bữa tiệc linh đình, không một ai biết mặt cô, cô cũng không quen bất kì ai. Người ta thì túm tụm, rôm rả chuyện trò, nói cười ríu ra. Còn cô cứ đứng bơ vơ, lủi thủi dưới ánh đèn sáng choang.
Nhìn ra sân khấu rực rỡ ánh đèn, được trang trí bởi những viên thạch anh li ti xếp chồng như biển sao, tuôn màu lóng lánh, hào quang rọi khắp, nhấp nhoáng sắc màu phồn hoa. Champagne ướp thùng đá, lãng đãng hơi khói bay, kề bên chiếc bánh gato hai tầng viền hoa trắng ngần dưới ánh đèn, đến là ngon mắt. Màu ngà ngà điểm xuyết chính giữa lại như nhụy hoa trong đóa hoa bung nở, lẫn trong vẻ duyên dáng còn có nét e ấp dịu dàng. Và rồi bỗng nhiên, đèn đuốc trong sảnh vụt tắt, chỉ để lại sân khấu lung linh ánh đèn. Giang Đào và Trần Duyệt Nhiên đứng nơi trung tâm, trong cảnh trang trí lộng lẫy phủ trùm ấy. Tiếng cười nói râm ra dần lắng xuống, thoáng chốc, bầu không khí im lặng lan khắp đại sảnh, khách khứa đổ dồn ánh mắt ngơ ngác về phía cặp đôi xuất hiện giữa sân khấu.
Trong bầu không khí lặng phắt như tờ, bỗng dậy tiếng đàn du dương. Âm sắc svix cầm lảnh lót, réo rắt như ngân lên trong trái tim mỗi người. Giang Đào mỉm cười, rút nhành hoa gần đó, dịu dàng cài lên tóc Duyệt Nhiên, đoạn thơm nhẹ vào má cô. Giữa khung cảnh xa hoa lộng lẫy, và cả màn dàn xếp kỳ công lãng mạn, niềm vui hiển hiện trên gương mặt Trần Duyệt Nhiên và cả sự xúc động nghẹn ngào. Dẫu ngôn từ là phong phú thì cũng không thể diễn tả trọn vẹn hạnh phúc của cô vào lúc này.
- Tôi luôn cho rằng ông trời không hề dành cho tôi sự ưu ái, để tôi mồ côi cha mẹ ngay từ thuở thơ dại. Một đứa trẻ mồ côi như tôi chỉ có thể nỗ lực học hành, cốt tìm ra lối thoát cho bản thân và gia đình đã nhận nuôi mình. Khi tôi tưởng rằng mình đã tìm ra con đường vươn lên thì bất ngờ bị người ta hắt hủi vô tình. Một dạo, tôi đã nghĩ, cuộc đời mình vốn đã vậy, luôn được số mệnh an bài là kẻ bị bỏ rơi. Nhưng may sao, tôi gặp Duyệt Nhiên. Những ngày tháng có Duyệt Nhiên ở bên, tôi mới hiểu thì ra ông trời vẫn còn nhớ tới mình.
Giang Đào mỉm cười nhìn sang Trần Duyệt Nhiên, nhấc bàn tay trái của cô, nhẹ nhàng áp vào má phải của mình, giọng se sẽ:
- Em bằng lòng làm vợ anh chứ?
Động tác của anh chân tình trông chẳng khác nào chàng hoàng tử trong truyện cổ tích.
Niềm vui đột ngột vỡ òa trên khuôn mặt Trần Duyệt Nhiên. Khóe mắt cô long lanh ngấn lệ, nói chẳng lên lời, đành gật đầu bằng mọi sức lực có thể. Ánh đèn giao thoa sau lưng dường như níu mình chậm lại, để ánh sáng tỏa đến trăm nơi. Khách khứa xôn xao, vang tiếng reo hò, những tràng pháo tay như sấm dậy. Phương Nghiên vào chốn hoang mang vô bờ. Tưởng đâu âm thanh ấy cách mình xa xăm, nhưng chỉ chớp mắt, đã rền bên tai. Những âm thanh ấy lúc gần lúc xa, chực giằng xé tâm hồn cô. Người ta chỉ mải nhìn hai nhân vật chính, nào có ai màng bận tâm tới nỗi đau của cô nơi góc phòng trơ trọi.
Chẳng hiểu vô tình hay hữu ý mà Giang Đào đột nhiên ngẩng đầu, trông về phía cô. Ánh mắt buốt giá nhìn xoáy vào cô, chực như thâu suốt tâm hồn. Với tình trạng đó, cuối cùng sức chịu đựng trong cô đã gục ngã, đành lao ra khỏi căn phòng vàng son lộng lẫy.
Gió đêm lồng lộng, vờn khắp châu thân. Áo bay phần phật trong tiếng gió lùa. Hai hàng nước mắt giọt dài giọt ngắn rủ nhau tuôn rơi. Tay cô quáng quàng gạt đi, nhưng lau mấy mà vẫn không hết, rồi gò má ướt sung một vùng nước mắt buốt giá. Âm thanh rộn rã bốn bề, mà Phương Nghiên tưởng đâu mình bị thác lũ bất ngờ thít quanh, thoắt cái đã rơi vào vùng nước xoáy. Cô không tài nào vùng vẫy, không tài nào cựa quậy, chỉ đành giương mắt đợi chờ cơn sóng dữ cuốn phăng mình đi.
Bước chân thoăn thoắt đưa cô lao về phía trước, tiếng còi xe gấp gáp thi nhau rú lên dồn dập sát ngay cạnh bên. Cô không biết, cảm giác duy nhất bấy giờ là cả người lao đao, đến đất trời cũng chực chao đảo. Đột nhiên, một cánh tay vững chãi túm lấy Phương Nghiên, một chiếc xe vọt qua, tưởng chừng sắp quệt phải cô.
Phương Nghiên thẫn thờ ngẩng đầu, thắc mắc nhìn lên, chợt nhận ra người kia là Giang Đào. Không để cô kịp nghĩ ngợi, Giang Đào đã cướp lời:
- Chưa tặng quà tôi sao đã bỏ về thế này?
Nghe anh hỏi mà Phương Nghiên đờ đẫn cả người, dường như con tim bỗng nhiên bị ai đó bóp nghẹt, cơn đau dữ dội bùng dậy. Nhìn anh, khóe môi mấp máy, chực muốn nói, mà không sao mở được lời.
- Có bao giờ em nghĩ: năm xưa chỉ cần em nhẫn nại, cho tôi thêm ít thời gian, thì người đứng cạnh tôi giữa sân khấu ngày hôm nay đã là em, và người nhảy mở màn với tôi cũng chính là em. Tại sao, tại sao em không thể kiên nhẫn hơn?
Càng nói, anh cảng trở nên kích động, ánh mắt sắc nhọn nhìn xoáy vào cô như chất vấn.
Lời anh nói như mũi dao đâm phập vào lồng ngực cô. Phải, đáng lẽ cô mới chính là người sánh vai bên anh chứ nhỉ. Chính cô, chính cô mới là người đầu tiên xuất hiện trong cuộc đời anh. Chính cô, cô mới là người nắm tay anh trước tiên. Chính cô, lời thề hẹn ban đầu vốn thuộc về cô. Và cũng chính cô, đặt nụ hôn đầu đời lên bờ môi anh. Nhưng vì đâu, mà người con gái đứng trên sân khấu ngày hôm nay lại không phải là cô?
Chưa kịp định thần thì
