cô đã bị Giang Đào tống lên xe. Cách làm của anh thô bạo, lỗ mãng như thể nhồi một quả bóng. Chiếc xe lao đi vun vút, Phương Nghiên không kịp nhìn rõ cảnh vật hai bên đường, chỉ biết chúng lóe lên rất nhanh như một cảnh phim, rồi lập tức bị bỏ lại phía sau. Cũng không rõ bao lâu, đến khi Giang Đào dừng lại, lôi Phương Nghiên ra khỏi xe. Suốt chặng đường, Giang Đào kéo tay cô, còn cô chỉ biết lầm lũi theo sát từng bước chân anh, mà không hiểu Giang Đào định đưa mình tới đâu.
Tận khi đặt chân bước vào, Phương Nghiên mới vỡ lẽ, thì ra mình đang ở một tòa chung cư. Song chưa tường mục đích anh đưa cô về đây, thì Giang Đào đã đẩy xộc cô vào một căn phòng không ánh điện. Bóng tối phủ trùm khiến Phương Nghiên thoáng sợ hãi. Trong bóng tối như bưng, chỉ đủ để thấy được đôi mắt anh, dường như đang âm ỉ ngọn lửa nào đó, và loáng thoáng sự khoái trá đến tàn khốc.
Cánh tay anh ghì chặt lấy cô bằng thứ sức lực mà cô không thể nào cưỡng nổi, chỉ có thể nép chặt vào ngực anh. Bờ môi anh miên man trên thùy tai cô, râm ran đến lạ, khiến cô sợ hãi. Cô đẩy anh ra bằng mọi sức bình sinh, vậy mà cánh tay anh càng thêm siết chặt.
- Sao thế? Em cũng biết sợ cơ à? Em quên rồi ư, năm xưa chả phải em dùng cách này để khiến tôi xiêu lòng, yêu em đến u mê đó thôi? Hôm nay cũng là sinh nhật tôi, sao em không thử lại một lần nữa nhỉ? Biết đâu tôi lại say mê em như thuở ban đầu?
Nói đoạn, Giang Đào liền vươn tay bật đèn trong phòng.
Ánh sáng đột ngột rọi xuống thân thể cô, khiến cô toan tránh né mà không cách nào thoát được. Phương Nghiên lấy làm bối rối, ngượng ngùng trong dạ, song cô biết mình như một con cá bị quẳng lên bờ song khô cằn, vào lúc hấp hối, cô hổn hà hổn hển đớp lấy từng hớp không khí. Còn Giang Đào, anh vẫn có thể ung dung đứng đó, ra chiều hứng thú ngắm nhìn Phương Nghiên không chốn dung thân.
Phương Nghiên đẩy anh ra. Nhục nhã khốn cùng giục giã cô phải vùng thoát, bỏ chạy. Song chưa kịp dịch bước chân thì Giang Đào đã đè cô xuống ghế sofa. Răng anh cắn nhẹ lên cổ cô, bàn tay nóng bỏng chạy khắp thân thể bằng những động tác dịu dàng tha thiết, chực gọi về ảo giác đê mê. Bỗng nhiên, như thể không đủ kiên nhẫn để tiếp tục, anh chuyển sang cắn nghiến cô. Phương Nghiên đau đến nỗi ứa nước mắt. Giờ lâu, anh mới buông tay, dịu dàng xoa mái tóc cô:
- Ừm, vẫn ngon lành như ngày nào.
Dáng vẻ thản nhiên của anh khiến giọt nước mắt trong cô tuôn tràn. Trong làn nước mắt mông lung, khuôn mặt anh mỗi lúc một nhạt nhòa, mỗi lúc một xa xăm, và càng thêm đà bỡ ngỡ. Rất lâu sau, cô mới nhìn anh, nghẹn ngào nói:
- Giang Đào, chúng ta đã chia tay rồi, bây giờ anh cũng có bạn gái là Trần Duyệt Nhiên. Anh vừa ngỏ lời cầu hôn cô ấy, anh với tôi giờ chẳng còn liên quan gì tới nhau, anh là cái thá gì mà dám đối xử với tôi như vậy?
Giang Đào nghe cơn giận trong mình sục sôi khó tả, bèn nhếch mép cười khan. Anh dằn người, áp mình lên thân cô, liền đó xé tan mảnh áo trên người Phương Nghiên. Đầu gối gập lại, chặn hai bên đùi vốn đang khép chặt của cô. Rồi như một gã điên, anh ngốn ngấu từng tấc da thịt trên người cô. Sau chót, anh thô bạo tiến vào bên trong cơ thể Phương Nghiên, dồn dập, mạnh mẽ, dường như chỉ có vậy mới khiến cái cảm giác buồn bực khó kìm nén, cả nỗi đau như hình với bóng trong anh mới được nguôi ngoai, xoa dịu.
Không biết bao lâu trôi qua, cuối cùng anh thở ra hồng hộc, kiệt quệ dừng lại trên người cô. Phương Nghiên nằm ngây đơ, không dám động đậy, cô cảm giác tứ chi rã rời như bị ai gỡ mất, rồi quẳng la liệt dưới sàn. Mình mẩy đau đớn khôn cùng, tưởng chừng có ai đang lăng trì tùng xẻo cô. Rất lâu sau, Giang Đào mới lấy lại nhịp thở đều đều, Phương Nghiên đinh ninh anh đã ngủ. Bấy giờ, hàng lệ mới theo khóe mắt chứa chan, âm thầm buông mình lăn xuống.
Bất chợt Giang Đào cất giọng hỏi:
- Em thấy đau, thấy buồn lắm à?
Phương Nghiên chỉ đơ đẫn lắc đầu trước câu hỏi của anh, cô đáp khẽ:
- Chỉ cần anh vui. Bởi năm xưa, người có lỗi là em.
- Tôi vui…
Giang Đào thì thào lập lại lời cô nói, đáy mắt ứa lên nỗi đau, nỗi hận tột cùng. Anh kéo tay cô, áp lên lồng ngực trái của mình. Nhìn cô rồi nói:
- Không đâu Phương Nghiên ạ, em chả hề biết cái gì là đau, bởi không một ai khiến em tổn thương lớn đến thế. Không bao giờ em có thể hiểu, nỗi đau đó lớn đến chừng nào. Em có muốn xem trái tim tôi đã nham nhở thế nào không? Em có tin nó chẳng còn lấy một chỗ vẹn nguyên? Không bao giờ em hiểu được, khi nhìn thấy em trong dáng vẻ hiện giờ, tôi đã ôm bao nỗi hận trong lòng.
Anh nói đến thản nhiên, đến là bình tĩnh, song những lời lẽ ấy lại khiến cô rùng mình run rẩy. Bàn tay đặt lên ngực anh không khỏi run lẩy bẩy, chỉ một thoáng, dường như cô đã nghe thấy âm thanh vỡ vụ từ con tim anh.
Hôm sau, khi Phương Nghiên tỉnh dậy thì Giang Đào đã rời nhà, anh để lại cho cô khung cảnh ngổn ngang dưới sàn. Cô ngó quanh căn nhà, không gian rộng rãi, bài trí đơn giản, bàn làm việc vẫn để vài thứ giấy tờ, hẳn đây là nơi anh sinh sống. Cứ miên man suy ngãi mãi rồi ngây người chả hiểu vì sao, rất lâu sau, cô mới chậm chạp mặc quần áo ra