Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325394

Bình chọn: 8.5.00/10/539 lượt.

ng xuôi, Giang Đào mới đảo mắt ngắm nghía căn phòng, đoạn cười bảo Phương Nghiên:

- Cả căn nhà này, được mỗi đồ đạc em mang tới là đẹp, bộ ga giường này chắc còn đắt hơn cả giá thuê nhà mất.

Mãi mà không tìm được việc làm thích hợp, Giang Đào bèn tiếp tục công việc gia sư. Nhưng cũng không thể dựa vào đồng lương gia sư để duy trì cuộc sống lâu dài được, anh bèn nhận việc tại một công ty nhỏ, lương ở đó rất thấp, mà lại không có phúc lợi, tăng ca là chuyện cơm bữa hàng ngày, được về lúc chin giờ là sớm sủa lắm rồi, thậm chí không có cả bữa ăn tăng ca. Giang Đào sợ muộn, không bắt kịp xe bus, bèn mua lại một chiếc xe đạp cũ mà một người bạn sau khi đã ra trường chuẩn bị quẳng đi, để hàng ngày hai lượt đi về trên chiếc xe cà tàng. Chỉ cần nghe tiếng chuông leng keng vang vọng, là Phương Nghiên biết ngay Giang Đào đã về tới nhà.

Trên người anh vẫn là chiếc áo phông trường phát, mà anh đã mặc trong lần gặp gỡ đầu tiên giữa họ. Có điều, so với dạo mới quen, chắc bởi vóc dáng anh gầy rộc hẳn đi, khiến chiếc áo trở nên lùng bùng hơn nhiều, mặc lên người mà rộng thùng thình. Ngày nào cũng vậy, Giang Đào đạp xe đi làm từ sáng sớm tinh mơ, đến tờ mờ tối mới trở về nhà, da dẻ cháy sạm, cả người đen đúa. Nhưng chỉ cần về nhà gặp Phương Nghiên là trên khuôn mặt anh tức khắc nở nụ cười rạng rỡ niềm vui, hàm rang trắng bóc càng tố cáo làn da đen sạm. Trông anh vừa huýt sáo, vừa đun nước nấu mì mà Phương Nghiên không sao nén nổi xót xa trong lòng.

Phương Nghiên thấy anh lanh lẹ bóc gia vị trong gói mì ăn liền, dốc khoảng một phần hai ra bát. Gương mặt anh lúc nhìn nghiêng vẫn đẹp trai như thuở nào, đường nét sắc cạnh, trẻ trung, dáng vóc cao ráo thẳng tắp. Miệng anh huýt sáo một điệu nhạc vui nhộn mà Phương Nghiên không thể lập tức nhớ ra tên bài hát. Rót nước nóng vào bát, đặt phích xuống, anh quay sang bên nhoẻn miệng cười, đủng đỉnh bước lại gần, ngồi xuống cạnh bên, vòng tay ôm vai Phương Nghiên, vùi đầu vào cổ cô, thủ thỉ:

- Cả ngày hôm nay đi làm, anh chỉ nhớ em thôi.

Phương Nghiên vuốt ve gương mặt anh, lòng buồn vô hạn. Mấy phút sau, phỏng chừng mì đã chin tới, Phương Nghiên toan giục Giang Đào thì phát hiện anh đã ngủ gục trên vai mình, có thể do qúa mệt nên tiếng thở của anh phát ra rõ rệt. Lòng cô buồn man mác. Không hiểu vì đâu nhớ tới ba mình.

Hôm sau, cô đến văn phòng của Phương Bỉnh Sơn, nói với ông rằng:

- Ba, ba muốn phản đối con với Giang Đào thì cứ nhằm vào con đây này, ba làm vậy với Giang Đào thì ích gì? Ba vốn không hiểu Giang Đào, ba có biết Giang Đào là sinh viên xuất sắc ở trường con, anh ấy hoàn toàn có thể làm nên việc lớn. Vậy mà bây giờ ba khiến cho anh ấy không kiếm nổi một công việc đúng nghề.

Nghe con gái trách móc, Phương Bỉnh Sơn mới liếc nhìn Phương Nghiên, đoạn cất lời:

- Tiểu Nghiên, nếu con thấy tiếc thay cho Giang Đào, vậy chia tay nó đi, chỉ cần vậy, ba sẽ lập tức tha cho nó. Hoặc….

Nói đến đó, Phương Bỉnh Sơn thoáng ngừng một lúc, rồi tiếp lời:

- Hoặc bảo nó chấp nhận điều kiện của ba, làm vậy cũng chỉ để chứng minh tình yêu của nó dành cho con. Giữa con và lòng tự trọng, nó tình nguyện vứt bỏ tự tôn của mình.

- Ba, hành động của ba là hoàn toàn vô lý, ba làm vậy là muốn cưỡng ép Giang Đào phải không?

- Phải, ba ép nó đấy, nhưng cũng nó ép ba trước.

- Ba…

Phương Nghiên nghẹn họng, không thốt ra lời. Nhìn người cha của mình, và ông cũng nhìn cô. Không một ai chịu nhường ai, họ nhìn nhau như thể so mắt. Giờ lâu, Phương Nghiên mới cất tiếng:

- Ba, ba đừng phản đối bọn con nữa, con đã ngủ với anh ấy rồi, nên ba phản đối cũng chẳng ích gì đâu. Cùng lắm con sẽ sinh cho anh ấy một đứa con, đến lúc đó, con xem ba phản đối ra sao.

Những lời của Phương Nghiên càng khiến Phương Bỉnh Sơn thêm phẫn nộ. Ông bước tới trước mặt con, thẳng tay tát cô một cú trời giáng. Liền đó, ông ôm lồng ngực nhìn Phương Nghiên trân trối, mặt đỏ bừng bừng, lập cập lấy lọ thuốc từ bàn làm việc, dốc mấy viên, đưa lên miệng, người vẫn lẩy bẩy không thôi. Bờ môi ông mấp máy không lên lời, ông quơ lấy tách trà trên bàn, ném thẳng xuống chân Phương Nghiên.

Phương Nghiên bưng lấy mặt mình, chẳng rõ đau hay thẹn. Dẫu đã lớn bằng chừng này nhưng đây là lần đầu tiên trong đời cô bị ba đánh. Tách trà mà Phương Bỉnh Sơn quăng xuống, vấy nước lên cả mu bàn chân cô. Phương Nghiên gắng cầm dòng nước mắt, không để lệ tràn khóe mi.

Vào đúng lúc hai ba con đang căng thẳng thì Tống Phương Như gõ cửa, bước vào. Thoạt trông, bà đã hiểu hai ba con lại đang cãi vã bèn mỉm cười lại gần, đỡ lấy Phương Bỉnh Sơn:

- Lại tái phát bệnh cũ à? Hai cha con làm gì mà hục hặc thế này?

Nói đoạn bà dìu Phương Bỉnh Sơn ngồi xuống, sau mới ngẩng đầu lên nhìn Phương Nghiên:

- Phương Nghiên, con biết ba mình bị bệnh tim, sao còn chọc ông ấy. Con làm thế này là không phải đâu, mau xin lỗi ba đi.

Thấy Phương Nghiên vẫn đứng tại chỗ, không chịu nhún nhường, bà đành khuyên nhủ Phương Bỉnh Sơn:

- Cha con có gì mà không dàn xếp được, để thành ra nông nỗi này. Phương Nghiên hẵng nhỏ, có chỗ nào chưa phải anh từ từ dạy nó, việc gì phải nổ


XtGem Forum catalog