Được, ông đợi tôi một chút, chúng ta
xuống quán café dưới lầu nói chuyện.” Mã Tiểu Dung nhắn nhủ với người
đồng nghiệp bên cạnh, nói cho họ biết cô ra ngoài một lát.
Trong quán café.
Người đàn ông lấy từ trong túi tài liệu ra mấy tấm hình đưa cho cô. “Hẳn là Mã tiểu thư nhận ra người phụ nữ trong hình phải không? Bà ấy là mẹ của cô.”