ép rời bỏ anh đâu đấy” Minh Phong nắm nhẹ lấy ánh tay đàng làm càn
trên người anh, cười nham nhở chẳng có vẻ gì là hối lỗi. Với mấy cái
đánh chói gà chói vịt không chặt của cô chẳng thấm gì so với cơ thể khỏe mạnh của anh. Anh chỉ là lo cô sẽ bị thương, sẽ ảnh hưởng cho cục cưng
của bọn họ ở trong bụng mà thôi….
“hứ….người ta nào dám giữ đại công tử như anh lại chứ. Giờ anh sướng
nhất rồi, đi đâu cũng có người đẹp phục vụ tận tình, còn thiết gì đến vợ con nữa” Hải Lam cố giằng tay ra khỏi người anh, bao nhiêu nỗi ấm ức cứ vậy mà bộc phát hết ra. Cô không biết rằng lời nói của mình có biết bao nhiêu mùi vị dấm chua…..
Minh Phong nhướng mày, nhẹ nhàng bắt lấy chiếc cằm mảnh khảnh của cô,
cứng rắn mà không hề đau đớn bức cô nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc
nói “ em nói gì vậy. Người đẹp nào chứ? Vợ anh chưa đủ đẹp hay sao mà
anh lại phải ra ngoài tìm đàn bà? Bọn họ sao xứng với vợ bé bỏng của
anh!”
Hải Lam nghe vậy, bĩu môi, khinh thường nói “ vây a? vậy đây là cái gì
hả? Em xem anh còn mồm mép được đến đâu?hừ”. Cô tức giận, tùy hứng ấn
mạnh tay mình lên cổ Minh Phong, trắng trợn vạch trần bằng chứng phạm
tội của anh.
Minh Phong nhăn trán, nhíu mày, dưới cái nhìm chăm chú của cô liền đưa
tay sờ sờ chất dính dính trên cằm thì không khó đoán đấy là cái gì. Chết tiệt, sao dấu son này lại ở trên người anh. Anh nhớ là mình không có
làm gì mà….
Minh Phong cười sủng nịnh, lúc này mới thực sự tỏ ra sám hối, anh kéo
chặt cô vào lòng, không nhanh không chậm liền ngậm lấy đôi môi cô, trao
một cái hôn dài tưởng như nghẹt thở - một cái hôn tưởng không dứt nổi….
“ưm…” Hải Lam cảm giác một trận khó thở, lập tức lấy sức lực yếu ớt đẩy
anh ra, mặt đỏ phừng phừng, cố che đi xự xấu hổ, chân tay đập loạn. la
lớn “Doãn Minh Phong, đừng tưởng làm vậy đã nghĩ em sẽ bỏ qua cho anh”
“ bà cô của anh ơi, em đừng múa may như vậy được không? Con hãy còn nằm
trong bụng em nha” Minh Phong vội vàng ôm chặt lấy cô, không để cô gái
này làm loạn, ra sức dỗ dành như đang cưng chiều đứa con gái bé bỏng
vậy.
Hải Lam không có để ý, tiếp tục bộc phát cơn ghen, xong không có cử động được khi bị anh kìm kẹp, đành bất lực, tức giận thở hồng hộc, lạnh
giọng cảnh cáo “ Minh Phong, còn để em thấy vết son này lần nữa thì đến
lúc đó….”. Hải Lam ngân dài giọng nói trong vắt của mình, cố ý bỏ lưng
câu….
“đến lúc đó làm sao?” anh cười mập mờ, rất muốn biết cô vợ đáng yêu của mình định dở trò tinh nghịch gì nữa đây
“hừ…đến lúc đó em và con sẽ đi một nơi thật xa mà anh không thể nào tìm
thấy được. Để anh phải ân hận cả đời…haha” Hải Lam cười nham hiểm, hùng
hổ nói
Minh Phong nghe thế cuống lên, nhổm người, giọng nói tỏ ra đang đe dọa
đối phương “em dám làm vậy với anh”. Nhưng thật ra anh biết cô chỉ là
đang hù anh, sự dịu dàng, sủng nịnh lại trở lại, thì thầm bên tai cô“Vợ
à, chồng sai rồi, em đừng giận nữa được không?. em và con mà bỏ đi thì
anh biết sống sao?”
“thật không? Lần này coi như em tạm tha cho anh” Hải Lam dựa vào mình
đang mang thai con của anh, biết anh không thể bá đạo bắt nạt cô nên
càng được nước lấn át anh.
“ừm. anh thề” Minh Phong vùi khuôn mặt đẹp trai vào cổ cô hứa hẹn chân
thành. Rồi anh lại nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu thắng giọng “nhưng em
cũng phải hứa với anh một chuyện”
“chuyện gì?” Hải Lam ngờ nghệch nhìn vào khuôn mặt hết sức nghiêm túc kia
“không được gặp lại Phùng Lập Nguyên” anh bá đạo, lớn tiếng nói
“lần đó anh ta cố tình làm vậy, em không hề muốn” Hải Lam không chần chừ phản bác lại tức thì. Anh vẫn để ý tới mấy tấm ảnh đó?
“anh không cần biết là cố tình hay vô tình. Không gặp là không gặp” anh
chẳng biết lý lẽ đúng sai gì hết, luôn cho lời nói của mình là mệnh
lệnh, là chiếu chỉ ban xuống cho thường dân là cô phải phục tùng theo.
Hải Lam dẩu môi, cực bất mãn “ vậy nhỡ em đang đi trên đường, không may gặp anh ấy . Em sao có thể không nhìn ”
Minh Phong nghe thế thì ngẩn ra một lúc, dứt khoát cấm tới cùng “ gặp
trên đường cũng không được nhìn. Phải nhắm mắt lại, để hắn đi khuất rồi
mới được mở. Biết không?”
Hải Lam đến tức điên với cái tính độc đoán, tính chiếm hữu cao ngất của anh. Cô không phục, lên tiếng “Ông xã, anh nói có lý một chút hay
không? Nhìn thì có sao đâu? Ở chỗ đông người mà anh bắt em….”xong cô
không dám nói hết ý kiến của mình liền im bặt, cả người bỗng run lên….
Bộ dáng phát hỏa của Minh Phong thực sự vừa đáng yêu vừa đáng sợ nhưng
đáng sợ lại nhiều hơn. Anh vờ trừng mắt lớn , không nói lời nào nhìn
xuyên thẳng vào mắt cô uy hiếm cùng cảnh cáo.
“Người ta biết rồi mà” Hải Lam mấp máy môi, dù rất không cam tâm tình nguyện
Nhìn khả năng ứng biến không đến lỗi nào của cô, Minh Phong mới giãn mày cho cô đường lui. Anh rất hài lòng với câu trả lời của cô, lại lần nữa
yêu thương ôm cô vào trong lòng mình, đôi môi chạm nhẹ lên má cô nỉ non “ vợ yêu à, anh yêu em nhiều lắm”.
Nhìn hai má đang ửng hồng của cô Minh Phong không kìm được mà cúi đầu,
đôi môi nóng bỏng tham lam mút lấy đôi môi mỏng manh mềm mại của cô hết
lần này tới lần khác. Đầu lưỡi anh n