Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Yêu Lại Từ Đầu-Mnthc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324964

Bình chọn: 7.00/10/496 lượt.

n yêu đường , anh cũng là người từng trải, thật giả chí ít anh cũng tách bạch rõ ràng. Nhưng mà, Phương Nghiên , em chi r có thể nhượng bộ, chứ sao có thể cấm anh theo đuổi em, thích em, em thấy đúng không?

Tính khí ngang tàn của Tô Nguyên Khải khiến cô nhức đầu buốt óc, song cũng chỉ biết bó tay nhìn anh ta, thật không nói nổi nên lời. thấy vẻ mặt của cô bối rối, Tô Nguyên Khải lại mừng ra mặt, liền gắp đồ ăn cho cô và bảo:

- Được rồi, vấn đề này tạm gác lại đã, mai mốt có thời gian chúng mình sẽ từ từ thảo luận. bây giờ phải ăn cơm đã. ở đây nấu nướng khá ổn, em thử xem.

Phương Nghiên hết cách , đành nhẫn nại ăn cho xong bữa cơm. Tô Nguyên Khải tranh thủ trả tiền với cô, thanh toán xong định ra về, không ngờ lại chạm mặt Trần Duyệt Nhiên và Giang Đào. Mà Trần Duyệt Nhiên là người nhìn thấy họ đầu tiên từ xa đã réo gọi đầy phấn khích:

- Nguyên Khải.

Vừa gọi , cô vừa kéo Giang Đào lại gần. quay ra mới thấy Phương Nghiên, nghe trong giọng điệu , cô nàng có vẻ nửa king ngạc nửa thích thú:

- Sao rồi chị, em đã bảo ông anh họ em tuyệt vời lắm mà, nhưng mà lão này chúa đời được đằng chân lân đằng đầu, chị đừng khách sáo với lão.

Tô Nguyên Khải không màng biện minh trước những lời nói của Trần duyệt Nhiên, Phương Nghiên cũng không tiện giải thích, cô đành đứng đó, lúng túng cười trừ. Mắt không khỏi liếc nhìn Giang Đào, không ngờ bốn mắt gặp nhau. Ánh mắt anh không nói lên điều gì, cường như ra chiều không thiết bận tâm, mà lại có vẻ bất cần. ánh nhìn dửng dưng quét qua gương mặt cô và Tô Nguyên Khải

Trái ngược với Giang Đào, Tô Nguyên Khải nhìn anh và bảo :

- Người bận rộng như anh mà hôm nay cũng có thời gian đi ăn cơm cơ à.

Giang Đào nhếch môi cười, ôm vai Trần Duyệt Nhiên , bảo:

- Bận mấy cũng không dám quấy quá với bà nhà, cô ấy hạ lệnh một tiếng là tôi chỉ có thể răm rắp theo sau hầu hạ.

Câu nói của anh khiến mấy người rộ lên cười. còn Phương Nghiên lại có cảm giác ánh đèn trong phòng làm cô choáng váng, nóng đến phát sốt. Cô đứng đó, khó xử nhìn ba người bọn họ, thực lòng chỉ muốn tháo chạy, thế mà chẳng thể nào thoát được.

Ba người nói chuyện một lúc, sau đó Tô Nguyên Khải mới đưa Phương Nghiên ra về. trần Duyệt Nhiên đánh mắt theo dõi theo Tô Nguyên Khải và Phương Nghiên đi xa, mới quay sang hỏi Giang Đào:

- Hai người họ nhìn xứng đôi quá nhỉ, anh có thấy thế không?

Giang Đao chỉ cười trừ mà không đáp, sau rồi quay gót vào nhà hàng, Trần Duyệt Nhiên vô tư nối gót theo sau, miệng vẫn liến thoắng:

- Em thấy phen này Nguyên Khải nghiêm túc thật rồi. anh để ý ánh mắt anh ấy nhìn Phương Nghiên mà xem, cứ gọi là tóe điện

Rồi cô lại trách móc Giang Đào:

- Anh chả bao giờ nhìn em như thế.

Giang Đào không nói gì, tìm được bàn liền ngồi xuống. Lúc xem thực đơn anh không khỏi ngơ ngẩn. Trần Duyệt Nhiên ngẩng đầu lên, nhìn anh, phật ý nhắc:

- Giang Đào, anh sao thế, sao chưa gọi món đi.

Nghe tiếng cô, Giang Đào mới như choàng tỉnh, anh cười trừ áy náy, sau đó mới chọn món gọi.

Chia tay Tô Nguyên Khải , một mình Phương Nghiên thong thả bách bộ trên đường. nhớ lại tình cảnh hồi gặp Giang Đào, lòng chua xót khôn xiết, nhưng cũng có cảm giác bất lực khó tả. giờ quả thật đã thành hoài niệm rồi.

Vào lúc suy nghĩ miên man, chuông điện thoại bỗng reo lên, Phương Nghiên còn mải thơ thẩn, không kịp để ý. Vậy mà tiếng chuông cứ réo rắt , tưởng như muốn cô phải nhấc máy kì được mới thôi. Tiếng nhạc trầm bổng hồi lâu, Phương Nghiên mới sực nhận ra, điện thoại mình đổ chuông bấy giờ. Cô luýnh quýnh nhận điện thoại từ túi ra , không để ý xem là ai, đã vội vội vàng vàng bắt máy.

Không để cô kịp lên tiếng, giọng điệu giễu cợt và lạnh lùng từ đầu giây bên kia đã rót vào tai:

- Tôi làm phiền em à? Điện thoại mà cũng không thèm nghe cơ đấy?

Không ngờ người gọi lại là Giang Đào, Phương Nghiên đâm bàng hoàng, nắm chặt điện thoại , môi mấp máy, song không thể thốt ra thành lời.

- Sao thế. Có niềm vui mới rồi thì không thèm bắt chuyện với tình cũ à?

Phương Nghiên siết chặt điện thoại, lặng nghe nhịp thở đều đặn từ đầu dây bên kia, dường như cô có thể vẽ ra ánh mắt mỉa mai của anh trong đầu. cô bặm môi nói:

- Tôi và anh thì còn gì để nói với nhau nữa?

- Không à? Nguyên Khải là anh họ của Duyệt Nhiên, đúng là có duyên mới sống chung một nhà. Chẳng ngờ em và tôi không nên đuyên vợ chồng thì nay lại nên duyên an hem họ. nguyên Khải biết mối quan hệ giữa em và tôi chứ?

- Anh sợ Tô Nguyên Khải biết rồi thì sẽ ảnh hưởng tới anh và Trần Duyệt Nhiên à? Anh cứ yên tâm, kể cả Trần Duyệt Nhiên biết, thì cũng chỉ khiến cô ấy thêm yêu chiều anh thêm mà thôi.

Phương Nghiên vốn đinh ninh những lời mình nói sẽ khiến Giang Đào tức tối, nào ngờ anh không hề nhùng ngằng thêm nữa, mà chỉ nói ngắn gọn;

- Em đang ở đâu? Tôi có chuyện muốn noi.

Rất nhanh Giang Đào đã xuất hiện, nhưng nhác thấy Phương Nghiên, bước chân anh chậm lại, lững thững tiến về phía cô, Phương Nghiên quay lại mới nhìn thấy anh. Chín năm ròng rã đã lấy đi vẻ thanh tân nơi anh, chàng trai phới phới sức sống năm nào đã lột xác, biến thành người đàn ông khí phác


Disneyland 1972 Love the old s