rót qua cửa sổ, dát lên người cậu quầng sáng lấp lánh ánh vàng, khiến thân hình cậu nom có vẻ chói lòa, rực rỡ. Đôi mắt trong veo đong đầy quyết tâm, vững vàng, bờ môi mím chặt đã nói lên quyết tâm từ tận đáy lòng.
Ông không rõ ràng lòng mình đang tiếc nuối, hay xót thương cho cậu ra. E rằng còn lẫn cả chút ngưỡng mộ và ghen tị. Ông ngưỡng mộ ghen tỵ với lòng dũng cảm và cả sự cố chấp của cậu. ngưỡng mộ và ghen tị với tuổi trẻ của cậu ta. Ở độ tuổi đẹp nhất của đời người, Giang Đào dám dũng cảm đánh đổi vận mệnh của mình để tác thành cho tình yêu của mình. Nhất thời,vô vàn cảm xúc rối ren dâng trào trong lòng ông, khiến ông xúc động không nói thành lời, chcir đành buông tiếng thở dài, rồi bảo:
- Thôi, cậu về đi
Giang Đào ngẩng đầu lên, bằng ánh mắt đầy áy náy, anh nhìn người thầy mai tóc bạc trắng của mình, người luôn dành cho mình những tình cảm yêu quý nhất mực, Anh cúi rạp mình chào thầy rồi mới rời văn phòng của ông.
Ra khỏi văn phòng, GIang Đào ngồi xuống một ghế đá trong sân trường, Đại thụ ven đường đã trải qua trăm năm tuổi, thân cao thẳng tắp, cành nối cành, trải dài miên man. Ngồi dưới gốc câu chót vót , anh nhìn sinh viên trong trường tụm ba tụm bảy lướt qua trước mắt chả rõ đang nghĩ gì lúc ấy.
- Đoán xem ta là ai?
Lời chưa dứ, cô đã bật cười khúc khích.
Bờ môi Giang Đào nhếch lên, tủm tỉm cười. Anh nắm tay mát lạnh bịt mắt anh lại. một giọng nói lí lắc cất lên bên tai, nửa nũng nịu nửa thích thú :
- Anh ở đây làm gì thế, có chuyện gì à?
Anh đã thấy ánh mắt lo lắng của cô, đôi con người đen láy phản chiếu bóng hình anh, như soi thấu tận con tim, giang Đào nghe trái tim mình khẽ nhói, anh vuốt ve khuôn mặt cô rồi nói:
- Khi nãy, thầy tìm anh có việc. Em vừa chạy tới đây à, nhìn người mướt mồ hôi kìa
- Hèn gì, em hỏi Trịnh Chí Quân, anh ta cũng chỉ nói Hoang Lão tà tìm anh, em tưởng vụ luận văn bị bại lộ nên thầy tìm anh khiển trách chứ?
- Không, chỉ là ít việc vặt thôi, em đừng lo bò trắng răng
- Lại chẳng lo? Tại anh viết hay quá mà, đâu phù hợp với trình độ của em. Đến chính em còn không tin, thì đường nhiên người khác chả tin nổi, anh đúng thật là, chăm chỉ quá đi mất, cứ viết đại khái cho qua là xong
Cô nhìn anh, nửa ra chiều xót ruột, nửa mắng yêu. Vẻ mặt thì trẻ con, ngây thơ khiến ai cũng xao lòng, làm Giang Đào khó nhịn được cười, anh nói:
- Em tìm anh có viêc gì thế?
- Thì đi ăn cơm chứ gì. Anh xem trời tối rồi, căng tin hết cơm là cái chắc
- Không sao, mình di ăn bánh bao ở tiệm ngoài cổng Tây
Nghe Giang Đào đề nghị, Phương Nghiên liền cười rạng rỡ mặt mày. Cô kéo tay anh lại, đi về phía cổng Tây. Khuôn viên trường X rất rộng, phòng dạy học và phòng thực nghiệm mọc lên san sát. Nhiều tòa nhà có lịch sử hàng chục năm. Những tòa nhà tường đỏ ngói xám kiểu châu Âu trải qua bao thử thách của năm tháng, càng toát lên vẻ trang nghiêm
Mỗi con đường thường được bao bọc bởi hai hàng cây xum xuê, có những loài Phương Nghiên chỉ biết rằng tuổi thọ của chúng phải cao lắm rồi, còn tên thì thực sự không đọc nổi, trường lên đèn vào lúc rất muộn, lúc này chỉ có ánh sáng tù mù tối tăm . pHương Nghiên nối gót theo sau Giang Đào, lòng vui phơi phới. Cô nghĩ thầm, hóa ra - ngôi trường bất di bất dịch theo năm tháng, cùng ánh đèn đường tù mù- cũng có vẻ nên thơ của nó.
Bánh bao ngoài cổng Tây do một cặp vợ chồng người ngoại tỉnh bán. Người chồng ngào bột, băm nhân,người vợ gói bánh . thực ra cũng chỉ là loại bánh bao bình thường thôi, so với bánh bao ở tiệm xung quanh thì cũng chẳng khác biệt là mấy . Nhưng không hiểu tự lúc nào mà sin h viên trường X lại khăng khăng khẳng định bánh bao ở đây ngon hơn hẳn những tiệm khác. Chẳng mấy chốc, tiệm này trở nên đắt khách, người mua xếp hàng chờ đợi từ sớm tới tối, đôi vợ chồng cũng gác lại những công việc khác, chỉ tập trung vào bán bánh bao.
Phương Nghiên và Giang Đào tìm một chỗ ngồi sát tường, ăn bánh bao cũng tương và dấm. vừa ăn, Phương Nghiên vừa tấm tắc khen:
- Bánh bao ở nhà này ngon quá đi mất.
Giang Đào ngẩng đầu nhìn cô, trêu bảo:
- Thích ăn đến thế cơ à, vậy em mau bái thầy học nghề đi.
Phương Nghiê không hề phật ý, chỉ cười khúc khích đáp lại
- Nhưng người ta là vợ chồng, làm gì có chuyện chỉ nhận một đệ tử, hay là anh cũng bái thầy với em đi.
- Thế cũng được, nhỡ đâu sau này anh thất nghiệp, không nuôi được em, thì chúng mình còn có nước mở tiệm bánh bao sống qua ngày.
Phương Nghiên lập tức gật đầu tán đồng, nuốt miếng bánh bao trong miệng, cô nói:
- ừ, anh gói bánh, em bán, hẳn sẽ buôn may bán đắt.
- em ấy à, lơ ma lơ mơ, để em bán bánh bao, dễ chừng còn đếm thiếu tiền, rồi làm ăn càng ngày càng thua thiệt, kẻo lỗ vốn ra.
Nghe Giang Đào chê bai, Phương Nghiên không hề cãi lại, chỉ bẽn lẽn cười xòa, bảo:
- em có anh là được rồi, mấy việc đó đâu đén lượt em lo
Nói rồi, cô liền khoác tay Giang Đào, rời tiệm.
Tối đến, trời nổi gió to hơn ban ngày, khách bộ hành thoăn thoắt bước chân, chỉ có đôi họ lững thững thả bước trên đường. bàn tay Giang Đào rộng dày mà ấm áp, gợi lên những ngọt ngào trong lòng Phương Nghiên. K