Yêu Lại Từ Đầu

Yêu Lại Từ Đầu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329380

Bình chọn: 7.5.00/10/938 lượt.

g lắm mà. Chú sẽ không

đưa cháu vào đúng không ạ? Huhu….Chú tha cho cháu lần này đi. Lần trước

cháu sai rồi, đánh chết cháu cũng không giám nữa. hu hu”

Hứa Kính Thiên cảm thấy thật khoái trá khi nhìn thấy gương mặt búng ra

sữa kia bị anh dọa đến nước mắt nước mũi dính đầy mặt. Giỏi lắm, chủi

anh chán chê rồi mới quay ra xua nịnh, tưởng thế anh sẽ ngu ngốc mà bỏ

qua sao?

Anh tiến sát cạnh cô hơn, cúi mặt nhìn cô chằm chằm, thanh âm có chút châm chọc nhưng lại chứa ý cười tà mị “sai như thế nào?”

An An choáng váng, ngu ngơ nhìn người đàn ông cao lớn đang đứng sát

mình, đầu óc chậm chạp chẳng hiểu gì hết trơn. Chết tiệt..không phải hắn vẫn kiên quyết đòi bằng được 50 triệu kia chứ?

Cô đè nén sự tức giận, quyết định hạ mình dùng chiêu cuối cùng, khóc như mưa, nấc nghẹn nói “hôm đấy cháu không nên đánh chú”

“còn gì nữa???”

An An giật giật cái lưng lạnh toát, trố mắt nhìn anh. Lỗi??? Cô còn lỗi

nữa sao? Nghĩ nửa ngày trời cũng không ra, ánh mắt cô bé vô tội nhìn

anh, lắp bắp cầu xin “chú…. cháu không nhớ….. Chú đừng bắt cháu vào tù.

Nhà cháu có 8 anh em, ba mẹ lại già yếu. Cháu vào tù thì lấy ai nuôi bọn họ đây. Nhà cháu rất nghèo, cháu còn phải đi làm mà..huhu”. An An nói

dối không chớp mắt…Cô bé phóng đại hoàn cảnh khó khăn cốt mong anh ta

tha mạng nhỏ này của cô….

“ vậy a? giờ người nghèo cũng khá thật đấy, có thể đến học một trường

quốc tế!!! Con gái tôi cũng chưa được biết đến quốc tế là gì đây này.

Xem ra em chưa nghèo bằng tôi” Anh mỉa mai nhìn vào bộ đồng phục của cô, coi thường vạch trần lời nói giả tạo kia. Muốn lừa tôi thì cũng nên xem lại chính mình đi chứ…

“ơ…” An An cứng họng. Cô hết đường rồi….

“sao? Giờ thích vào tù hay trả tiền đây?” Hứa Kính Thiên giở dọng chợ

búa. Mới dọa có thế mà đã hồn bay phách lạc. Vậy mà anh còn tưởng nó sẽ

đanh đá thế nào. Thật thú vị đây….

An An khóc đỏ hoe cả hai mắt giữa phố, nhằm thu hút sự chú ý của mọi

người để họ tới giúp mình, nào ngờ người giúp chẳng thấy, người xem thì

vây đông không thở nổi.

“cảnh sát phải không, tôi….”

An An sợ đến nỗi nhảy dựng lên, vội nắm lấy tay anh, cuống quýt nói

“chú, đừng…cháu trả..cháu trả là được chứ ạ. Chú đừng báo công an”

Hứa Kính Thiên buông điện thoại xuống, mắt anh lộ ra tia nghi hoặc “ được…tiền đâu?”

“tiền???” An An ngu ngơ sờ sờ trên người không biết kiếm đâu ra số tiền

lớn như thế. Cô không thể mở miệng xin ba mẹ, càng không thể xin anh

chị. Chị dâu đang mang thai vả lại anh chị đang đau đầu với kiện tụng,

sao cô có thể làm phiền được.

“thế nào? Không có tiền phải không? Vậy thì xin lỗi nhé…” nói rồi anh

lại đưa điện thoại lên vờ ấn một số nào đó “ cảnh sát, tôi….”

“chú…chú từ từ hãy báo cảnh sát” An An thực sự hoảng, cô thét lên chói tai

“cố ý kéo dài thời gian tội nặng thêm 1 năm tù nữa” anh nói dối như thần

“hả????chú… chú cho cháu thời gian được không? Hiện tại cháu không có đủ số tiền đó, cháu sẽ trả góp, được …được không ạ?” An An cười không nổi, phải nén nhục mà ra sức thương lượng ông chú đáng ghét kia.

“trả góp??? Em nghĩ tôi là thằng ngốc hay sao mà tin em?”

“cháu sẽ không lừa chú” An An kịch liệt thề hẹn

Kính Thiên khoanh tay trước ngực, con người lóe lên sự vui thích “vậy em lấy gì ra đảm bảo?”

“đảm bảo???” An An lẩm bẩm. Cô có gì để đảm bảo với hắn.

“a….cái này được không ạ? Đây là thẻ học sinh cùng chứng minh của cháu,

chú có thể giữ làm tin. Trong vòng ba tháng cháu sẽ trả đủ chú số tiền

ấy” An An như tìm được đường thoát, vui vẻ nói

Hứa Kính Thiên nhìn thứ cô đưa cười không nổi. Không nghĩ nó như thế mà cũng khờ dại giao cho anh mấy cái này. Nghĩ vậy chứ anh vẫn không nhân

từ mà đưa tay giật lấy đồ của cô, cố ý hỏi một câu “ Được rồi…cái này

tôi sẽ giữ. Nhưng trong vòng ba tháng, em làm gì để trả tôi ? Không định lấy trộm của ba mẹ chứ hả?”

“Không có. Có chết cháu cũng không ăn trộm đồ của người khác” An An tức

giận nói. Anh ta nghĩ ai cũng xấu xa như anh ta chắc. Cô bé dừng một

lúc, cực lo lắng không biết kiếm đâu ra đủ sô tiền lớn như vậy trong

vòng 3 tháng ngắn ngủi. Dù có cho ngày nào cô cũng nhịn bữa sáng, thì có đến 10 năm nữa cũng chẳng đủ….

“chú đẹp trai…cháu có ý này, hay là chú tuyển cháu làm ô xin cho nhà chú đi?” An An e dè mở miệng

“Ô xin??? Haha…một cô nhóc tiểu thư như em thì có thể làm được gì? Với

50 triệu tôi có thể thuê một tá người người làm ấy chứ” Kính Thiên ôm

bụng cười cho sự trẻ con của cô bé này

An An bị anh coi thường thì nổi giận đùng đùng “ chú đừng coi thường

cháu như thế !!!! Cháu có thể rửa bát, nấu cơm, lau nhà….đại loại những

việc họ làm cháu cũng có thể làm được”

Kính Thiên cười tươi, gật gật cái đầu tỏ ý đã hiểu “ xem ra nếu tôi

không cho em một cơ hội sống thì người ta sẽ mắng tôi là kẻ bất lương

mất. Vậy đi, ngay ngày mai hãy đến nhà tôi bắt đầu công việc , tôi muốn

xem em có làm được như những gì mình nói không đã”. Kính Thiên khá thích thú với trò đùa trẻ con này...

“sặc…ngày mai cháu còn phải đi học nữa mà. Để tối cháu qua làm được không ạ?”

Kính Thiên cười thản nhiên, nổi hứng trêu đùa “ em đang


pacman, rainbows, and roller s