của trang phục. Và cũng bởi số lượng quần áo được sản xuất có hạn sẽ khác biệt và thu hút khách hàng hơn là quần áo sản xuất đại trà trên thị trường. về mặt marketing, chúng mình sẽ dùng hình ảnh chụp người thật. nhưng mà không giống với một số tạp chí, chụp lên ảnh như vẽ, mà của mình phải khiến khách hàng có cảm nhận trực quan hơn. Quan trọng là chọn lựa người mẫu, không kể cao thấp béo gầy miễn là có tính phổ biến, không khác biệt so với thân hình khách hàng là mấy. như thế khách hàng sẽ dễ ước lượng, và nhận ra đồ mặc trên thân hình người mẫu cũng cho kết quả tương tự trên người mình, làm vậy họ sẽ dễ chấp nhận hơn.
Nghe cô giải thích, Phó Nhã Lâm mới ngẫm ngợi, rồi không khỏi gật gù nói:
- Nghe cũng có lí.
Thấy cô bạn còn chần chừ, đắn đo Phương Nghiên bèn tiếp lời:
- Cậu xem bây giờ người ta lên mạng mua sắm đã thành một xu hướng. mình đã điều tra rồi, những nhãn hiệu quần áo sản xuất trực tiếp, đa phần đều có kênh bán hàng trên mạng riêng. Chúng mình so với họ , chẳng qua khác biệt về đường lối cách thức mà thôi, họ chọn bán tiệm trước rồi mới mở trang web, chúng mình mở cửa hàng trên mạng trước rồi dần dần mở cửa hàng thực tế sau, kết quả vẫn tương đương.
- Vả lại, bán hàng trên mạng có một ưu thế, đấy là tích lũy bình luận. chúng ta cứ kiên trì làm hàng loại một, uy tín cửa hàng online phụ thuộc vào truyền miệng, hữu hiệu hơn mọi loại hình quảng cáo. Chỉ cần chúng mình để tâm chăm chút quần áo, nếu đẹp thật sự, mình tin nhất định sẽ có người thích, rồi chắc chắn sé có người bằng lòng trả tiền.
Thấy Phương Nghiên nói năng đầy tự tin, lại cân nhắc đâu ra đấy, hiên nhiên cô ấy đã suy nghĩ cặn kẽ bằng cả tâm tâm tư, thành thử Phó Nhã Lâm cũng an tâm:
- Thực ra cậu không cần phải đặt nặng vấn đề tiền nong, tuy chúng mình không giàu có, nhưng tiền mở tiệm vẫn cố được. mình chỉ e cậu làm thé, liệu có nhọc nhằn quá không?
Phương Nghiên lắc đầu, :
- Mình không sao, chúng ta đã làm thì phải làm cho thật tốt.
Nghe cô nói chắc nịch, Phó Nhã Lâm cũng phải phì cười, song cũng bùi ngùi , buột miệng nói:
- Bây giờ cậu đổi khác thật rồi, không những chịu thương chịu khó, mà đến suy nghĩ cũng quả quyết hơn. Nhớ năm xưa, đến bài tập thầy cho mà cậu cũng lười viết.
Nói đến đó, Nhã lâm mới sực cảm thấy có điều gì đó không phải liền ngưng bặt , đoạn nhìn Phương Nghiên :
- Phương Nghiên cậu đừng để bụng nhé, mình
Lời chưa dứt, Phương Nghiên đã lên tiếng ngắt ngang:
- Không sao, những gì cậu nói đều là sự thật. giờ đây quả thực mình đã không còn là Phương Nghiên của ngày xưa nữa rồi.
Thấy cô hết sức thản nhiên mà bình tĩnh, Nhã lâm lại càng thêm bùi ngùi vô hạn, nhìn Phương Nghiên của ngày hôm nay, cô thực không biết phải đồng tình hay thương xót. Thế rồi cầm lòng không đặng mới buông tiếng thở dài.
Phương Nghiên và Phó nhã lâm bàn bạc mọi thứ ổn thỏa , bèn xin nghỉ ở chỗ làm cũ, một lòng một dạ dốc sức vào kinh doanh. Không ngờ vừa thôi làm chưa được bao lâu, Trần duyệt Nhiên đã gọi điện tới, nằng nặc đòi gặp mặt. khi Phương Nghiên đến chỗ hẹn, thấy Trần Duyệt Nhiên nhấp nhổm ngồi chơi điện tử trong điện thoại, ước chừng đã đợi được một lúc khá lâu. Lúc ấy, chẳng hiểu sao Phương Nghiên lại có linh cảm,con người Trần Duyệt Nhiên không hề giống với biểu hiện bên ngoài mà cô vẫn thấy, chí ít, không hẳn là toàn bộ.
Đến trước bàn mà Trần Duyệt Nhiên đang ngồi, cô cất tiếng chào rồi ngồi xuống. thấy cô, Trần Duyệt NHiên tức thì rạng rỡ hẳn lên nhanh nhẹ n đặt điện thoại sang một bên:
- Phương Nghiên chị đến rồi à?
Cô nàng vồn vã hỏi Phương Nghiên muốn uống gì, rồi dặn dò phục vụ mau mang lên. Khi đã ổn định chỗ ngồi, Trần Duyệt Nhiên mới nói:
- Phương Nghiên, quả lí nói chị đã xin nghỉ việc rồi à? Sao lại thế?
Phương Nghiên cười bảo:
- Cũng không có gì đặc biệt đâu, chỉ là tôi muốn chung tay với bạn mình làm việc khác, nên mới thôi việc ở đó.
- Vậy à?
Nghe Phương Nghiên giải thích, Trần Duyệt Nhiên ra chiều chưng hửng, rầu rĩ hỏi:
- Vậy sau này em muốn mua quần áo, còn tìm được chị không? Mỗi lần chị giúp em chọn quần áo là Giang Đào đều khen đẹp hết đó.
Nghe cô nàng nói , nụ cười trên gương mặt Phương Nghiên bất giác cứng lại, nhưng vẫn đáp:
- Được chứ, chỉ cần không có việc gì quan trọng tôi luôn sẵn sàng giups bạn chọn quần áo
- Thật ạ? Vậy sau này em vẫn tìm chị thật đó nhé.
Nghe cô nàng rối rít nói, Phương Nghiên bèn gật đầu , mỉm cười chúm chím với Trần Duyệt Nhiên:
- Chắc rồi
Trần Duyệt Nhiên phấn khởi gật gù rồi như sực nhớ ra điều gì, nụ cười bỗng tắt lịm, thờ dài nói:
- Thực ra, em muốn gặp chị không phải vì chuyện mua quần áo , mà vì em rất thích chơi với chị. Em chả mấy bạn bè, Giang Đào lại bận bịu, ít thời gian đi chơi với em.
Trông cô bé có vẻ rầu rầu, ánh mắt rời khỏi Phương Nghiên trôi về phía xa, vẻ cô đơn dần lan trên gương mặt.
Nhưng chỉ trong chốc lát, gương mặt ấy đã trở nên tươi tỉnh. Giấu đi ánh mắt khi nãy, Trần Duyệt Nhiên nhìn Phương Nghiên nói:
- Sắp đến sinh nhật Giang Đào rồi, chị khuyên em nên tặng gì cho anh ấy bây giờ?
Không ngờ Trần Duyệt Nhiên lại hỏi mìn