hiệu quả là khá cao. Bản chiến lược kinh doanh chính là mắt xích quan trọng nhất trong quá trình xoay vòng vốn. Ông phải lấy được một mảnh đất mới, sau đó gán đất cho ngân hàng, đổi lại một khoản cho vay mới, đầu tư vào công trình dang dở trước mắt. Nhưng nhờ bản chiến lược kinh doanh này, mà Tống Phương Như nắm được con át chủ bài của Phương Bỉnh Sơn, nhờ đó mà chặn được đường lùi của ông. Phương Bỉnh Sơn không cách nào xin được khoản vay mới, kéo đến việc toàn bộ dòng vốn bị đứt đoạn. Đáng nhẽ, với vốn tích lũy và tiếng tăm của ông trong giới thương nhân, thì không đến nỗi sa vào bước đường cùng nhanh đến vậy. Nhưng ngặt nỗi, với tình hinh như lúc đó, lại thêm những tin đồn thất thiệt lan truyền, nói rằng công ty của Phương Bỉnh Sơn bị thâm hụt vốn nghiêm trọng, khiến ông không thể xoay được số vốn cần thiết trong một khoảng thời gian ngắn.
Đã không vay được tiền, mà ngân hàng lại đến tận nơi thúc nợ do nghe được phong thanh. Khó từ trong ra ngoài, khiến Phương Bỉnh Sơn tiến thoái lưỡng nan. Trước tình hình đó, ông già đi trông thấy, căn bệnh tim dễ tái phát đã biến thuốc men thành vật bât ly thân của ông.
Đòn đánh chí mạng sau cùng diễn ra chính tại nhà họ Phương.
Ngày đó, Tống Phương Như đến nhà ông với gương mặt trang điểm lộng lẫy, như được chạm trổ khéo léo. Đứng giữa căn phòng khách rộng thênh thang của nhà họ Phương, Tống Phương Như nở nụ cười quyến rũ, vẻ đắc thắng. Bà đủng đỉnh bước tới trước mặt hai cha con nhà họ Phương, không đợi Phương Bỉnh Sơn kịp lên tiếng, bà đã là người mở lời trước tiên:
- Hẳn hai cha con đang lấy làm thắc mắc vì sao tôi tới đây?
Không đợi Phương Bỉnh Sơn kịp đáp trả lời, bà đã tiếp tục:
- Phương Bỉnh Sơn, tôi đã hao tâm tổn trí bao năm, không ngờ lại đánh bại anh dễ như trở bàn tay.
Nghe Tống Phương Như nói, Phương Nghiên mới nửa kinh ngạc, nửa khó hiểu, hỏi bà:
- Dì Tống, dì nói gì vậy?
Tống Phương Như liền quay sang, nhìn cô, cười bảo:
- Kể ra, dì vẫn nên cảm ơn cháu mới phải.
Đoạn ngoảnh đầu nhìn Phương Bỉnh Sơn:
- Anh biết không nhỉ? Tôi yêu anh đã hai mươi năm, từ năm hai mươi ba tuổi cho đến tận bây giờ. Để anh vui lòng, tôi đã bán mạng cho công việc, nỗ lực cốt lấy lòng anh. Tôi mặc những trang phục anh ưa nhìn, đến những nơi anh hay đến, thậm chí nói cười theo kiểu anh yêu thích. Tôi cố gắng đối xử tử tế với con gái anh, coi nó như con mình. Từng sóng gió của công ty, tôi luôn theo anh, một bước không rời. Chính tôi đã ở bên anh, chăm sóc anh thường ngày, thuận theo tâm tình của anh. Vì anh, tôi đã phí hoài cả tuổi thanh xuân. Phương Bỉnh Sơn, tôi đã trao những năm tháng đẹp nhất đời người con gái cho anh.
Nói đến đó, bà thoáng ngưng lại, khóe mắt ứa lệ, ánh lên nỗi đau sâu sắc:
- Cứ tưởng sẽ có ngày anh nhận ra; có ngày rồi anh sẽ thực lòng với tôi, dẫu chỉ mảy may, rồi cho tôi một danh phận. Và thế là tôi cứ đợi, rốt cuộc, đợi từ năm này sang năm khác, đợi cả hai mươi năm. Đợi đến khi vết nhăn xếp nếp, tóc bạc trắng mà trái tim anh vẫn chỉ có duy nhất bà vợ đã mất bao năm. Đến tôi cũng được thơm lây từ chị ta. Nếu không vì mặt tôi có nét hao hao chị ta, chắc anh chẳng buồn nhìn lấy đôi lần, để rồi đã bao năm trôi qua.
Tống Phương Như gạt dòng nước mắt, khóe miệng nhếch lên lạnh lùng. Dưới ánh đèn sáng trưng, gương mặt đẹp đẽ, tinh tế của bà hằn lên vẻ dữ tợn:
- Phương Bỉnh Sơn, tôi trù tính ngày này đã lâu rồi. Tôi xứng đáng được nhận cái công ty này. Bất kể đông giá hè nực, mình tôi điều hành công ty của anh. Vụ làm ăn đầu tiên cũng từ tay tôi mà thành. Những khi tiền không về kịp lúc, mình tôi đi thúc nợ, từ công ty cho đến nhà riêng, ngày nào cũng như ngày nào, tôi đứng canh trước cửa nhà họ, mặc nắng mặc mưa, khiến bà vợ lão ta sợ chết khiếp, nhờ thế mới đòi được tiền về. Mọi thành công của cái công ty này đều do nỗ lực của tôi mà nên. Chẳng qua tôi chỉ gộp lại, đòi một thể mà thôi.
- Dì Tống.
Chưa một lần trong đời Phương Nghiên băt gặp Tống Phương Như trong dáng vẻ này. Nhất thời, cô không thể hình dung được người phụ nữ xinh đẹp, cởi mở, ung dung phong độ, ôn hòa hiền lành trước kia, với người đàn bà mặt mày tráo trợn, la lối om sòm, hùng hổ hăm dọa này lại chính là một người.
Bao năm qua, Tống Phương Như luôn có cảm giác mình như con thiêu thân trong chiếc hộp thủy tinh, liều mình xông ra nơi có ánh sáng, để rồi bao lần bể đầu, chảy máu. Cho đến một ngày, bà mới vỡ lẽ, có lẽ đó không phải là tình yêu, họa chăng chỉ là tình dục, và rồi ánh sáng vụt tắt trong mắt bà.
Tống Phương Như không màng liếc nhìn Phương Nghiên, bà lại gần Phương Bỉnh Sơn, nhẹ nhàng xoa lên mái tóc điểm muối tiêu trên trán ông. Bà ngồi xuống, chậm rãi cất lời:
- À, phải, còn một chuyện nữa tôi quên không kể với anh. Hẳn anh phải thắc mắc không biết vì sao tôi lại dễ dàng lấy được bản chiến lược đó?
Tống Phương Như rụt lại cánh tay đặt trên trán ông, đoạn nhìn sang Phương Nghiên:
- Tôi còn phải cảm ơn cô con gái như hoa như ngọc mà anh nuôi lớn bằng ngần này. Nó toàn tâm toàn ý muốn giúp cậu bạn trai bé nhỏ tìm được một công việc danh giá, nên chỉ bằng một c