ừa nhìn Phương Nghiên. Vẻ cợt nhả trong mắt đã thoái lui, để thay bằng nét cười trong veo. Ánh mắt anh nóng bỏng khiến Phương Nghiên không dám nhìn lâu hơn, bèn cúi xuống , thẹn càng thêm thẹn.
Nhìn cô như thế, Tô Nguyên Khải mới khẽ thở dài bảo:
- Bây giờ em có thể rời cửa hàng trong ít phút được không, anh có chút việc muốn bàn cùng em.
Thấy anh nói năng nghiêm túc, Phương Nghiên cũng chợt căng thẳng trong người, dù chẳng hiểu vì sao. Cô ngước nhìn anh, ngờ vực hỏi:
- Chuyện gì ạ? Đang giờ làm việc mà
Nhìn dáng vẻ thấp thỏm của cô, Tô Nguyên Khải không nhịn được cười. ánh mắt bỗng dịu đi nhiều, anh nói:
- Em yên tâm, người đàn ông như anh, muốn biểu lộ tình yêu với người con gái trong lòng sẽ không vội vàng vậy đâu, là việc khác kìa.
Lời anh nói càng khiến Phương Nghiên thêm sượng sùng, lòng dạ rối bời như tơ vò. Ngần ngại theo Tô Nguyên Khải ra quán cà phê dưới tòa nhà thương mại. vừa ngồi xuống, Tô Nguyên Khải đã mở lời.
- Phương Nghiên , là thế này, anh đã đưa tập phác họa lần trước của em cho một người bạn chuyên thiết kế thời trang. Cậu ra rất hâm mộ cách cảm nhận của em về trang phục, muốn mời em hợp tác cùng . bởi em chưa từng có kinh nghiệm thực tiễn, anh ta tạm thời đề nghị em làm trợ lí thiết kế, em thấy sao?
Không thể ngờ được Tô Nguyên Khải gấp gáp tìm cô là vì công ăn việc làm của chính cô. Bất giác, Phương Nghiên nhìn anh mà nghe lòng lao xao khó tả, ngẩn ngẩn ngơ ngơ đến độ không thốt nổi nên câu. Thấy cô im lặng, Tô Nguyên Khải lại tưởng do mình quá đường đột , bèn luống cuống phân trần:
- Phương Nghiên, em chớ hiểu lầm, không phải anh quan niệm làm nhân viên kinh doanh là việc gì đó hèn kém, chẳng qua anh cho rằng trời phú cho em khả năng thiết kế thời trang, mà bị bỏ phí thì thật đáng tiếc. vả năng, để cánh đàn ông bọn anh được thưởng thức thêm nhiều cái đẹp vui mắt vui tai, anh cũng có nghĩa vụ giúp đỡ em phát huy tài hoa của mình.
Nghe anh ta nói mà Phương Nghiên không nhịn được cười. còn lòng lại cảm than, không ngờ một người đàn ông như vậy lại có thể sẵn sàng chiều theo cảm xúc của người khác. Nghĩ vậy, cô bèn đưa mắt nhìn Tô Nguyên Khải, chân thành nói:
- Anh Tô ạ, em rất cảm ơn ý tốt của anh, thật lòng cảm ơn anh. Nhưng em đã có dự định khác rồi, cũng liên quan tới thời trang nên có lẽ đành khiến bạn anh thất vọng vậy.
Bị cô từ chối, vẻ hụt hẫng thoáng gợn trên gương mặt anh, song nửa tin nửa ngờ, Tô Nguyên Khải hỏi Phương Nghiên;
- Em có biết nhãn hiệu quần áo của công ty đó không? Thậm chí em còn không muốn thử, biết đâu sau này sẽ hối hận?
Phương Nghiên chỉ cười mà rằng:
- Nhãn hiệu nổi tiếng mấy thì vẫn là thương hiệu của người ta. biết đâu, một ngày nào đó, em sẽ có thương hiệu của riêng mình.
Mặt cô đỏ bừng, cúi gằm xuống khi nói ra những điều đó. Như thế cô thấy mắc cỡ bởi chính hoài bão của mình, dáng vẻ cô lúc bấy giờ ngây thơ như em bé vậy.
Nhìn cô, mà con tim Tô Nguyên Khải không kìm được rung rinh. Dường như có thứ gì đó vốn thuộc về bí mật hoặc luôn ngủ say đang rục rịch cựa mình, nó tựa như làn gió xuân mơn man phe phẩy , khiến anh lâng lâng, thư thái khó tả. tuy có đôi phần thất vọng vì cô khước từ nhưng trong anh vẫn nguyên niềm phấn khởi, anh ngẩng đầu nói:
- Thì ra trong lòng em đã sớm có chí hướng vươn xa, nếu vậy, anh cũng không ép em nữa. nhưng mà lập nghiệp không dễ đâu, sau này có khó khăn cần giúp đỡ, mong em đừng từ chối anh.
Phương Nghiên gật đầu , mỉm cười nói:
- Nhất định rồi, chỉ sợ làm phiền nhiều quá, đến lúc ấy anh lại không chịu gặp em
Tô Nguyên Khải phá lên cười trước những lời cô nói, một lúc sau mới ngừng cười để nhìn cô, từ tốn bảo:
- Phương Nghiên, chỉ cần em muốn gặp anh, thì không bao giờ có chuyện anh không muốn gặp em.
Tan làm, Phương Nghiên đến chỗ hẹn với Phó Nhã Lâm. Chưa kịp ngồi xuống đã nghe Phó Nhã lâm cất tiếng :
- Sao thế, có phải đã suy nghĩ kĩ rồi không? Lúc nào tụi mình khai trương đây?
Phương Nghiên cười, lườm cô bạn rồi nói:
- Cái cô này, cứ bình tĩnh đã, manh động là hỏng chuyện đấy
Phó Nhã lâm nhìn Phương Nghiên, săm soi một lúc, rồi cười bảo:
- Nghe cậu nói kìa, có chủ định gì rồi hả?
- Thì cũng tính bàn bạc với cậu đây. Nhã Lâm này, mình nghĩ, bọn mình không sẵn vốn, thuê không nổi mặt tiền ở khu vực sầm uất, chi bằng bọn mình đầu tư vốn liếng vào khoản vải vóc, lấy đó làm gốc của sản phẩm.
- Không thuê mặt tiền, vậy chúng mình buôn bán kiểu gì?
Dường như Phương Nghiên đã sớm dự liệu Phó Nhã lâm sẽ hỏi như thế, cô nhoẻn miệng cười rồi bảo:
- Mình đã tìm hiểu, qua thị trường hiện nay, mình nghĩ mình bán online trên mạng cũng được.
- Bán online á?
Phó Nhã lâm ngờ vực nhìn Phương Nghiên:
- Làm vậy được không? Mấy thứ đồ quần áo nói cho cùng đâu phải trang sức, hay đồ dùng gia đình, chỉ cần kiểu dáng tđẹp là mua. Dáng vóc mỗi người một khác, huống hồ nếu không mặc lên người, liệu người ta có mua không?
- Những vấn đề cậu nói, mình đã nghĩ cả rồi. mình định thế này, quần áo của bọn mình sẽ đi theo hướng sáng tạo, mỗi kiểu dáng sản xuất một số lượng nhỏ, làm vậy sẽ thể hiện được nét đặc sắc
