h hiên ngang như ngày hôm nay. Quả thực, đây là lần đầu tiên kê từ khi gặp lại nhau, Phương Nghiên mới có cơ hội được nhìn anh thật lâu. Dưới ánh đèn soi tỏ, chỉ đủ để thấy những đường viền sắc nét trên khuôn mặt điển trai của anh, ánh mắt anh nhìn cô, vầng trán hiện lên những xúc cảm phức tạp đan xen. Đôi con ngươi trong veo, đen láy phản chiếu bóng hình cô, lúc này đây đang trông về phía cô, ánh nhìn ấy như muốn chạm vào trái tim.
Mất một lúc lâu sau, Giang Đào mới mở lời:
- Sao em lại bán quần áo ở trung tâm thương mại? cha em đâu?
Nghe anh hỏi, thâm tâm cô bỗng trào dân g một cảm giác bi thương khó kìm ném, những dòng cay đắng xộc lên mắt, chực rớt thành lệ, Phương Nghiên hơi ngẩng đầu, cố xua đi nững giọt nước mắt xuôi xuống, lúc lâu mới nói:
- Ba tôi mất rồi.
Nhận được câu trả lời của cô, Giang Đào thoáng kinh ngạc, anh ngẩng đầu nhìn cô, rồi hỏi như thể không hề tin vào điều đó.
- Mất rồi?
Lòng anh bàng hoàng tột độ, nhớ năm xưa cha cô phương phi hồng hào , ánh mắt sắc xảo, khí thế dũng mãnh, sao mà đã qua đời rồi? vậy là anh đã tỏ tường hoàn cảnh hiện tại của Phương Nghiên.
- Vậy sao em không tìm một công việc tử tế nào đó? Mà lại đi bán quần áo ở trung tâm thương mại?
- Tôi không cho rằng bán quần áo ở trung tâm thương mại là việc gì đó xấu xa. Tự tôi nuôi bản thân mình, qua công việc đó, tôi cũng rõ được đạo lí làm người.
- Vậy à? Vỡ được những đạp lí gì rồi? tưởng quen được nguwoif như Tô Nguyên Khải là có thể trở về cuộc sống trước kia à?
Từ giọng điệu cho tới ánh mắt anh đều toát lên vẻ khiêu khích, chừng như chế giễu.
Phương Nghiên vừa thẹn vừa bực trong bụng, nhưng bao điều chất chứa trong lòng lại không một lời được thốt ra. Cô nhìn Giang Đào , rồi ngoảnh mặt bỏ đi, để anh đứng đó.
Không ngờ Giang Đào lại đuổi theo , giữ tay cô , nói:
- Sao em không cân nhắc tôi đây này. Bây giờ tôi cũng là người có tiền, vả chăng, tôi từng yêu em say đắm. với em mà nói, chắc dễ ứng phó hơn Tô Nguyên Khải
Cuối cùng thì lệ trong mắt cũng ứa ra, cô ngẩng đầu nhìn Giang Đào , trong đôi mắt có nỗi sầu tư thăm thẳm.
- Sao anh lại trở nên như thế này?
- Trở nên như thế này?
Giang Đào bật tiếng hừ, bở môi nhếch lên cười lạnh lùng, dửng dưng đáp:
- Kể từ lúc bị em đa,s tôi mới trở nên như ngày hôm nay.
Dứt lời bất thình lình anh kéo Phương Nghiên lao vào lòng mình, cúi đầu gắn nụ hôn lên môi cô. Phương Nghiên vùng vẫy đẩy anh ra, Giang Đào lại như hóa rồ, cô càng chống cự, anh càng mạnh bạo. bờ môi cô vẫn ngọt lịm ngát hương như thở nào, khiến anh mê đắm ngất ngây. Hồi lâu, cuối cùng Phương Nghiên mắm môi mắm lợi đẩy anh ra, cái thẹn lẫn cái bực trong bụng như chạm ngưỡng. Cô dùng hết sức bình tĩnh giáng cho Giang Đào một cái bạt tai rồi quay phắt người, chạy thật nhanh.
Giang Đào đứng chôn chân tại chỗ. Bắt gặp khuôn mặt rưng rung nước mắt của cô, anh bỗng hoang mang, song còn hàm chứ một nỗi hận thù dai dẳng. chúng như sợi dây thít chặt lấy trái tim anh, khiến anh ngột ngạt khó thở. Thoáng chốc biết bao cảm xúc căng đầy con tim, dõi theo bóng lưng cô mà anh không biết là đau hay là xót, là giận hay hận.
Phương nghiên rảo gót trên đường, nghe bốn bề nổi gió, táp vào người buốt giá, người khẽ run rẩy, nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt như thể tháo chạy. Chỉ hiềm, dù cô cố gắng đến mấy, có chạy nhanh cỡ nào, thì dường như cô vẫn không cách nào thoát khỏi thế giới của anh. Cuộc gặp gỡ với Giang đào hiện lên trong tâm trí cô. Nỗi nhục nhã không cách nào kìm nén, ào ào ập đến. Lệ dâng khóe mi, cứ lau để càng thêm nhiều, dường như có lau cũng chả bao giờ cạn khô. Nước mắt như những hạt châu đứt dây. Tí tách buông rơi, lòng đau khôn tả, nhóm lên nỗi tuyệt vọng não nề.
Tô Nguyên Khải thực sự trở nên quan tâm Phương Nghiên. Trưa hôm đó, anh ta đến thẳng của hàng tìm cô. Bấy giờ Phương Nghiên đang bận tiếp khách, không thể trò chuyện nhiều. Tô Nguyên Khải cũng không màng để bụng, chỉ lặng lẽ đứng đó nhìn cô. Anh đứng trong một góc khuất, tay phải vắt ngang, đỡ khuỷu tay trái, tay trái chống cằm, ánh mắt dõi theo nhất cử nhất động của Phương Nghiên.
Trong giờ làm việc, cô luôn rất mực nghiêm túc, nhẫn nại trả lời cặn kẽ mọi câu hỏi thắc mắc của khách hàng. Tay nhẹ nhàng vuốt phẳng từng nếp nhăn trên quần áp. Nụ cười cân thành luôn thường trực trên môi. Những khi khách hàng lưỡng lự phân vân, cô sẽ khéo léo đưa ra ý kiến của mình. Vị khách nghe cô gợi ý, liền rạng rỡ mặt mày ngay tức thì. Phương Nghiên tiễn khách xong, mới quay sang cười với Tô Nguyên Khải
, nói:
- Anh Tô, anh cần mua quần áo ạ?
Nghe cô hỏi, Tô Nguyên Khải không nén được cười, bảo:
- Quần áo của phụ nữ, em thấy anh mặc bộ ào thì đẹp?đừng ngại cho anh vài lời khuyên.
Lời vừa dứt, Phương Nghiên mới sực nhớ ra nơi mình làm việc là của hàng dành cho nữ giới. mặt cô lộ vẻ ngượng ngùng, nhìn Tô Nguyên Khải
Nói:
- Em xin lỗi, em tưởng anh…
Không để cô nói hết, Tô Nguyên Khải đã cắt ngang.
- Anh mới chỉ chi tiền cho phụ nữ mua quần áo, chứ chưa từng mua quần áo cho bất kì người phụ nữ nào. Nhưng biết đâu sau này sẽ có. Vừa nói anh v